Chương 74
Chiến Thần Biển Cả
Chương 74: Chiến Thần Hải
- Xui xẻo thật!
Trên đỉnh núi, Lục Ly nhìn thấy vài bóng người đang điên cuồng chạy dọc theo sơn đạo ở phía xa, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Mắt thấy sắp thành công, lén lút vượt qua đám người Triệu Duệ để vào trong núi lớn, vậy mà giờ lại thất bại trong gang tấc. Hai tên cường giả Thần Hải cảnh đang đuổi giết hắn, nếu không tốt, hắn có thể sẽ chôn xương trên Hàn Vân Sơn.
Sắc trời càng thêm u ám, Lục Ly chạy như điên trong sơn lĩnh, tầm mắt càng ngày càng kém, việc trốn chạy càng lúc càng khó khăn. Dọc đường đi, hắn có mấy lần suýt rơi xuống khe suối.
Thế nhưng, hắn đi đường khó khăn, đám người Triệu Duệ cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Hắn chỉ có một mình, đối phương lại có đến sáu bảy người, chuyện này vốn dĩ có lợi cho hắn.
Đám người Triệu Duệ điên cuồng đuổi theo ở phía sau, đã phát hiện ra vấn đề này. Đường núi khó đi, trong khi hắn sống an nhàn sung sướng, nên trên người có nhiều chỗ bị bụi gai làm tổn thương, lại ngã xuống vài lần, sưng mặt sưng mũi, khổ không thể tả.
Hắn suy nghĩ một chút, lên tiếng:
- Ba thúc, cứ như vậy chúng ta sẽ không đuổi kịp hắn. Hay là một mình thúc đuổi theo, làm thịt tên tạp chủng này đi.
Lông mày Ba thúc nhíu lại, lắc đầu nói:
- Không được. Nhiệm vụ của ta là phải bảo hộ thiếu gia, một khắc cũng không thể rời khỏi thiếu gia.
Nơi này chính là Hàn Vân Sơn, lỡ như xuất hiện một con Huyền Thú cường đại thì sao?
Triệu Duệ chẳng hề để ý, nói:
- Chính vì nơi này là Hàn Vân Sơn nên mới không có nguy hiểm. Cường giả các gia tộc hợp thành bao nhiêu phòng tuyến?
Tên tiểu tạp chủng kia vẫn chưa chạy xa, thúc toàn lực đuổi theo, rất nhanh sẽ chém giết được hắn. Chúng tôi ở đây chờ thúc trở lại, sẽ không chạy loạn.
Ba thúc vẫn có chút do dự. Lão không để ý có thể đánh giết Lục Ly hay không, lão chỉ lưu tâm đến sự an toàn của Triệu Duệ.
Triệu Duệ trở nên nóng nảy, sắc mặt trầm xuống nói:
- Lần này ta tới truy sát Lục Ly, các gia tộc kia đều đã biết. Nếu để Lục Ly thành công chạy trốn trở về thành, thể diện của ta sẽ ném đi đâu? Đối với uy nghiêm của Triệu gia cũng có ảnh hưởng. Ba thúc, cầu xin thúc...
- Được rồi...
Ba thúc bất đắc dĩ thở dài, dặn dò mấy câu để đám người Triệu Duệ chờ ở chỗ này, không cần đi theo, sau đó huyền lực lấp lánh, lấy tốc độ nhanh nhất chạy về phía trước.
Mặc dù Ba thúc và Triệu Duệ cùng là Thần Hải cảnh sơ kỳ, nhưng rõ ràng chiến lực chênh lệch rất lớn. Một mình Ba thúc chạy như điên trên đường núi, giống như một con cự viên không ngừng nhảy đi, chưa bao giờ xuất hiện vấn đề đặt chân không vững hay ngã xuống núi.
Lão men theo phương hướng Lục Ly chạy trốn, có thể ung dung tìm được dấu vết hắn đi qua. Tốc độ của lão nhanh gấp đôi so với Lục Ly, chỉ cần thời gian ba nén hương, lão đã loáng thoáng nghe được tiếng Lục Ly chạy phía trước.
- Tiểu tạp chủng, trốn chỗ nào?
Lão gầm lên một tiếng, tốc độ lại tăng lên vài phần.
Lục Ly ở phía trước giống như nghe được một tiếng lôi hống, trong nháy mắt sắc mặt biến đổi. Có thể nhanh chóng đuổi theo như thế, chỉ có võ giả Thần Hải cảnh.
Thần Hải cảnh!
Võ giả Huyền Vũ cảnh nhất định phải đả thông mười hai cái kinh mạch mới có thể ngưng tụ Thần Hải. Trong trăm vạn võ giả Huyền Vũ cảnh của bộ lạc, số người thành công ngưng tụ Thần Hải không cao hơn một ngàn người, từ đó có thể thấy Thần Hải khó ngưng tụ cỡ nào.
Một khi ngưng tụ thành công, thực lực võ giả sẽ nâng cao gấp bội. Bởi vì Thần Hải vô cùng thần kỳ, có thể tồn trữ lượng lớn huyền lực. Huyền lực mà Lục Ly tu luyện ra hiện tại chỉ có thể tồn trữ trong kinh mạch, vậy kinh mạch có thể chứa được bao nhiêu huyền lực chứ?
Hơn nữa, huyền lực trong kinh mạch còn dễ dàng tản vào bên trong cốt nhục.
Thần Hải thì khác!
Có được Thần Hải, lượng huyền lực võ giả có thể tồn trữ tăng thêm gấp mười lần, thậm chí gấp trăm, gấp ngàn lần. Quan trọng hơn chính là...
huyền lực ở trong Thần Hải sẽ được tôi luyện, trở nên càng thêm ngưng luyện, uy lực nâng cao gấp bội.
Ở Bắc Mạc có câu nói, cảnh giới đè chết người. Võ giả cao hơn một cảnh giới có thể ung dung trấn áp hơn trăm người có cảnh giới thấp hơn.
Nếu như không có tình huống ngoài ý muốn, thì không thể nào xuất hiện chuyện vượt cấp khiêu chiến.
Lục Ly có được một thân thần lực, không yếu hơn võ giả Thần Hải cảnh sơ kỳ, thậm chí còn có khả năng mạnh hơn một ít.
Nhưng vấn đề là lúc chiến đấu không chỉ nhìn lực lượng, còn phải nhìn tốc độ, năng lực phản ứng, huyền kỹ, kinh nghiệm chiến đấu và vô số nhân tố khác.
Giờ khắc này, tâm thần Lục Ly chìm xuống. Nghe tiếng rít phía sau, cảm thụ hơi thở cường đại trên người Ba thúc, trong đầu hắn hiện lên ý nghĩ tuyệt vọng.
- Không thể buông bỏ. Cho dù biết rõ phải chết cũng không thể buông tha. Nếu mình chết rồi, tỷ tỷ cũng sẽ không sống một mình.
Trước sự sống chết, Lục Ly nhớ lại Lục Linh. Vậy mà nội tâm của hắn từ từ trở nên tỉnh táo, đầu óc vận chuyển thật nhanh, tìm kiếm biện pháp phá địch.
Xung quanh không có Huyền Thú, Tiểu Bạch không dùng được. Cũng không phát hiện có người, trông cậy vào viện quân cũng không được. Lục Ly suy nghĩ một chút, phát hiện chỉ có thể dựa vào chính mình.
- Liều mạng!
Lục Ly suy nghĩ một chút, cắn răng dừng bước lại, không chạy trốn nữa. Hắn cầm cái bọc nhét vào một bên, một cánh tay nắm lấy Đoạt Mệnh Nỏ, một tay khác cầm Thiên Lân đao, hít một hơi thật sâu, đợi kẻ địch tới gần.
Nếu không trốn thoát, vậy không bằng liều chết chiến một trận, còn có thể có một đường sinh cơ.
- Xì xì...
Cái đầu Tiểu Bạch từ trong bao chui ra. Lục Ly liếc mắt nhìn nó một cái, nói:
- Tiểu Bạch, ta sắp phải khai chiến cùng một kẻ địch cường đại. Nếu như lát nữa ta chiến tử, ngươi hãy lập tức chạy trốn. Nếu có kiếp sau, ta sẽ giúp ngươi tìm đồ ăn ngon nhất trong thiên hạ.
- Xì xì...
Mắt Tiểu Bạch lộ ra vẻ lo lắng.
Nơi xa, một bóng người chạy nhanh mà đến. Lục Ly không hề để ý tới Tiểu Bạch nữa, lập tức cầm đao nhảy lên trên một tảng đá lớn, lẳng lặng đợi chờ.