Trước
Sau

Chương 714

Linh Phong

Chương 714: Linh phong

Hiện tại có nhiều website sao chép đăng lại truyện từ truyen88 trái phép, gây thiệt hại về kinh tế và ảnh hưởng tới tốc độ ra chương mới. Chúng tôi rất mong quý độc giả ủng hộ, đẩy lùi nạn sao chép trái phép bằng cách chỉ đọc truyện trên Truyen88.pro. Xin cảm ơn!

**********

Hơn một canh giờ sau, mọi người đến trước một dãy núi cự đại. Vùng núi này bị khói đen bao phủ, xa xa nhìn lại cảm giác bên trong vô cùng nguy hiểm và tà ác, không thể tới gần.

Lục Ly thần niệm liếc nhìn, phát hiện phụ cận đều có Ám Vệ ẩn núp. Lãnh Vô Thương cười giải thích:

– Vùng núi này là cấm địa, bên trong bố trí mười mấy tầng cấm chế, lại có mấy vị lão tổ trấn thủ, không phải người nhà ta thì không ai có thể vào được.

Chiến xa đến gần dãy núi, mấy đạo cường đại thần niệm ló ra. Sau khi xác định là Lãnh Vô Thương bọn người trở về, thần niệm liền thu về. Khói mù liên tục tản ra, mở ra một con đường, hai chiếc chiến xa một trước một sau bay vào.

Một đường không có bất kỳ trở ngại nào, chiến xa bay đến đại sơn phủ phúc địa. Nơi đó có mấy tòa thành lâu đài màu đen đồ sộ, chiến xa dừng lại bên ngoài một tòa thành.

– Đi thôi, Lục huynh!

Lãnh Vô Thương đứng dậy, dẫn theo Lục Ly bước ra ngoài. Hai người phi thân xuống đất, Lãnh gia trưởng lão Lãnh Vô Song vội vàng đi theo.

Trên chiến xa kia, Lãnh Vô Hinh, Lãnh Vô Mật, Lạnh Bất Ky cùng một vị Địa Tiên trưởng lão khác là Lãnh Thiên Bá cũng đồng loạt phi thân xuống.

– Vô Hinh tiểu thư tốt!

Lục Ly lập tức cười hì hì nhìn Lãnh Vô Hinh, sau đó mới hướng Lãnh Vô Mật và Lạnh Bất Ky hành lễ chào hỏi. Lãnh Vô Hinh thần sắc lãnh đạm đáp lại, còn Lãnh Vô Mật lại cười đến ngọt ngào, dáng vẻ ngây thơ lãng mạn.

Mọi người đi vào bên trong tòa thành, tiến vào một thiền điện. Lục Ly thấy một cổng truyền tống cự đại, bên cạnh có hai vị Địa Tiên lão giả thủ hộ.

– Tham kiến hai vị lão tổ!

Lãnh Vô Thương cùng bốn người, bao gồm Lãnh Vô Song và Lãnh Thiên Bá, đều cúi người hành lễ. Lục Ly đi theo cung kính cúi đầu. Hai vị lão giả, một người trợn tròn mắt, có chút kinh hỉ, tán thưởng nhìn Lãnh Vô Thương một chút, tiện tay đánh ra một đạo hắc sắc quang mang bắn vào cổng truyền tống, nói:

– Đi vào đi, hảo hảo tu luyện.

– Tạ lão tổ!

Lãnh Vô Thương bọn người lần nữa hành lễ, cả đám hướng cổng truyền tống đại môn đi tới, Lục Ly đi theo sau lưng Lãnh Vô Thương. Hai vị lão tổ cũng không liếc hắn一眼, xem ra Lãnh gia đã sớm thông báo.

Bạch quang lóe lên, trời đất quay cuồng. Không biết truyền tống bao lâu, Lục Ly mới cảm giác mình lăn xuống mặt đất. Hắn chống hai tay xuống đất, lắc lắc đầu choáng váng, ánh mắt liếc nhìn bốn phía.

Lãnh Vô Thương bọn người đứng bên cạnh. Lãnh Vô Hinh và Lạnh Bất Ky lộ vẻ khinh miệt, còn Lãnh Vô Thương quan tâm nhìn Lục Ly hỏi:

– Lục huynh không có sao chứ?

– Hắc hắc!

Lục Ly lúng túng đứng dậy, vỗ vỗ bụi đất trên người nói:

– Cảnh giới thấp kém, để chư vị chê cười.

Nói xong, Lục Ly hiếu kì đánh giá bốn phía. Hiện tại hắn đang ở trong một khu rừng rậm, khắp nơi đều là mê vụ, tầm nhìn chỉ khoảng vài trăm mét.

Lúc Lục Ly đưa thần niệm ra muốn thẩm thấu qua mê vụ, lại phát hiện thần niệm ở nơi này hoàn toàn không thể dò xét. Hắn kinh ngạc nhìn Lãnh Vô Thương hỏi:

– Nơi này thần niệm không thể dò xét?

– Đúng vậy!

Lãnh Vô Thương nhìn lên bầu trời nói:

– Toàn bộ cấm địa đều có cấm chế cường đại. Nơi này không chỉ không thể dùng thần niệm dò xét, còn không thể phi hành quá cao. Quá ngàn trượng liền sẽ hôn mê và rơi xuống.

– Đi thôi!

Lãnh Vô Hinh dường như thấy Lục Ly càng ngày càng khó chịu, lạnh lùng bước về phía trước. Lãnh Vô Thương lúng túng cười một tiếng, thấp giọng giải thích:

– Vô Hinh tỷ tính cách có chút lạnh, Lục huynh bỏ qua cho.

– Ta chỉ thích tính cách như vậy, băng sơn nữ thần mà.

Lục Ly không thèm để ý chút nào, trong đôi mắt đều là yêu thương, bộ dáng đê tiện khiến Lãnh Vô Thương bọn người im lặng.

Mọi người hướng phía trước nhanh chóng tiến lên, không ai lấy ra phi hành bảo vật, cứ như vậy đi bộ. Lục Ly đi lại một lát, phát hiện nơi này toàn là rừng cây phong, khắp nơi là lá phong đỏ rực. Cảnh sắc đã hình thành thì không thay đổi, hắn nghi hoặc hỏi:

– Vô Thương công tử, chúng ta bây giờ muốn đi đâu ạ?

– Chúng ta đi Hằng Hà, Lục ca ca!

Lãnh Vô Thương còn chưa lên tiếng, Lãnh Vô Mật đã cười ngọt ngào giải thích:

– Cổ Thần cấm địa này toàn là rừng cây phong, không có mục tiêu cảm giác. Chúng ta chỉ có thể một đường tiến lên, trước tìm tới Hằng Hà mới có thể xác định hướng đi tiếp theo.

– A nha!

Lục Ly nhìn quanh, rất hiếu kì. Vì sao nơi này lại trồng đầy rừng cây phong? Chẳng lẽ Hằng Đế khi còn sống yêu thích cây phong sao? Nhưng mà khắp nơi là lá phong đỏ cũng rất đẹp mắt.

Bốn phía đều là sương mù nồng nặc, đập vào mắt là khu rừng cây phong không thay đổi. Dạng hành tẩu này rất buồn tẻ, cũng may có hai đại mỹ nữ cảnh đẹp ý vui.

– Vì sao không tầng trời thấp phi hành nhỉ? Dạng này tốc độ sẽ nhanh hơn mà.

Nhàn rỗi buồn tẻ, Lục Ly cùng Lãnh Vô Mật nói chuyện phiếm.

Lãnh Vô Mật dường như rất tình nguyện nói chuyện với Lục Ly, cười nói:

– Tại Cổ Thần cấm địa tốt nhất đừng phi hành, tốc độ không nên quá nhanh. Những cây phong kia đều có quỷ dị. Vạn nhất đụng phải, nói không chừng sẽ kích hoạt cấm chế kỳ dị, bị truyền tống rời đi.

– Nguyên lai là dạng này!

Lục Ly bừng tỉnh đại ngộ, tán thưởng nói:

– Không mật tiểu thư ngươi hiểu biết thật nhiều, thật là lợi hại. Đúng, ngươi lần này vào đây cảm ngộ áo nghĩa, chuẩn bị xung kích Nhân Hoàng cảnh sao?

– Đúng nha!

Lãnh Vô Mật không chút giấu giếm nói:

– Nơi này rất nhiều chỗ đều ẩn chứa Thiên Vận Đạo Ngân, đều là Hằng Đế lưu lại. Vận khí tốt, nhẹ nhõm có thể cảm ngộ một chút áo nghĩa. Lần này vào đây ta chính là muốn xung kích Nhân Hoàng. Vô Hinh tỷ tỷ và Vô Thương ca ca đều đang cảm ngộ những áo nghĩa lợi hại bên trong.

– Thiên Vận Đạo Ngân!

Lục Ly âm thầm nhớ kỹ, mắt trợn to nhìn quanh. Áo nghĩa thứ này ai mà ngại ít đâu? Áo nghĩa cấp thấp dung hợp được, có thể tiến giai thành cường đại áo nghĩa. Áo nghĩa càng mạnh, chiến lực càng cao.

– Hì hì!

Lãnh Vô Mật uốn lưỡi nói:

– Lục ca ca, rừng cây phong này không có đạo ngân. Trong lịch sử, nhiều người vào đây đều không cảm ngộ được áo nghĩa. Ngươi đừng lãng phí thời gian. Chúng ta trễ chút nữa sẽ theo Hằng Hà đi xuống dưới, sẽ đến một chỗ bảo địa. Nơi đó đạo ngân rất nhiều, ngươi đến lúc đó có thể lĩnh hội một phen.

– Được rồi, tốt!

Lục Ly liên tục gật đầu. Sau khi đạt đến Quân Hầu cảnh, tu luyện càng trọng điểm vào áo nghĩa. Nếu không cảm ngộ được một đạo cường đại áo nghĩa, đời này đều không có hy vọng đột phá Nhân Hoàng.

Quân Hầu chỉ là chư hầu một phương, còn Nhân Hoàng là Nhân trung chi Hoàng. Giữa Quân Hầu và Nhân Hoàng có một vực trời cự đại, người bình thường không thể vượt qua. Một khi vượt qua, liền là một phương trời đất khác.

“Thu ô, thu ô…”

Đi về phía trước ba nén hương, đột nhiên vang lên một đạo thanh âm quái dị. Lãnh Vô Hinh ở phía trước lập tức dừng chân, ngay tại chỗ xếp bằng ngồi trên lớp lá phong dày.

Lãnh Vô Thương bọn người cũng làm theo. Lục Ly chỉ ngây ngốc đứng đó, Lãnh Vô Mật vội vàng đưa tay lôi kéo hắn, nói:

– Lục ca ca, đây là linh phong đặc hữu trong cấm địa. Trong gió có thanh âm quái dị, mang theo công kích linh hồn. Đợi lát nữa ngươi sẽ có chút khó chịu, phải nghĩ biện pháp đứng vững. Tuyệt đối không được va chạm vào cây phong phụ cận, nếu không chúng ta chỉ có thể đánh ngất xỉu ngươi mà thôi.

– Linh phong?

Lục Ly nhíu mày. Linh hồn của hắn cũng không cường a. Một đám Nhân Hoàng và hai vị Địa Tiên đều khẩn trương như vậy, chẳng lẽ hắn đợi lát nữa sẽ đau đến lăn lộn đầy đất?

Hắn vội vàng ngồi xếp bằng, khẩn trương chờ đợi. Không lâu sau, quả nhiên một đạo cuồng phong thổi tới.

Đạo phong này lại là hữu hình, thoạt nhìn như một sợi Linh Vũ trong suốt bay múa giữa không trung. Từng đạo thanh âm quỷ dị vang lên, chui thẳng vào tâm khảm, vang vọng trong linh hồn người ta.

“A tê~”

Bên cạnh, Lãnh Vô Mật kêu lên một tiếng đau đớn, gương mặt xinh đẹp lộ vẻ thống khổ. Lãnh Vô Thương cùng Lãnh Vô Hinh lông mày cũng nhíu chặt, hiển nhiên đang chịu đựng thống khổ to lớn.

“Ông~”

Trong linh hồn Lục Ly, ngân quang lóng lánh. Đầu kia Ngân Long tại Hồn Đàm du tẩu. Hắn cảm giác bên ngoài màng nhĩ chỉ hơi nhói một chút, linh hồn không bị bất kỳ công kích nào.

“Ừ?”

Lục Ly không như dự liệu của mọi người là đau đến lăn lộn trên mặt đất. Trước tiên là thu hút sự chú ý của hai vị Địa Tiên, sau đó Lãnh Vô Thương bọn người nhao nhao trợn mắt nhìn tới, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Bọn họ cũng không phải không có linh hồn phòng ngự bảo vật, nhưng linh phong này lại có thể coi thường linh hồn phòng ngự bảo vật, trực tiếp công kích linh hồn. Địa Tiên cũng không đỡ nổi, vậy mà Lục Ly lại không có chút sự tình nào.

1,915 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 714: Linh Phong — Mê Tiên Hiệp