Chương 713
Cổ Thần Cấm Địa
Chương 713: Cổ Thần Cấm Địa
Hiện tại có nhiều website sao chép đăng lại truyện từ truyen88 trái phép, gây thiệt hại về kinh tế và ảnh hưởng tới tốc độ ra chương mới. Chúng tôi rất mong quý độc giả ủng hộ, đẩy lùi nạn sao chép trái phép bằng cách chỉ đọc truyện trên Truyen88.pro. Xin cảm ơn!
Ba ngày sau, một đám người lên đường. Lãnh Vô Thương thái độ lần nữa chuyển biến, tự mình mời Lục Ly cùng hắn đi.
Người bên cạnh Lãnh Vô Thương luôn có một gã cự hán trung niên bảo vệ, đó là Lãnh Vô Song, Địa Tiên cảnh của Lãnh gia. Là một trong những trưởng lão của gia tộc, nhưng lại được phái tới bảo hộ Lãnh Vô Thương, hẳn không phải là trực hệ tử đệ, mà là chi thứ trưởng lão.
Còn có một vị trưởng lão Địa Tiên cảnh khác đi theo, tên là Lãnh Thiên Bá, phụ trách bảo hộ Lãnh Vô Hinh, Lãnh Vô Mật và Lãnh Bất Ky.
Đám người cũng không cưỡi truyền tống trận, mà ngồi trên hai chiếc chiến xa hướng bắc bay đi. Lục Ly ngồi nhàm chán, hiếu kỳ hỏi:
– Vô Thương công tử, Cổ Thần cấm địa ngay tại thành bắc sao?
– Cửa vào ở thành bắc mấy trăm vạn dặm, hơn một canh giờ là đến.
Lãnh Vô Thương vẫn mặc cẩm bào trắng, môi hồng răng trắng, cử chỉ nhanh nhẹn tuyệt thế. Hắn bưng chén rượu nhấp một ngụm, nói:
– Cổ Thần cấm địa có rất nhiều cửa vào. Tiên tổ chúng ta từng đả thông một cái, còn lại các vương triều đều có cửa vào. Các đại giới diện lân cận đều có cửa vào, đều có thể đi vào.
– Đều có thể đi vào?
Lục Ly có chút kinh ngạc, trong lòng dấy lên sự hiếu kỳ. Cho tới nay, hắn đối với Trung Hoàng giới cùng các giới diện lân cận cũng không quá quen thuộc. Giờ phút này, thấy Lãnh Vô Thương tâm tình không tệ, hắn liền muốn thu thập thêm một ít tin tức, vội hỏi:
– Vô Thương công tử, bên cạnh có những đại giới diện nào? Có những giới diện nào người đi vào?
– Có bốn đại giới diện!
Lãnh Vô Thương quả nhiên rất sẵn lòng phổ cập kiến thức cho Lục Ly, thể hiện rõ sự bác học của mình. Hắn chậm rãi đàm đạo:
– Trung Hoàng giới, Địa Hoàng giới, Thần Hoàng giới, Ma Hoàng giới. Đây là bốn đại giới diện lớn nhất. Ngoài ra còn có ngũ đại giới diện nhỏ hơn, gồm Tịch Vô giới, Tịch Luân giới, Linh Tuyền giới, Linh Huyễn giới và Huyền Minh giới. Ngoài năm giới diện này ra, còn lại đều là tiểu giới diện không đáng để nhắc tới.
Lục Ly lặng lẽ ghi nhớ. Lãnh Vô Thương nói đến những tiểu giới diện này, đoán chừng đều lớn hơn Đấu Thiên giới.
Nghĩ đến Đấu Thiên giới, Lục Ly liền hỏi:
– Vô Thương công tử, pho tượng khổng lồ trên quảng trường Lãnh Đế thành là ai? Có phải là một vị Chí cường giả của Lãnh gia không?
– Pho tượng ngươi không biết?
Lãnh Vô Thương có chút bó tay, nói:
– Đó là Đấu Thiên Đại Đế. Ông là một trong Ngũ đại kỳ nhân của Trung Hoàng giới, cũng là một trong những Đại Năng của Thần giới. Hiện tại, ông là cường giả mạnh nhất của Trung Hoàng giới đi vào Thần giới, thế lực tại Thần giới rất mạnh. Rất nhiều đại thành tại Trung Hoàng giới đều có pho tượng của ông.
– Đấu Thiên Đại Đế, Ngũ đại kỳ nhân Trung Hoàng giới.
Lục Ly thì thầm một tiếng, trong lòng dậy lên sóng lớn. Đấu Thiên Đại Đế quả nhiên là người Trung Hoàng giới, suy đoán trước đó của hắn là chính xác. Đấu Thiên Đại Đế đi vào Đấu Thiên giới, mang theo ngôn ngữ, công pháp tu luyện, tập quán sinh hoạt... của Trung Hoàng giới đến đó.
– Đi vào Thần giới, kỳ nhân a!
Lục Ly lại thì thầm một tiếng, che giấu sự chấn động trong lòng. Hắn sợ vị Địa Tiên Lãnh Vô Song bên cạnh nhìn ra tâm tình của mình, liền thuận miệng hỏi:
– Thần giới thật sự tồn tại sao? Đấu Thiên Đại Đế còn sống không?
– Tất nhiên là tồn tại!
Ánh mắt Lãnh Vô Thương lộ ra vẻ hướng về, nói:
– Trong lịch sử Trung Hoàng giới có mấy chục người thành thần, các giới diện khác cũng có rất nhiều người thành thần. Giờ phút này, những người đó đều đang hô phong hoán vũ tại Thần giới, thỉnh thoảng sẽ phóng thích Đại Thần thông, hạ xuống thần chỉ. Lục huynh, chúng ta đều phải cố gắng. Nếu có một ngày đặt chân được lên Thần giới, được theo các Tổ thần chinh chiến Thần giới, thì mới không uổng phí cả đời.
– Ừm!
Trong mắt Lục Ly cũng lộ ra vẻ mơ ước. Phi thăng lên Thần giới, tìm kiếm Tổ thần, được theo các Tổ thần chinh chiến Thần giới. Nghĩ lại đã khiến người ta nhiệt huyết sôi trào, kích động không thôi.
Lục Ly nhớ tới mục đích của chuyến đi này, trong lòng khẽ động, hỏi:
– Cổ Thần cấm địa chẳng lẽ là mộ địa của một vị Cổ Thần? Thần không phải đều đi Thần giới sao?
– Đích thực là thần chi mộ địa, Lục huynh rất thông minh.
Lãnh Vô Thương giơ ngón cái lên, cảm khái nói:
– Vị này cũng là một kỳ sĩ Đại Năng, là một trong những Tổ thần kính trọng nhất của chúng ta. Ông cũng không phải là không đi vào Thần giới, mà là từ Thần giới quay trở về. Tuy nhiên, vừa về đến đã hóa kiếp thành tiên. Ông đã luyện hóa Thần khu của mình, hòa làm một thể với cấm địa, khiến trong cấm địa sinh ra rất nhiều Thiên Vận Đạo Ngân kỳ diệu. Đồng thời, ông đã giấu các bảo vật, bí thuật, thần thuật và thần binh đạt được tại Thần giới vào trong cấm địa, để các thiên tài của các giới diện đi tìm kiếm.
Nói cách khác, ông đã cung cấp cho hậu bối các giới diện một nơi bảo địa tuyệt thế, bồi dưỡng qua nhiều đời cường giả. Sở dĩ ông được chúng ta tôn kính, là vì ông là một vị nhân giả chân chính, lòng mang thiên hạ. Chúng ta xưng hô ông là Hằng Đế!
– Căn cứ chúng ta suy đoán!
Thần sắc Lãnh Vô Thương trở nên trang nghiêm, tiếp tục nói:
– Cường giả Thần giới không thể trở về, nếu không Đấu Thiên Đại Đế và những người khác đã sớm trở về. Còn có một số Đại Đế nhưng vẫn có hậu nhân tồn tại, không thể nào không trở lại nhìn xem. Hằng Đế vừa về đến đã hóa kiếp thành tiên, điều này cho thấy ông vì sự quật khởi của Nhân tộc giới này, đã tình nguyện bỏ qua sinh mệnh vĩnh hằng xa xưa, không tiếc cưỡng ép vận dụng Đại Thần thông để trở về. Đây là một vị Tổ thần chân chính dễ thân khả kính, đáng để hậu bối chúng ta vĩnh thế kính ngưỡng và hoài niệm.
Lục Ly khẽ gật đầu. Nếu quả nhiên như Lãnh Vô Thương nói, vị Hằng Đế này đích thực là một khoáng thế kỳ nhân. Vì tạo phúc cho hậu bối các giới diện, ông không tiếc bỏ qua sinh mệnh, trở lại sáng tạo ra Cổ Thần cấm địa.
Đây là đại nhân đại nghĩa, thật bác ái.
Lãnh Vô Thương bưng chén rượu lên, nói:
– Đến, Lục huynh, chúng ta kính Hằng Đế một chén.
– Tốt!
Lục Ly bưng chén rượu lên, uống một hớp. Bực này kỳ nhân, bực này chuyện lạ, coi như đã giải tỏa một khối uẩn ức trong lòng.
Uống rượu xong, Lục Ly tiếp tục hỏi:
– Cổ Thần cấm địa mấy năm mở ra một lần? Bên trong nguy hiểm không?
– Đúng vậy!
Lãnh Vô Thương không giấu diếm, vì Thăng Long thuật, hắn hận không thể cùng Lục Ly móc tim móc phổi, biết gì nói nấy:
– Cổ Thần cấm địa ba năm mở ra một lần. Trước đó không lâu, ta không phải đã cùng ngươi sao? Chính là để chuẩn bị đi vào. Còn nguy hiểm thì khẳng định là có. Tất nhiên, lần này có Vô Song thúc và Thiên Bá thúc bồi tiếp, Lục huynh chỉ cần đi theo chúng ta là không sao. Cổ Thần cấm địa tồn tại mấy chục vạn năm, rất nhiều địa phương gia tộc chúng ta đã thăm dò rõ ràng. Chỉ cần không gặp phải tình huống đặc biệt, sẽ không có nguy hiểm trí mạng.
– Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Ta dù sao cũng không muốn chết.
Lục Ly bộ dạng nhát gan sợ phiền phức, khiến Lãnh Vô Thương trong lòng thầm khinh thường. Bên cạnh, vị trung niên Địa Tiên Lãnh Vô Song đang nhắm mắt ngồi, khóe miệng có chút co rúm, dường như đang im lặng bày tỏ sự khinh thường đối với Lục Ly.
– Đúng rồi!
Lãnh Vô Thương nhớ ra điều gì, dặn dò:
– Lục huynh, ở bên trong ngươi hãy cố gắng điệu thấp, không nên xung đột với võ giả các giới diện khác. Mặc dù chúng ta cũng không sợ bọn hắn, bên trong cũng thường xuyên sinh ra đại chiến, nhưng lần này ta chủ yếu là đi vào cảm ngộ áo nghĩa, cần tăng thêm một bước thực lực để đạt được sự tán thành của gia tộc. Cho nên, có thể không sinh tranh chấp thì tốt nhất là không sinh.
– Biết, biết. Ta có chút thực lực ấy cũng không muốn chết!
Lục Ly nhếch miệng cười không ngừng, nhưng trong lòng lại nảy sinh một ý nghĩ: Hay là mượn đao sát nhân, lợi dụng thiên tài các giới diện khác để tiêu diệt Lãnh Vô Thương?
– Hạo Xuyên công tử...
Lục Ly nhớ tới gã Hạo Xuyên công tử từng gặp tại Kim Ngục. Không biết vị công tử này cùng gia tộc người của hắn có vào đây không? Nếu có thể đi vào, ngược lại cũng là một con dao tốt.