Chương 3404
Thần Binh Có Linh Hồn
Chương 3404: Thần binh có linh
Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay
Lục Ly bước ra, nhưng không lập tức rời đi, mà hướng về phía cung điện nhỏ kia tiến đến. Huyết Linh Nhi vẫn duy trì cảm ứng, phát hiện tàn hồn này không hề rời đi, mà vẫn nằm trong phong ấn.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
“Mở phong ấn!”
Lục Ly khẽ quát. Huyết Linh Nhi mở ra phong ấn, Lục Ly chậm rãi bước vào. Vừa đến bên cạnh pho tượng, đôi mắt của pho tượng lập tức sáng lên một tia ánh sáng yêu dị, sau đó vang lên một tiếng kinh ngạc khó tin:
– Ngươi, ngươi sao lại ra được?
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Lục Ly cười nhạt, nói:
– Ta đã tìm hiểu đạo bên trong, tự nhiên là ra được. Sao, ngươi tưởng ta không thể ra sao?
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Không phải, không phải!
Lão ma tàn hồn lập tức nói:
– Ý ta là ngươi nhanh như vậy đã tìm hiểu được đạo bên trong, ta còn tưởng rằng ít nhất cần mấy trăm năm. Các hạ quả thực là kỳ tài ngút trời, chúc mừng, chúc mừng!
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Cùng vui, cùng vui!
Lục Ly nhếch miệng cười:
– Quên nói cho ngươi biết, nhục thể của ngươi đã bị ta hủy diệt. Ta đến đây là để hủy bỏ tàn hồn của ngươi, tránh ngươi tiếp tục làm hại nhân gian.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Ách...
Tàn hồn khẽ giật mình, sau đó ủy khuất nói:
– Đại nhân, ngài không thể như vậy chứ? Ngài là qua sông đoạn cầu mà. Trước đó chúng ta không phải đã thỏa thuận sao? Sao ngài có thể lật lọng được chứ?
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Ha ha, đừng diễn nữa!
Lục Ly thân thể tỏa ra màu đen hỏa diễm, hỏa diễm thoáng cái bao phủ lấy pho tượng. Tàn hồn lần nữa sợ hãi rống to:
– Tha mạng a, đại nhân! Ta còn có một bí mật phải nói cho ngươi. Chỉ cần ngươi tha cho ta một mạng, ta sẽ nói cho ngươi biết!
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Có rắm, mau nói!
Lục Ly hừ lạnh:
– Pho tượng kia không thể gánh chịu lâu hơn nữa. Nếu trước khi bị thiêu hủy trong pho tượng mà ngươi chưa thuyết phục được ta, vậy ngươi sẽ vĩnh viễn biến mất.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Trong cung điện dưới mặt đất này có một con Tiên thú cường đại!
Tàn hồn không dám trễ nãi, nhanh chóng nói:
– Tiên thú đó bị ta dùng thần thuật khốn trụ linh hồn, đang bị ta chậm rãi khống chế. Tiên thú này có thực lực gần bằng Đại Viên Mãn. Nếu đại nhân nguyện ý tha mạng cho ta, ta sẽ hiến tặng Tiên thú này cho đại nhân!
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Không hứng thú!
Lục Ly lạnh lùng đáp lại, sau đó hỏa diễm trong thân thể càng lúc càng nhiều. Mộc Điêu rốt cục không chịu nổi, bốc lên ngọn lửa dữ dội. Tàn hồn phát ra một tiếng kêu thảm thiết thê lương, rồi bị thiêu đốt thành hư vô.
Lục Ly không muốn mạo hiểm. Tiên thú này khẳng định vẫn chưa bị khống chế hoàn toàn. Hơn nữa, tàn hồn này rất có thể sẽ phản bội. Nếu hắn đi xuống, Tiên thú đột ngột phản sát, hắn tuy không nhất định sẽ chết, nhưng hắn không muốn mạo hiểm thêm nữa.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Đi!
Hắn thân thể đằng không, nhanh chóng bay lên mặt đất, rất nhanh đã xông ra khỏi lòng đất. Cảm nhận được không khí mát mẻ bên ngoài, Lục Ly hít một hơi thật sâu, hóa thành một đạo bạch quang bay mất.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Bay khỏi mấy vạn dặm, hắn tùy ý tìm một chỗ rồi tiến vào Pháp giới. Trong Pháp giới, hắn ngã xuống là ngủ. Trong mười năm bế quan, hắn không phải không nghỉ ngơi, nhưng khi ngồi xếp bằng, tâm trí vẫn luôn suy nghĩ về việc lĩnh hội đạo lý, không hề hoàn toàn buông lỏng. Giờ mới là lúc thực sự nghỉ ngơi.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Ngủ một giấc hơn mười ngày, Lục Ly thức dậy thần thanh khí sảng. Hắn lấy ra một ít Thần dịch và Thần quả ăn uống, trong đầu bắt đầu hồi tưởng lại thu hoạch trong chuyến đi dưới lòng đất.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Thu hoạch lớn nhất không thể nghi ngờ là cảm ngộ được một loại đạo vô cùng cường đại, đồng thời mang lại trợ giúp phi thường lớn cho bản thân: Vô Ngân Đạo.
Lục Ly trước đó dùng thuật tiềm ẩn cũng rất biến thái, tiến vào Pháp giới ngay cả Đại Viên Mãn cũng không tìm thấy. Nhưng một khi đã vào Pháp giới, cửa ra vào đều cố định, trước đó suýt nữa bị Bính Lộc vây chết.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Sở dĩ tiến vào Pháp giới không tính là tiềm ẩn chân chính, là vì bây giờ có được Vô Ngân Đạo, hắn mới cảm giác thuật tiềm ẩn tăng tốc phi thường.
Dung nhập thiên địa, hòa làm một thể với phương trời này, dù có dò xét thế nào cũng không thể tìm thấy Lục Ly, bởi vì hắn đã dung hợp với thiên địa này.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Đại Viên Mãn cường giả gần như vô hạn tìm kiếm hắn không phải là thông qua cảm ứng với thiên địa sao? Giờ hắn đã dung hợp với thiên địa xung quanh, thử hỏi làm sao có thể tìm thấy hắn chứ?
– Ta vẫn chưa hoàn toàn cảm ngộ Vô Ngân Đạo a...
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Lục Ly nội tâm hơi chấn kinh. Nếu hoàn toàn cảm ngộ Vô Ngân Đạo, e rằng ngay cả Đại Viên Mãn cường giả cũng không thể tìm thấy hắn. Đến lúc đó, toàn bộ thiên địa sẽ mặc cho hắn tung hoành ngao du.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Không đúng.
Lục Ly đột nhiên nghĩ đến một vấn đề. Nếu Vô Ngân Đạo lợi hại như vậy, vì sao Đại Viên Mãn cường giả kia chết không phải do thọ nguyên hao hết, mà là bị cường giả khác trọng thương mà chết?
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Chẳng lẽ có đạo khắc chế Vô Ngân Đạo? Vừa hay hắn gặp phải một Đại Viên Mãn cường giả dùng đạo khắc chế hắn?
Lục Ly càng nghĩ, phát hiện chỉ có một khả năng duy nhất. Nếu không thì không thể giải thích được. Đại đạo ba ngàn, thế giới này khẳng định có vô số đạo, thiên địa vạn vật tương sinh tương khắc, tự nhiên tồn tại đạo khắc chế Vô Ngân Đạo.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Mặc kệ!
Lục Ly âm thầm gật đầu. Hắn quyết định sau này vẫn tiếp tục lĩnh hội Vô Ngân Đạo. Dù sao, chỉ cần lĩnh hội triệt để Vô Ngân Đạo, tỷ lệ sống sót của hắn sẽ tăng lên rất nhiều.
Đại Viên Mãn cường giả đều cao ngạo, sẽ không dễ dàng ra tay với người không phải Đại Viên Mãn. Dưới tác dụng của Vô Ngân Đạo, e rằng những Đại Viên Mãn cường giả gần như vô hạn cũng không phát hiện ra hắn. Vậy an toàn của hắn sẽ tăng lên rất nhiều, thiên hạ có thể đi khắp nơi.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– A?
Lục Ly đột nhiên phát hiện một vấn đề. Cảnh giới của hắn dường như vô thanh vô tức tăng lên rất nhiều. Trước đó chỉ là Đế cấp trung kỳ, hiện tại đã đạt tới Đế cấp hậu kỳ. Xem tình huống, đạt tới Đế cấp đỉnh phong cũng không phải chuyện khó.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Đạo!
Lục Ly minh bạch. Đạt tới Đế cấp rồi thì cần tham ngộ thiên địa chi đạo. Nếu không tìm hiểu đạo, tu luyện sẽ khó có tiến bộ. Hắn đã có thành tựu nhất định trên Vô Ngân Đạo, nên cảnh giới bắt đầu tăng trưởng.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Cũng tốt!
Lục Ly mỉm cười. Có thể đột phá Thánh Hoàng, hắn đương nhiên là muốn đột phá. Dù sao các phương diện đều sẽ tăng lên. Xem tình huống, nương theo cảm ngộ đạo của hắn, cảnh giới lại không ngừng tăng lên, đột phá Thánh Hoàng là có hi vọng.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Ông~
Lục Ly tay xuất hiện Vô Ngân đao. Hắn nghĩ đến việc luyện hóa thanh chiến đao này. Đây là Thần binh của Đại Viên Mãn cường giả, bên trong khẳng định ẩn chứa pháp tắc công kích của Đại Viên Mãn, đối với lực công kích tương đối yếu của hắn mà nói là một sự bổ sung rất tốt.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Lục Ly có hỏa diễm đen, còn có siêu cấp hỏa diễm, ngoài ra còn có Hủy Diệt Thần Dịch. Nhưng những thứ này đều là ngoại vật, dùng ít mất ít, dùng hết là hết. Chẳng lẽ hắn lại đi một chuyến Diễm Hoàng mộ địa để hấp thu hỏa diễm nữa sao?
Chiến đao này khác biệt. Chỉ cần luyện hóa, đó chính là chiến lực của hắn. Vì vậy hắn không vội đi tìm Lục Tiểu Bạch, mà quyết định luyện hóa Thần binh trước.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Ách...
Lục Ly luyện hóa một ngày, hắn phát hiện một vấn đề. Chiến đao này vô pháp luyện hóa, nhưng lại có một chút liên hệ với hắn. Nói cách khác, chiến đao nhận hắn làm chủ, nhưng lại không muốn để hắn sử dụng.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Chẳng lẽ là do ta cảm ngộ Vô Ngân Đạo chưa đủ sâu?
Lục Ly nghĩ ra một khả năng. Chiến đao hắn có thể cầm được, là do hắn đã tìm hiểu được cái vỏ của Vô Ngân Đạo, chiến đao sơ bộ công nhận hắn. Nhưng cảm ngộ của hắn chưa đủ sâu, hoặc nói chiến lực chưa đủ mạnh, nên Thần binh này không muốn bị hắn thúc giục.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Thần binh có linh, tự động chọn chủ!
Giao diện cho điện thoại
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!