Chương 64
Nội Cung
Chương 64: Nội Gian
Lục Ly vốn tưởng Lục Linh sẽ trách mắng, nào ngờ nàng lại gật đầu nói:
- Ra ngoài một chuyến cũng tốt. Võ giả đều phải không ngừng chiến đấu, trải qua sinh tử mới có thể trở thành cường giả.
- Những lời này là phụ thân lưu lại. Ta muốn nói cho đệ biết, lúc chiến đấu không chỉ dựa vào dũng khí, mà còn phải dùng đến đầu óc. Hơn nữa, tuyệt đối không được dễ dàng buông tha. Cho dù biết rõ chắc chắn sẽ chết, cũng không được buông tha! Nếu đệ chết, tỷ tỷ sẽ không để đệ cô độc một mình. Ta có thể cùng đệ đi xông vào Cửu U Minh Giới.
- Tỷ tỷ...
Mắt Lục Ly đỏ hoe, nắm chặt tay Lục Linh, nghẹn ngào không nói nên lời. Giờ khắc này, hắn khắc sâu lời Lục Linh nói vào lòng. Dù trong bất kỳ tình huống nào, hắn cũng không được phép buông tha. Bởi vì nếu hắn chết, Lục Linh tuyệt đối sẽ không sống qua ngày hôm sau.
Sau khi xác định sẽ ra ngoài, Lục Ly bắt đầu chuẩn bị. Hắn và Lục Linh cùng phân tích, nếu chuyến này chọn cách ẩn nấp thì cũng không tính quá nguy hiểm. Mấu chốt là không để Triệu gia biết hắn rời khỏi thành, và trên đường tới Hồng Nham Sơn cũng không được để người ngoài phát hiện.
Lục Ly và Lục Linh cẩn thận quan sát bản đồ, quyết định rời thành từ cửa đông, đi đường vòng tới Hồng Nham Sơn.
Hồng Nham Sơn nằm ở phía đông nam Hàn Băng Thâm Uyên. Người Vũ Lăng Thành đi Hàn Băng Thâm Uyên thường từ cửa bắc đi lên quan đạo, còn đi từ phía đông sẽ khó bị thám báo và võ giả các gia tộc phát hiện.
Hàn Băng Thâm Uyên vừa xảy ra thú triều, Hồng Lân Ưng bay loạn khắp nơi, nên số lượng Hồng Lân Ưng trong Hồng Nham Sơn không nhiều. Phỏng chừng Thạch Thử cũng chạy đi không ít. Lần trước Lục Ly và đám người Liễu Di trong sơn động từng gặp phải Thạch Thử, nên Huyền thú ở Hồng Nham Sơn hiện tại không nhiều lắm.
Người biết Lục Ly cũng không nhiều. Nếu hắn cải trang ăn mặc, lén vào Hồng Nham Sơn trộm vài quả trứng Hồng Lân Ưng rồi đi đường vòng trở về, thì hẳn sẽ không có bất kỳ nguy hiểm nào.
Sau khi xác định xong, Lục Linh chuẩn bị hành lý cho Lục Ly. Lục Ly lại bế quan, tính toán sau khi đả thông đường kinh mạch thứ mười một, thực lực cường đại hơn một chút mới lên đường.
Ba ngày sau, lúc xế chiều, Lục Ly xuất quan. Ba ngày này hắn không ngừng xung kích kinh mạch, rốt cuộc đã đả thông đường kinh mạch thứ mười một.
Lục Linh giúp Lục Ly chuẩn bị xong thịt khô và nước uống. Lục Ly không lập tức lên đường, mà đợi đến khi trời hoàn toàn tối đen, mới đeo hành lý lên lưng, đội nón tre che kín hơn phân nửa khuôn mặt, mang theo Tiểu Bạch lặng lẽ rời khỏi Liễu gia, đi đường vòng về phía đông môn.
Trên đường, hắn cực kỳ cẩn thận, liên tục quẹo trái quẹo phải, xác định không ai theo dõi, lúc này mới chạy thẳng tới đông môn. Mặc dù hành vi của hắn có chút quái dị, nhưng trên người có lệnh bài của Liễu gia, nên hắn ung dung ra khỏi cửa thành.
Nhưng hắn vẫn quá coi thường thám báo của Triệu gia.
Hắn vừa mới ra khỏi cửa thành, từ trong góc tối chui ra hai võ giả ăn mặc như dân thường. Hai người này rõ ràng là người của Triệu gia. Họ nhìn về phía đông môn một chút, rồi lại chui vào trong ngõ nhỏ, biến mất không dấu vết.
Lục Ly không gia nhập Ngoại đường của Liễu gia, cũng không qua lại nhiều với võ giả khác, nên căn bản không biết năng lực của thám báo các gia tộc đỉnh cấp.
Hắn càng không biết, Liễu gia và Triệu gia đều đã sắp xếp nội gian trong gia tộc đối phương. Hai nhà, trừ những bí mật trọng yếu nhất, thì tình huống bình thường của nhau đều rõ như lòng bàn tay.
Tuy nhiên, Lục Ly chọn thời cơ rất tốt. Lúc này đã vào đêm, đợi thám báo đưa tin tức tới chỗ Triệu Duệ, Triệu Duệ đang ở thanh lâu uống rượu ôm gái, nào có tâm trí đuổi theo giết Lục Ly?
Đương nhiên, hắn rất coi trọng Địch Bá và Địch Hỏa. Sau khi Địch Hỏa gia nhập Triệu gia và nhận được rất nhiều tài nguyên, gần đây sắp đột phá Thần Hải cảnh, đối với Triệu gia mà nói là một đại trợ lực.
Hắn trầm ngâm một chút, phái người ra khỏi thành theo dõi Lục Ly trước, sáng sớm ngày mai bọn họ sẽ ra ngoài truy sát. Hơn nữa, hắn còn đưa tin cho thám báo của gia tộc ở Hàn Vân Sơn, yêu cầu họ phải lưu ý hành tung của Lục Ly.
Đối với Triệu Duệ mà nói, Lục Ly đơn thương độc mã ra khỏi thành, bất luận hắn đi đâu, kết cục cuối cùng đã định trước: chết không chỗ chôn.
Hắn đường đường là đại thiếu gia Triệu gia, nếu ngay cả một tiểu nhân vật như Lục Ly cũng giết không chết, sau này còn làm sao lăn lộn ở Vũ Lăng Quận?
Lúc này, Địch Hỏa đang ở bên cạnh Triệu Duệ. Nghe được sự sắp xếp của hắn, mặt mày hớn hở, xoa tay chỉ chờ sáng sớm ngày mai đi theo Triệu Duệ ra khỏi thành, đem Lục Ly bầm thây vạn đoạn.
Lách cách!
Trên quan đạo, Lục Ly một mình nhanh chóng bôn tẩu. Nơi đây cách thành trì không xa, rất dễ gặp phải võ giả các gia tộc, hắn cảm thấy đi càng xa sẽ càng an toàn.
Đây là hắn quá đa nghi. Gần đây thú triều chưa triệt để bình định, nên ban đêm ở ngoài thành căn bản không ai đi lại. Lục Ly sải bước chạy như điên, đi hơn ba canh giờ cũng không gặp phải một ai.
- Không sai biệt lắm, tìm chỗ ngủ một giấc đã.
Đêm đã khuya, thời tiết càng lúc càng lạnh. Lục Ly quẹo vào một lối nhỏ, tìm được một sơn động. Hắn lấy từ trong bao ra một cái lều rách nát, sau đó quấn chăn bông nằm xuống ngủ. Khi còn nhỏ, Lục Ly thường xuyên một mình lên núi, cũng thường qua đêm ở bên ngoài, nên giấc ngủ của hắn rất an nhàn.
Ngủ thẳng tới hừng đông, hắn ngồi dậy, dùng chút nước rửa mặt, vừa ăn thịt khô vừa đi.
- Ồ? Có người!
Ở trong thành đông người huyên náo, Lục Ly không phát hiện được thám báo theo dõi, nhưng ở dã ngoại, khứu giác của hắn lại linh mẫn như dã thú.
Hắn mơ hồ cảm giác phía sau có gì đó không đúng, quay đầu lại nhìn quanh nhưng không thấy gì. Hàng năm đi lại trong núi lớn, Lục Ly thường xuyên gặp phải dã thú phục kích, trực giác của hắn cực kỳ chính xác. Hắn nhận định, chắc chắn sau lưng có người theo dõi.