Trước
Sau

Chương 51

Thảm họa tan tác

Chương 51: Tổn thất thảm trọng

Lục Ly e ngại con thú trắng kia đang giả vờ, liền vung vẩy bao bố. Con thú trắng mơ hồ mở mắt, liếc nhìn Lục Ly, trong lòng bản năng hơi hoảng sợ, lông bờm dựng đứng, trông tựa một chú sư tử con. Tuy nhiên, khi thấy răng thú trên cổ Lục Ly, đôi mắt nó lại cong thành hình trăng lưỡi liềm, đuôi vẫy mừng rỡ nhìn hắn.

- Chết tiệt, đây là Huyền thú gì vậy? Sao lại giống một chú cún con thế này? Lục Ly bất đắc dĩ, nhìn đôi mắt nịnh nọt kia, hắn cắn răng cột chặt bao bố, đuổi theo đám người Liễu Ngọc, trở về chỗ Liễu Di.

Liễu Ngọc thuật lại tình hình vừa rồi, rồi đưa linh thảo cho Hồng lão. Hồng lão quan sát một lúc, khẳng định nói:

- Đúng là Thất Diệp Thiên Vân Thảo, linh dược ngũ phẩm. Đáng tiếc là quá nhỏ, e rằng mới sinh trưởng không bao lâu.

- Lần này Lục Ly ngươi lập công lớn, sau khi trở về có thể trở thành khách khanh chính thức. Chiến công của ngươi cũng sẽ được đổi thành điểm cống hiến.

- Đa tạ Hồng lão!

Mặc dù Hồng lão chỉ là chấp sự Ngoại đường của Liễu gia, nhưng đã ở Liễu gia mấy chục năm, địa vị rất cao. Nếu hắn nói như vậy, thì chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.

Bên ngoài bầy sói vẫn chưa rút lui, Hồng lão lệnh mọi người vào sâu trong sơn động, như vậy khí tức sẽ không quá nồng nặc, biết đâu bầy sói sẽ nhanh chóng thối lui. Vào bên trong, những con Thạch Thử kia lại không dám tiếp tục công kích, lối đi nhỏ kia vẫn bị lấp kín.

Hồng lão ra hiệu mọi người dừng lại, phái Liễu Ngọc và một người khác đi dò xét hai lối nhỏ khác. Lúc này, hắn mới mượn tia sáng yếu ớt, nhìn Liễu Di nói:

- Tiểu thư, lần này rất không bình thường. Nhiều Lang Vương lao ra như vậy, lần này gia tộc tổn thất rất nặng. Chẳng lẽ trong cốc không có cường giả gia tộc trấn thủ?

- Không biết!

Trong sơn động, sắc mặt Liễu Di rất khó coi. Nàng về gia tộc mang theo ba trăm võ giả, lúc đầu trong doanh trại cũng có mấy trăm võ giả. Nhìn tình hình lần này, số người có thể chạy trốn tuyệt đối không quá trăm. Nếu Thái trưởng lão cũng bị giết chết, vậy gia tộc sẽ tổn thất rất lớn.

Nàng cau mày suy nghĩ rồi nói:

- Trong cốc hẳn là cường giả các đại gia tộc thay phiên trấn thủ, cũng không biết lần này gia tộc nào trấn thủ? Nếu không phải xảy ra chuyện, thì chính là cố ý muốn hãm hại chúng ta.

- Hãm hại?

Lục Ly khẽ động tâm tư, bên kia có thể là võ giả của Triệu gia và Địch Bá không?

Nếu đúng là đám người Địch Bá, thả mấy Lang Vương tới đây hại chết mình, vậy thì dễ hiểu rồi. Đương nhiên, ở chỗ này suy nghĩ lung tung không có ý nghĩa, đến cùng có phải bị người hãm hại hay không, phải điều tra qua mới biết được.

Bọn họ còn chưa thoát khỏi hiểm境, phải phá vòng vây trở về thành hoặc chờ cường giả đến giúp. Lang Vương là Huyền thú nhị phẩm, dưới cảnh Thần Hải gặp phải nó hẳn phải chết không nghi ngờ gì. Nếu như mọi người gặp Lang Vương, có chín thành khả năng sẽ chết sạch.

Hai người Liễu Ngọc dò đường trở lại, nhưng không có thu hoạch gì, mọi người chỉ có thể ở trong sơn động đen nhánh tu luyện và đợi chờ.

Lục Ly tới một góc nhỏ ngồi xếp bằng. Mới đầu hắn lo lắng con thú làm loạn, nên lặng lẽ mở bao bố ra xem, mơ hồ nhìn thấy con thú lại đang ngủ say, vì vậy hắn mới nhập định tu luyện.

- Rầm rầm rầm!

Cũng không biết trải qua bao lâu, sắc trời sớm đã sáng tỏ. Bên ngoài đột nhiên truyền đến thanh âm mặt đất dao động. Hồng lão mở mắt, nhìn Liễu Ngọc nói:

- Liễu Ngọc, đi dò xét xem có chuyện gì.

Liễu Ngọc chạy nhanh đi, lát sau trở lại nói:

- Là người của chúng ta, ta nghe được âm thanh của Vũ ca.

Liễu Vũ! Đó là đại thống lĩnh của Ngân Lang Vệ Đội, thủ lĩnh vệ đội mạnh nhất Liễu gia. Mọi người nhất thời phấn chấn, toàn bộ phóng ra phía ngoài. Ở cửa động quả nhiên nghe được tiếng gầm giận dữ của Liễu Vũ, còn có tiếng tru của Ngân Lang.

- Lục Ly, phá cửa động đi!

Liễu Di hét lớn. Lục Ly thắt bao bố ra sau, giơ Thiên Lân Đao lên chém về phía cửa động. Bên ngoài sắc trời quả nhiên sáng rồi, một đội Ngân Lang Vệ Đội đang giao chiến với Thiết Thứ Lang. Mọi người thấy gương mặt quen thuộc của Liễu Vũ, tất cả đều vui mừng.

- Tiểu thư!

Liễu Vũ thấy Liễu Di thì thở phào nhẹ nhõm. Thiết Thứ Lang vây bên ngoài bị đánh chết hơn phân nửa. Liễu Ngọc cưỡi Ngân Lang chạy như điên đến, mừng rỡ nói:

- Tiểu thư không sao là ta an tâm rồi.

Mắt Liễu Di đỏ lên, nhìn Liễu Vũ hỏi:

- Đám người Thái trưởng lão như thế nào?

- Chết rồi...

Liễu Vũ phẫn nộ, cắn răng nói:

- Triệu gia cố ý thả ra ba con Lang Vương, lão Thái bị Lang Vương cắn chết, gia tộc cũng chết trận ít nhất hơn năm trăm người.

Đại trưởng lão đã đi tìm mấy đại gia tộc siêu cấp kia đòi công đạo. Nếu như mấy đại gia tộc kia không làm chủ cho chúng ta, chúng ta sẽ mặc kệ Hàn Vân Sơn này.

- Triệu gia!

Đám người Liễu Di và Hồng lão bi phẫn, sắc mặt của Lục Ly cực kỳ khó coi.

Ở hắn xem ra, khẳng định là Địch Bá vì giết mình nên giật dây Triệu gia, liên lụy nhiều người chết thảm như vậy. Lục Ly cảm thấy rất áy náy.

- Tiểu thư!

Liễu Vũ suy nghĩ một chút mới nói:

- Đại trưởng lão bảo tất cả võ giả bình thường trở về thành đợi lệnh. Lần này mấy đại gia tộc làm chủ giúp chúng ta, chúng ta trở về liền san bằng toàn bộ Triệu gia.

Các ngươi về trước đi, ba Lang Vương đã chết, bầy sói cũng bị đánh giết không ít, trên đường hẳn rất an toàn.

- Đúng vậy, san bằng toàn bộ Triệu gia!

Đám người Liễu Di lộ ra sát ý. Liễu Vũ lại trở về tấn công bầy sói.

Đợi bầy sói ở phụ cận bị giết sạch, hắn mang theo mười mấy Ngân Lang Vệ Đội chạy như điên, tiếp tục càn quét bầy sói còn lại, tìm kiếm võ giả Liễu gia còn sống sót.

- Trở về!

Liễu Di hét lớn, mang theo mọi người lao xuống núi. Lục Ly trầm mặc đi theo, trong lòng có chút bất an, sợ Liễu Di giận chó đánh mèo.

Này là Lục Ly suy nghĩ nhiều. Gần đây Triệu gia và Liễu gia vẫn không ngừng xung đột, đám người Liễu Di cũng không có liên tưởng tới Địch Bá, chỉ trầm mặc trở về.

1,287 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 51: Thảm họa tan tác — Mê Tiên Hiệp