Trước
Sau

Chương 50

Bạch thú

Chương 50: Tiểu thú màu trắng

Hai mắt Liễu Ngọc sáng lên, thường thường bên cạnh thiên tài địa bảo đều có Huyền thú thủ hộ. Bình thường Thạch Thử cư ngụ ở Hồng Nham Sơn, nay xuất hiện ở nơi này vốn đã là chuyện quái dị, huống hồ tình huống lúc này càng khiến người ta sinh nghi.

- Giết vào, xem bên trong có gì!

Liễu Ngọc đề nghị, hai người còn lại đều đồng ý. Lục Ly cũng có chút tò mò, ai lại không muốn đoạt lấy thiên tài địa bảo? Hắn hít sâu vài hơi, gật đầu nói:

- Giết vào, các ngươi theo sát ta.

Lục Ly dẫn đầu ba người công kích. Đám người Liễu Ngọc vì thiên tài địa bảo mà liều mạng, giết đến Thạch Thử kêu la thảm thiết, liên tục bại lui, cuối cùng đều rút vào trong lối nhỏ.

Lối đi rất hẹp, chỉ vừa vặn cho một người đi vào. Đám người Liễu Ngọc e ngại bên trong có Thử Vương, không dám tiến vào trước. Lục Ly đành cắn răng đi phía trước, Thiên Lân Đao vung lên chém giết, đánh cho Thạch Thử liên tục lùi bước.

Đi về phía trước hơn mười mét, đột nhiên lối đi mở rộng, hiện ra một thạch động khổng lồ. Trên đỉnh thạch động lại có một cửa động, ánh trăng xuyên qua cửa động rơi xuống, chiếu sáng cả không gian bên trong.

- Thiên tài địa bảo!

Ánh mắt Lục Ly sáng lên. Trong thạch động, hắn nhìn thấy một cây linh thảo bảy lá. Dưới ánh trăng chiếu rọi, linh thảo tỏa ra bạch quang trong suốt, mơ hồ có sương trắng vờn quanh, vừa nhìn đã biết không phải phàm vật.

Bên trong không có quá nhiều Thạch Thử, chỉ khoảng gần trăm con. Lúc này, chúng đều tụ tập ở một góc nhỏ, không vây quanh khu vực linh thảo bảy lá.

- Có vấn đề!

Lục Ly híp mắt. Thạch Thử tử thủ thạch động, lại không bảo vệ linh thảo, ngược lại còn tụ tập thành một đám ở góc?

Chẳng lẽ trong góc có bảo vật trân quý hơn?

- Lục Ly, tình hình bên trong thế nào? Sao không đi tiếp?

Lục Ly chặn ở cửa động, đám người Liễu Ngọc không vào được, tự nhiên lo lắng kêu lên. Lục Ly suy nghĩ một chút, xông vào thạch động, sau đó chạy thẳng về phía bầy chuột.

Hắn khẳng định giữa bầy chuột tuyệt đối có bảo vật trân quý hơn, giá trị vượt xa linh thảo bảy lá. Vừa chạy, hắn vừa hét lớn:

- Bên kia có một cây linh dược quý giá, ta đi kiềm chế bầy chuột, các ngươi mau nghĩ biện pháp ngắt linh dược, đừng làm hư.

Lục Ly phóng về phía bầy chuột. Ba người Liễu Ngọc xông vào thạch động, ánh mắt bị linh dược bảy lá hấp dẫn. Bọn họ liếc qua bầy chuột ở góc, phát hiện Lục Ly đã khai chiến, tự nhiên không dám trì hoãn, dồn dập lao về phía linh dược.

Rầm rầm rầm!

Lục Ly sợ đám người Liễu Ngọc chú ý đến phía mình, nên công kích rất mạnh. Thiên Lân Đao bay múa, một đường đánh bay Thạch Thử, rất nhanh đã xông vào giữa bầy chuột.

Ách...

Nhờ vào tia sáng huyền lực yếu ớt cùng ánh trăng mịt mờ, Lục Ly quét mắt nhìn quanh, lại không phát hiện ra bất kỳ bảo vật hay linh dược nào.

Tuy nhiên, hắn phát hiện một con “Thạch Thử” rất đặc thù. Con “Thạch Thử” này rất nhỏ, chỉ lớn bằng nắm tay, toàn thân màu trắng, không有一丝 tạp chất. Ngoại hình của nó không giống Thạch Thử, ngược lại giống như một con mèo nhỏ.

- Bầy Thạch Thử này, vì sao lại vây quanh một con tiểu thú màu trắng?

Lục Ly giơ Thiên Lân Đao lên, định chém về phía tiểu thú màu trắng. Những con Thạch Thử bên cạnh đều gầm lên giận dữ, điên cuồng tấn công hắn. Con tiểu thú màu trắng kia không những không động, đôi mắt nhỏ còn nhìn chằm chằm vào cổ của Lục Ly. Trong con ngươi ấy thoáng chút hoảng sợ, lại có chút nóng bỏng?

Tiểu thú màu trắng rất đáng yêu, không hề có chút khí tức hung lệ của Huyền thú, cả người lẫn vật đều vô hại, tựa như một con thú cưng. Lục Ly theo ánh mắt của tiểu thú liếc nhìn, phát hiện do chiến đấu, vòng răng thú trên cổ hắn đã lộ ra.

Nội tâm hắn hơi động. Thiên Lân Đao quét qua, nện bay mấy con Thạch Thử, nhưng không tấn công tiểu thú màu trắng.

Vù...

Lúc này, tiểu thú màu trắng lại động. Thân thể nó hóa thành một bóng trắng, tốc độ quá nhanh. Lục Ly chỉ thấy bạch quang lóe lên, tiểu thú đã chui vào trong bao bố sau lưng hắn.

Xích xích...

Trong bao bố, tiểu thú màu trắng khẽ kêu một tiếng. Những con Thạch Thử ở bốn phía lại không công kích nữa. Lục Ly giương đao đứng tại chỗ, đôi mắt chớp chớp, một tay nắm chặt bao bố, cau mày suy tư.

Tốc độ của tiểu thú nhanh như vậy, hơn nữa chỉ kêu một tiếng, đám Thạch Thử lại ngừng công kích?

Điều này nói rõ tiểu thú tuyệt đối không phải Huyền thú cấp thấp. Chỉ có Huyền thú cấp cao mới có thể áp chế Huyền thú cấp thấp. Mang theo nó trên người, vạn nhất nó đột nhiên làm khó dễ, chính mình khả năng bị nó cắn chết.

Nhưng tiểu thú màu trắng từ đầu đến cuối không lộ ra khí tức hung lệ của Huyền thú, cũng không lộ ra địch ý với mình. Thần sắc nó nhìn vòng răng thú của mình...

Bộ dáng kia rõ ràng là có linh trí rất cao. Nó chui vào bao bố, là muốn đi theo mình?

- Lục Ly, đã hái được linh dược, nhanh rút lui!

Liễu Ngọc quát lên. Lục Ly vội vàng chạy trở về, theo đám người Liễu Ngọc rời khỏi thạch động.

Vừa lui ra khỏi thạch động, một tên cường giả Liễu gia không yên lòng, giơ cự phủ lên liên tục chém về phía vách đá, làm đất đá phía trên đổ xuống, phá hỏng lối đi.

- Đi!

Liễu Ngọc mang theo mọi người trở về, vừa chạy vừa nói với Lục Ly:

- Lục Ly, linh thảo này rất quý giá. Nếu ta không đoán sai, hẳn là Thất Diệp Thiên Vân Thảo, linh dược ngũ phẩm, giá trị liên thành.

Nếu đúng là nó, lần này chúng ta lập công lớn rồi, mỗi người ít nhất được một ngàn điểm cống hiến. Hai người còn lại đều rất phấn chấn, nhưng Lục Ly không có khái niệm quá lớn về điểm cống hiến.

Trong lòng hắn còn nghĩ tới tiểu thú trong bao bố, mình có nên mang theo nó đi hay không? Hắn thuận miệng đáp lại Liễu Ngọc vài câu, cố ý thả chậm tốc độ. Khi qua một lối rẽ, thừa dịp ba người không chú ý, hắn nhanh chóng mở bao bố ra nhìn.

Kết quả làm hắn trợn tròn mắt...

Tiểu thú màu trắng kia lại ngủ say như chết, tựa như một con mèo lười. Vừa mới đi theo người xa lạ, lại có thể ngủ ngon như vậy sao?

1,271 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 50: Bạch thú — Mê Tiên Hiệp