Trước
Sau

Chương 3

Long Đế Bất Diệt

Chương 3: Bất Diệt Long Đế

Lục Ly kéo quan tài đến vị trí chỉ định, hắn nghỉ ngơi một hồi, mới từ bao bố phía sau lấy ra một chiếc áo bông màu đen mặc vào. Hắn không phải hoàn toàn không sợ giá lạnh, mà là lúc kéo quan tài, hắn cần dùng hai vai khiêng, rất dễ làm hỏng bộ áo.

Mỗi bộ y phục đều là tỷ tỷ tỉ mỉ may ra, hắn không nỡ làm hư. Chờ một lát, đằng sau lại có mấy người kéo quan tài đến. Lục Ly đếm thử, cộng thêm hắn, tổng cộng mười bảy người.

Những người còn lại đều là võ giả lão niên, ít nhất cũng hơn năm mươi tuổi. Xem ra nghề kéo quan tài này ở Bắc Mạc thực sự không có người trẻ tuổi nào làm.

- Được rồi, tới nhận thù lao.

Liễu Vũ nhảy xuống lưng Ngân Lang, đi đến trước mặt mấy người kéo quan tài, nhìn lão giả mà hỏi:

- Hai trăm vàng lá, Huyền Linh Đan, Thối Thể Đan, Huyền khí Nhân giai nhất phẩm, ngươi chọn cái nào?

Lão giả kia rất xác định đáp:

- Huyền Linh Đan!

Liễu Vũ từ trong ngực lấy ra hai hộp ngọc ném qua. Hôm nay lão giả này kéo hai quan tài. Hắn là võ giả, dù chỉ là Huyền Vũ cảnh cấp thấp nhất, nhưng khí lực lại lớn hơn Lục Ly rất nhiều.

- Ngươi thì sao?

Liễu Vũ nhìn về phía một lão giả khác. Người kia cũng cực kỳ xác định nói:

- Đại nhân, ta cũng muốn hai viên Huyền Linh Đan.

Mấy người còn lại đều chọn Huyền Linh Đan, Liễu Vũ cũng không ngoài ý muốn. Những lão giả này hoặc là Huyền Vũ cảnh trung kỳ, hoặc hậu kỳ, rõ ràng là muốn mượn Huyền Linh Đan để trùng kích cảnh giới tiếp theo. Nếu có thể đột phá đến Thần Hải cảnh, tuổi thọ của bọn họ sẽ tăng trưởng, chiến lực tăng vọt.

- Lục Ly, ngươi thì sao?

Đến phiên Lục Ly, Liễu Vũ dò hỏi.

Lục Ly rất khẳng định nói:

- Ta muốn Thối Thể Đan.

- Thối Thể Đan?

Liễu Vũ nhướng mày, các lão giả ở bên cạnh đều lắc đầu. Liễu Vũ trầm ngâm một lát mới nói:

- Lục Ly, mặc dù Thối Thể Đan có thể rèn luyện nhục thể, tăng cường lực lượng, nhưng ngươi cần phải minh bạch, chỉ có một thân man lực là vô dụng. Trở thành võ giả, huyền lực mới là căn bản. Không bằng ngươi đổi lấy vàng lá, về nhà cải thiện sinh hoạt?

- Đa tạ đại nhân, ta chỉ muốn Thối Thể Đan.

Lục Ly kiên định nói. Liễu Vũ không nói thêm gì nữa, lấy ra một hộp ngọc màu vàng ném qua. Lục Ly mở ra, phát hiện bên trong là một viên đan dược màu vàng, khuôn mặt không khỏi mừng rỡ.

...

Di tiểu thư nhìn thấy vẻ háo hức trong mắt Lục Ly, cười đùa một tiếng. Dưới cái nhìn của nàng, Lục Ly căn bản không hiểu tu luyện.

Huyền Vũ, Thần Hải, Hồn Đàm, Minh Luân, Bất Diệt, Quân Hầu, Nhân Hoàng!

Đây là cảnh giới tu luyện của võ giả Bắc Mạc. Mỗi tăng lên một cảnh giới, chiến lực đều sẽ tăng vọt. Cường giả có thể phá vỡ dãy núi, san bằng thành trì, đưa tay hủy thiên diệt địa.

Trở thành cường giả, có thể nắm giữ lực lượng không thể tưởng tượng, nhất phi trùng thiên, vinh hoa phú quý hưởng không hết. Có thể trở thành thành chủ, vực chủ, thậm chí Nhân Hoàng.

Nhưng… hết thảy đều xây dựng trên cơ sở huyền lực. Không thể tu luyện ra huyền lực, không cách nào đột phá Huyền Vũ cảnh, hết thảy đều là trăng trong nước, hoa trong gương.

Lục Ly đã mười bốn, mười lăm tuổi, vẫn chưa thể tu luyện huyền lực, có thể thấy tư chất rất thấp, đời này khó lòng tiến vào cánh cửa võ đạo. Đã như vậy, hắn còn muốn Thối Thể Đan làm gì? Coi như tu luyện khí lực tới vạn cân thì thế nào?

Chưa nói đến võ giả Thần Hải cảnh, chỉ cần Huyền Vũ cảnh đỉnh phong cũng có thể nhẹ nhõm diệt sát hắn, thậm chí là miểu sát!

- Tốt! Phân phát hoàn tất.

Liễu Vũ vung tay lên nói:

- Mọi người về nghỉ ngơi đi. Nếu còn muốn kéo quan tài, thì tới Đoạn Nhận Lĩnh.

Trời đã tối hẳn, mọi người sớm muốn rời đi, nghe vậy liền nhao nhao xuống núi. Bắp thịt cả người Lục Ly đau nhức, hai chân nặng nề, nhưng lòng chỉ muốn về. Hắn nhanh chân phi nước đại, rất nhanh đã biến mất khỏi Hắc Ưng Lĩnh.

...

Lục Ly là đệ tử của Địch Long bộ lạc, nằm ở phía nam Hắc Ưng Lĩnh ba mươi dặm. Hắn nắm lấy hộp ngọc phi nước đại, tốn hao một canh giờ, rốt cục chạy tới bộ lạc.

Mặc dù rất mỏi mệt, nhưng hắn lại không dám nghỉ ngơi. Bởi vì hắn biết rõ, tỷ tỷ khẳng định sẽ ở ngoài bộ lạc chờ hắn về.

Quả nhiên!

Ở ngoài hàng rào, Lục Ly thấy được một bóng trắng mảnh mai. Nhìn thân ảnh bị tuyết lớn bao trùm biến thành người tuyết kia, lòng Lục Ly chua xót. Ở thật xa, hắn liền rống to:

- Tỷ tỷ, đệ trở về!

Người tuyết động, đó là một thiếu nữ mười tám, mười chín tuổi. Nàng mặc áo choàng, khuôn mặt tái nhợt càng thêm tuyệt mỹ, hơn xa Liễu gia Di tiểu thư không biết bao nhiêu lần. Bất quá, tay trái của nàng chống một cây quải trượng, tựa hồ đi đứng có chút bất tiện.

Nghe được thanh âm của Lục Ly, sắc mặt nàng lộ ra nụ cười nhàn nhạt, tựa như một đóa Tuyết Liên Hoa nở rộ, đẹp đến làm người ngạt thở.

- Tỷ tỷ, đệ không phải nói tỷ không cần chờ đệ sao?

Lục Ly nhanh chân đi đến, bắt lấy bàn tay lạnh buốt của tỷ tỷ, mang theo trách cứ nói:

- Thân thể tỷ yếu như vậy, vạn nhất ngã bệnh thì làm sao bây giờ?

Thiếu nữ cười một tiếng, yêu chiều nhìn Lục Ly, khẽ nói:

- Ta không yên lòng đệ. Về nhà đi, tỷ tỷ làm thịt hươu hầm đệ thích ăn nhất.

- Vâng!

Lục Ly nhếch miệng cười, đỡ lấy thiếu nữ đi vào. Thiếu nữ chống quải trượng, khập khễnh đi lại, một cái chân rõ ràng ngắn hơn một chút. Có khuôn mặt xinh đẹp như vậy, lại là một người thọt?

Lục Ly trời sinh thần lực, nhưng không cách nào tu luyện huyền lực. Xem ra lão thiên cũng không yêu mến đôi tỷ đệ này.

...

Gió tuyết quá lớn, thời tiết giá lạnh, tộc nhân của bộ lạc đã sớm vào nhà nghỉ ngơi. Lục Ly và tỷ tỷ đi qua hơn phân nửa bộ lạc, cũng không gặp được một người.

Hai người đi vào một ngôi nhà nhỏ hẻo lánh ở phía đông. Ngôi nhà này rất rách nát, chỉ có ba gian phòng gạch. Lục Ly đỡ tỷ tỷ tiến vào phòng giữa, đốt lên ngọn đèn mờ tối. Lửa than lốp bốp, nghe rất ấm áp.

1,261 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 3: Long Đế Bất Diệt — Mê Tiên Hiệp