Chương 3405
Thiên Hạ Hành
Chương 3405: Thiên hạ có thể đi
Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay
**********
Trừ Vô Ngân Đạo và Chí Tôn Thần Binh ra, Lục Ly còn thu thập được một ít Thần Dịch. Hắn không biết những Thần Dịch này có tác dụng gì, nên không dám tùy tiện luyện hóa, chỉ cẩn thận cất giữ trong cung điện dưới lòng đất, tuyệt đối không hấp thu bừa bãi.
“Đúng rồi, đưa vào Pháp giới!”
Lục Ly suy nghĩ một lát, bất kể Thần Dịch này có độc hay có năng lực kỳ dị gì, đều có thể đưa vào Pháp giới trước. Để Pháp giới ngưng luyện thoáng cái, ít nhất uy lực cũng có thể tăng lên gấp mười lần.
Hắn lấy toàn bộ Thần Dịch ra, để Pháp giới hấp thu, sau đó mặc kệ, thân thể lượn đi về phương xa, bắt đầu thử nghiệm tình trạng lẩn trốn. Hắn phát hiện khi phóng thích Vô Ngân Đạo, tốc độ còn nhanh hơn Thần Hành Thuật, đồng thời không hề có bất kỳ ba động nào.
“Có vẻ như Vô Ngân Đạo và Thần Ẩn Thuật có thể dung hợp lại!”
Lục Ly trong đầu hiện lên một ý niệm. Vô Ngân Đạo là đạo, Thần Hành Thuật là thuật, về lý thuyết đạo và thuật hoàn toàn có thể dung hợp. Rất nhiều thuật là diễn hóa từ da lông của đạo mà ra, cho nên đạo và thuật không phải không thể dung hợp, vấn đề là làm sao để dung hợp.
Thần Ẩn Thuật lợi dụng một loại pháp tắc đặc thù, khiến địch nhân không cảm nhận được sự tồn tại của ngươi. Bất kỳ Võ giả nào muốn cảm giác, đều phải thông qua mắt, mũi, tai, hoặc thần niệm. Còn có thông qua ba động không gian, biến hóa thiên địa. Thần Hành Thuật kỳ thật không phải là Võ giả biến mất, mà là khiến sinh linh không cảm nhận được sự tồn tại của hắn.
Nó tựa như một loại lừa gạt, rõ ràng là tồn tại, nhưng khiến ngươi không nhìn thấy, không nghe được, không ngửi thấy, không cảm nhận được. Đây chính là tinh túy của Thần Hành Thuật, trên bản chất Lục Ly vẫn ở đó, không hề biến mất.
Mà Vô Ngân Đạo lại khác. Vô Ngân Đạo là cả người dung nhập vào phương thiên địa này, cùng thiên địa hợp làm một thể. Lục Ly là thiên địa, thiên địa là Lục Ly, ngươi có dò xét thế nào cũng không thể phát hiện dị dạng, lại có cách nào tìm thấy hắn?
“Cùng thiên địa hòa làm một thể, vậy có thể mượn nhờ thiên địa chi lực không?”
Lục Ly trong đầu đột nhiên hiện lên một suy nghĩ táo bạo. Nếu hắn có thể mượn nhờ một chút bản nguyên chi lực của thiên địa, vậy hắn khác gì với những cường giả đến gần vô hạn Đại Viên Mãn? Đến lúc đó, lực công kích khẳng định càng thêm sắc bén, đáng sợ.
Lục Ly một bên nhanh chóng lẩn trốn, một bên bắt đầu suy nghĩ, thôi diễn, xác minh. Hiện tại hắn vận dụng Vô Ngân Đạo lẩn trốn, tốc độ chậm hơn bình thường gấp đôi, nhưng cũng rất nhanh, nhanh hơn Thần Hành Thuật.
Sau bốn ngày lẩn trốn, Lục Ly cảm giác linh hồn trở nên mỏi mệt, thân thể cũng suy yếu. Hắn biết không thể vô hạn phóng thích Vô Ngân Đạo, thân thể và linh hồn của hắn còn gánh không nổi.
Hắn dừng lại nghỉ ngơi, tiến vào Pháp giới nghỉ ngơi thật tốt một ngày, sau đó tiếp tục lên đường. Ba ngày sau khi tiếp tục đi, hắn gặp phải Võ giả. Phía trước có hai phe đang giao chiến, có mười mấy Thánh Hoàng, cùng hai cường giả đến gần vô hạn Đại Viên Mãn đang chiến đấu trên bầu trời.
“Thử một chút.”
Lục Ly nội tâm khẽ động, muốn kiểm tra Vô Ngân Đạo, đồng thời xác minh một vài thứ, thuận tiện tiếp tục tham ngộ. Hắn nhẹ nhàng đi qua, vô thanh vô tức tiếp cận chiến trường.
Không cần nghi ngờ, những Thánh Hoàng và Đế cấp đang giao chiến phía dưới căn bản không phát hiện ra hắn. Thậm chí hắn xuyên qua giữa hai Thánh Hoàng, bọn họ cũng không có bất kỳ cảm giác nào. Lục Ly chỉ cần tránh đi công kích của Võ giả là đủ.
Hắn nhẹ nhàng xuyên qua chiến trường, nhưng không thỏa mãn, mà lượn vòng trở lại, quanh quẩn trong chiến trường. Thân thể hắn tựa như một trận gió, chợt trái chợt phải, tùy ý muốn, tốc độ đạt tới cực hạn, công kích nhẹ nhàng của Thánh Hoàng cũng dễ dàng tránh được.
Hắn chân chính muốn nghiệm chứng là hai Chí cường giả phía trên có thể phát hiện ra hắn hay không. Nếu không phát hiện được, Vô Ngân Đạo quả thật lợi hại, hắn có thể tung hoành Tiên Vực, căn bản không sợ Võ giả phổ thông truy sát.
Có lẽ là chiến đấu phía trên rất kịch liệt, hoặc hai cường giả kia căn bản không để ý đến chiến đấu phía dưới. Lục Ly quanh quẩn trong chiến trường gần nửa canh giờ, phía trên Chí cường giả đều không dò xét thần niệm.
“Liều mạng!”
Lục Ly cắn răng, thân thể hóa thành gió mát lướt lên phía trên. Dù sao hai Chí cường giả kia đang giao chiến chính kích liệt, thế lực ngang nhau, coi như phát hiện hắn, hắn cũng có thể lập tức đi vào Pháp giới, quay đầu đào tẩu.
Hắn không dám áp sát quá gần, bay lên giữa không trung, cách hai cường giả đến gần vô hạn Đại Viên Mãn mấy ngàn dặm, quanh bọn họ xoay quanh. Hai cường giả này tựa hồ căn bản không nhìn thấy hắn, vẫn tiếp tục giao chiến kịch liệt.
Lục Ly tới gần một hai ngàn dặm, hắn không dám tiếp tục tới gần. Công kích của cường giả đến gần vô hạn Đại Viên Mãn rất khủng bố, phòng ngự của hắn còn gánh không nổi.
Quanh bọn họ tiếp tục xoay quanh, nhưng hai Chí cường giả vẫn coi thường hắn. Hắn suy nghĩ một chút, thả ra một tia sát ý, bao phủ hai Chí cường giả kia.
“Ừ.”
Hai Chí cường giả mục quang đồng thời quét về phía này, trên mặt đều là vẻ đề phòng. Lục Ly thu liễm sát ý, thân thể như gió mát lướt về phía trái dưới, mục quang vẫn luôn nhìn chằm chằm hai Chí cường giả này, quan sát nét mặt của bọn họ.
Hai Chí cường giả biểu lộ rất nghi hoặc, nhìn chằm chằm vị trí vừa rồi của Lục Ly mấy lần, thần niệm cũng dò xét mấy lần, nhưng không phát hiện chút gì. Bọn họ tiếp tục mở chiến, nhưng đều có chỗ giữ lại, tựa hồ rất cố kỵ, nhất mực giam khống bốn phía.
“Tốt!”
Lục Ly nội tâm đại hỉ, hắn đã có thể hoàn toàn xác định, Vô Ngân Đạo quả nhiên là nghịch thiên đại đạo, đến gần vô hạn Đại Viên Mãn cường giả đều không cảm ứng được. Hắn vẫn chưa hoàn toàn lĩnh hội, chờ hoàn toàn tìm hiểu, rất có thể ngay cả Đại Viên Mãn cường giả cũng không phát hiện ra hắn.
“Thiên hạ có thể đi!”
Lục Ly trong lòng có được hào tình vạn trượng, hắn tin tưởng giờ phút này hắn hẳn là một trong những sát thủ mạnh nhất của Tử Thần, bình thường cự đầu cũng không sánh nổi hắn.
Có được Vô Ngân Đạo, hắn có thể dễ dàng chui vào gần cường giả đến vô hạn Đại Viên Mãn, sau đó trong nháy mắt phóng thích hỏa diễm hoặc Hủy Diệt Thần Dịch đánh lén. Không có gì bất ngờ xảy ra, hắn hiện tại có thể miểu sát một vài cường giả đến gần vô hạn Đại Viên Mãn.
Bất luận về chiến lực tổng thể, chỉ riêng về thuật lẩn trốn, hắn hẳn là siêu việt tất cả Tử Thần!
“Lại đi thử một chút!”
Lục Ly ổn định cảm xúc, thân thể tiếp tục lướt lên phía trên. Hắn xa xa lại thả ra một tia sát ý, sau đó lập tức rời đi. Hai cường giả đến gần vô hạn Đại Viên Mãn sắc mặt lần nữa biến đổi, tại lúc này song phương đều đình chỉ giao chiến, trong mắt đều là kinh ý.
Lục Ly ác thú vị đột nhiên hưng khởi, thân thể thoáng cái lướt tới trên không của hai Chí cường giả, có chút hừ lạnh một tiếng, sau đó lập tức lặn đi.
Một tiếng hừ lạnh này, tựa như sấm sét giữa trời quang, khiến hai cường giả đến gần vô hạn Đại Viên Mãn kia dọa đến lông tơ đều dựng lên.
Có thể vô thanh vô tức tiềm phục tại bên cạnh, bọn họ lại không cảm nhận được, trong lòng bọn họ chỉ có Đại Viên Mãn cường giả mới có thể làm được. Mà Đại Viên Mãn cường giả này lại thả ra sát khí, còn hừ lạnh một tiếng, kia đại biểu cái gì?
Đại biểu cái này Chí cường giả khó chịu a!
“Rút lui!”
Một cường giả đến gần vô hạn Đại Viên Mãn quát khẽ một tiếng, sau đó mang theo thủ hạ thế mà kinh hoàng rời đi, rất nhanh liền trốn được vô tung vô ảnh.
Một Chí cường giả khác hướng cao không chắp tay, nói ra: “Đại nhân thứ tội, chúng ta lập tức rời đi!”
Cường giả đến gần vô hạn Đại Viên Mãn thứ hai cũng mang theo thủ hạ nhanh chóng rời đi. Bọn họ một đám thủ hạ lại buồn bực không ngừng quay đầu nhìn quanh. Giữa không trung cái gì cũng không có a, vì cái gì trưởng lão của bọn họ dọa đến thân thể đều đang run rẩy?
Giao diện cho điện thoại