Chương 65
Hành tung bại lộ
Chương 65: Hành tung bại lộ
Hắn trầm tư một chút, rồi bất động thanh sắc lao đi. Sau khi chạy được vài dặm, phía trước xuất hiện một thạch phong. Thân hình hắn nhanh chóng bám vào vách đá, nín thở dán chặt vào đó, một tay nắm chặt Thiên Lân Đao, thời khắc chuẩn bị xuất thủ. Quả nhiên...
Một lát sau, hai tiếng bước chân khẽ vang lên. Khi sắp vượt qua thạch phong, tiếng bước chân bỗng dừng lại. Ước chừng đợi hơn mười hơi thở, hai bóng người kia mới lặng lẽ rẽ vào.
- Uống!
Lục Ly hét lớn, tiếng hét tựa như sấm sét. Thiên Lân Đao vung lên, chém thẳng vào đầu người thứ nhất.
Thanh niên kia sợ đến mức sắc mặt đại biến. Đao của Lục Ly quá nhanh, hắn căn bản không cách nào tránh né, chỉ có thể gào lên:
- Đừng giết ta!
Phanh!
Thân đao của Lục Ly khẽ chuyển, dùng sống đao phập vào đầu người đó, đồng thời thu bớt một ít lực đạo.
Dù vậy, người nọ vẫn bị nện đến đầu vỡ máu chảy.
Hưu!
Lục Ly không màng đến kẻ kia, Thiên Lân Đao hất lên, thân hình hắn xoay nửa vòng, nhanh chóng bổ tới người thứ hai. Kẻ này kịp phản ứng, vội rút bảo kiếm ra đón đỡ.
Lực lượng của Lục Ly lúc này lớn đến mức nào?
Sau khi luyện hóa Luyện Huyết Đan, nhục thể của hắn đạt đến ba vạn cân cự lực. Cộng thêm huyền lực, ít nhất cũng có ba vạn bảy tám ngàn cân. Với sức mạnh như vậy, kẻ này sao có thể đón đỡ được?
Keng...
Một âm thanh nặng nề vang lên, kèm theo tia lửa bắn ra. Trường kiếm của đối phương bị đánh bay, chiến đao của Lục Ly tiến quân thần tốc, một đao chém đứt xương quai xanh, rồi lại đảo qua bắp đùi đối phương.
Vì không biết thân phận hai người này, Lục Ly không hạ sát thủ.
Hắn cầm Thiên Lân Đao tiến tới, dùng đoạn nhận chống lên cổ người thứ hai, lạnh lùng hỏi:
- Các ngươi là ai? Vì sao theo dõi ta?
Hai người không mặc chiến giáp của Triệu gia, chỉ mặc võ sĩ bào bình thường. Một người máu chảy không ngừng, ôm đầu thống khổ tru lên. Người kia thì cắn răng, một tay đè bả vai, mắt trợn tròn, không nói một lời.
Hừ!
Lục Ly hừ lạnh, giơ chân lên giẫm mạnh xuống. Một cước này lực đạo vô cùng lớn, mười mấy chiếc xương sườn của người kia phỏng chừng đã gãy hết. Khóe miệng hắn tràn ra máu tươi, mặt mày nhăn nhó vì đau đớn.
Lục Ly hỏi:
- Ta cho các ngươi cơ hội cuối cùng, không nói...
Chết!
Từ trong ánh mắt hai người, Lục Ly nhìn thấu một vài điều. Hai kẻ này tuyệt đối là người tới bất thiện. Nếu là kẻ địch, hắn tự nhiên sẽ không khách khí.
- Dã chủng!
Thanh niên bị giẫm nhe răng nhếch miệng nói:
- Ngươi dám tổn thương chúng ta? Thiếu gia nhà ta sắp đuổi theo, đến lúc đó ngươi sẽ bị thiên đao vạn quả!
- Thiếu gia?
Lục Ly nghi hoặc, hắn lúc nào đắc tội thiếu gia của đại gia tộc rồi?
- Thiếu gia nhà ngươi là ai? Chúng ta không thù không oán, vì sao muốn giết ta?
Hừ hừ!
Người nọ nhìn thấy Lục Ly có chút sợ hãi, không khỏi oán hận nói:
- Thiếu gia nhà ta là Triệu Duệ, Triệu gia đệ nhất thiếu gia. Ngươi mau thả chúng ta ra. Nếu không thiếu gia ta tới, ngươi sẽ chết không có chỗ chôn!
Triệu Duệ!
Lục Ly bừng tỉnh đại ngộ. Nguyên lai là người của Triệu gia. Địch Bá là trưởng lão Ngoại đường của Triệu gia, rất có thể là Địch Bá đã thỉnh cầu Triệu gia báo thù giúp. Triệu gia phái người theo dõi hắn, có vẻ như thiếu gia Triệu gia sắp đến.
Xem ra Triệu gia đã phát hiện hắn ra khỏi thành, muốn ở ngoài thành giết chết hắn.
- Dã chủng!
Người nọ thấy đôi mắt Lục Ly chớp tắt, ra sức bò dậy, lạnh giọng nói:
- Lập tức thúc thủ chịu trói, theo ta đi gặp thiếu gia. Nếu không ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ!
Hưu...
Không có chút dấu hiệu, Thiên Lân Đao vũ động. Đầu của đối phương bị đao chém nát, sau đó hắn vung trường đao, người kia cũng bị chém giết.
Lần này giết người, mặc dù sắc mặt Lục Ly vẫn còn chút khó coi, nhưng hắn không còn cảm giác nôn mửa.
Hắn nhìn hai thi thể lạnh như băng, nội tâm rất nhanh bình tĩnh trở lại. Đối với việc giết chết hai thám báo của Triệu gia, hắn không chút áy náy. Triệu gia muốn giết hắn, phái người theo dõi hắn, vậy thì Triệu gia nhất định là địch nhân của hắn.
Nếu là kẻ địch, thì không nên có chút nhân từ nương tay. Đây là Lục Linh đã dạy hắn. Lục Ly vẫn coi lời nói của Lục Linh là chân lý.
Hắn suy nghĩ một chút, liền cột Thiên Lân Đao lên lưng, xách hai thi thể ném vào trong đống loạn thạch.
Vùng này có rất nhiều dã thú, mùi máu tươi sẽ dẫn chúng tới, rất nhanh sẽ bị gặm ăn sạch sẽ.
- Đi!
Lục Ly đi ngang qua một dòng suối, rửa sạch vết máu trên người, sau đó lại chạy như bay. Hắn không quay về thành, đó là tự tìm cái chết! Phỏng chừng lúc này Triệu Duệ đã dẫn người ra khỏi thành tìm đến?
Hắn nghe nói qua Triệu Duệ. Ở Vũ Lăng Thành, người ta chưa từng nghe nói đến tên của hắn, quả thực rất ít người biết. Đó là đệ nhất thiên tài của Triệu gia, tuổi gần hai mươi mốt đã đột phá Thần Hải cảnh. Hắn ra khỏi thành, Triệu gia sao có thể không phái Thần Hải cảnh đi theo bảo hộ?
Cho nên, địch nhân hắn sắp đối mặt, sẽ có hai thậm chí hơn hai vị Thần Hải cảnh.
Hắn có lực lượng khủng bố, còn có thần kỹ huyết mạch. Nhưng Thần Hải cảnh chính là Thần Hải cảnh, cảnh giới kém nhau tựa như trời vực.
Lục Ly không ngốc, còn chưa đến mức cuồng ngạo xem nhẹ anh hùng trong thiên hạ. Hắn biết nếu bị đuổi kịp, khả năng hắn bị chém giết sẽ tới chín thành.
Hắn nhất định phải trốn, trốn càng nhanh càng xa, như vậy hy vọng sống sót mới càng lớn!
- Không đúng...
Chạy mấy dặm, đột nhiên Lục Ly thức tỉnh. Hắn chạy trên đường bằng phẳng, sao có thể chạy qua ngựa? Liễu gia có Ngân Lang Vệ Đội, tọa kỵ của Triệu gia đệ nhất thiếu gia nói không chừng cũng là Huyền thú. Nếu hắn chạy như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ bị đuổi kịp.
- Lên núi!
Hắn quả quyết chạy về phía bắc. Mặc dù đường núi khó đi, nhưng đám người Triệu Duệ cưỡi chiến mã sẽ càng khó đi hơn. Chỉ cần vào được núi lớn, tới Hàn Vân Sơn, bên kia địa hình phức tạp, lại có võ giả các gia tộc, hắn có khả năng thoát khỏi truy sát rất lớn.
Suy nghĩ một chút, hắn còn ở phụ cận bắt một con sài lang. Từ trên người mình xé ra một tấm vải, lại dùng Thiên Lân Đao cắt ngón tay, cột tấm vải dính máu lên người sài lang.