Chương 2
Bất Diệt Long Đế
Chương 2: Bất Diệt Long Đế
Ăn xong mấy khối thịt khô, Lục Ly liếc nhìn sắc trời, ánh mắt chợt sáng lên. Hắn thầm nghĩ:
- Kéo một quan tài có thể đổi một viên thuốc. Không biết Thối Thể Đan của Liễu gia có như trong truyền thuyết hay không, một viên có thể gia tăng năm trăm cân lực lượng?
Nếu thật sự có thể gia tăng năm trăm cân lực lượng, hiện tại hắn có ba ngàn cân khí lực, chỉ cần kéo hơn mười quan tài là có thể đạt được vạn cân cự lực. Khi đó, hắn sẽ...
...thức tỉnh huyết mạch!
- Chờ ta thức tỉnh huyết mạch, trở thành chiến sĩ huyết mạch cường đại. Nhìn xem trong bộ lạc, ai còn dám khi dễ tỷ tỷ? Hắc hắc, ta có thể để tỷ tỷ sống thoải mái hơn rất nhiều.
Nghĩ tới đây, khuôn mặt mệt mỏi của Lục Ly toả ra ánh sáng. Hắn nhanh chóng đứng dậy, kéo quan tài tiến lên. Lần này, bước chân của hắn càng thêm vững vàng và nhanh chóng.
Sa sa sa!
Đi về phía trước vài dặm, đằng sau vang lên tiếng bước chân. Lục Ly quay đầu nhìn lại, sắc mặt hơi ảm đạm.
Phía sau cũng có một người kéo quan tài, nhưng lại là một lão giả. Lão giả này nắm chặt xích sắt, trên tay lóe lên những đạo bạch quang, trên chân mơ hồ cũng có bạch quang lưu chuyển. Tốc độ kéo quan tài của hắn rất nhanh, hơn xa Lục Ly, đang nhanh chóng tới gần.
- Huyền lực...
Lục Ly hâm mộ thì thầm. Bạch quang là dấu hiệu của huyền lực, chỉ có võ giả mới có thể sử dụng. Võ giả nắm giữ huyền lực, lực lượng sẽ tăng lên rất nhiều. Lão giả kia vận dụng huyền lực nên mới bước đi như bay, nhẹ nhõm kéo cỗ quan tài đi.
Lão giả đuổi kịp Lục Ly, hắn liếc nhìn, nhíu mày nói:
- Tiểu gia hỏa, sao ngươi cũng đi kéo quan tài? Việc này rất hao tổn khí vận. Ngươi còn trẻ, không nên vì chút lợi nhỏ mà hủy hoại tiền đồ.
Lục Ly mỉm cười, không nói gì. Lão giả nhìn hắn vài lần, cảm thấy mình không cần quản nhiều như vậy, liền nhanh chóng kéo quan tài đi xa.
Chờ lão giả đi xa, Lục Ly mới cười khổ thở dài:
- Tiền đồ? Ta không thể tu luyện huyền lực, không cách nào bước vào đại môn võ đạo.
Nếu như lại không thức tỉnh huyết mạch, vậy thì còn có tiền đồ gì đáng nói? Chỉ có cả đời tầm thường, mỗi ngày bị người khi dễ, liên lụy tỷ tỷ chịu khổ theo.
- Không, đây không phải sinh hoạt ta muốn!
Nghĩ tới đây, sắc mặt của Lục Ly trở nên vặn vẹo. Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, cắn răng nhanh chóng kéo quan tài tiến lên.
Gió tuyết càng lúc càng nhiều, sắc trời dần dần lờ mờ. Trong sơn đạo mênh mông, cỗ quan tài hoàng kim phát ra u quang như ẩn như hiện, nhìn quỷ mị mà lạnh lẽo.
- Nhanh, nhanh, nhanh!
Dưới Hắc Ưng Lĩnh, Lục Ly liều mạng chạy nhanh. Trời đã sắp tối rồi, nếu hắn còn không kéo lên đỉnh núi, sẽ không có thù lao. Lôi kéo cỗ quan tài ba ngàn cân chạy hơn nửa ngày, bắp thịt toàn thân Lục Ly ẩn ẩn đau nhức, hai chân run lên. Giờ phút này lại là đường lên núi, nên càng thêm phí sức.
Hắc Ưng Lĩnh rất cao, sơn đạo quanh co dài tới hai ba dặm. Mặc dù không tính dốc đứng, nhưng muốn lên dốc lại rất phí sức. Hơn nữa, trên đường núi đều là tuyết đọng, một cái sơ sẩy trượt chân, cỗ quan tài sẽ trượt xuống. Một khi ngã lật, không những không có thù lao, còn có khả năng bị phạt.
Hát!
Lục Ly trầm hống vài tiếng, tựa như một con dã thú gào thét. Cơ bắp toàn thân hắn căng cứng, con mắt bị mồ hôi ướt nhẹp, phía trước mơ hồ, nhưng hắn vẫn từng bước tiến lên vững vàng.
- Kiên trì, ta nhất định phải kiên trì!
Rất nhiều lần Lục Ly muốn từ bỏ, hai chân nặng nề như đổ chì. Nhưng nghĩ đến Thối Thể Đan, hắn cắn răng kiên trì, từng bước một trèo lên đỉnh núi.
Xùy!
Đột nhiên, Lục Ly hai chân bị trượt, té ngã trên đất. Cỗ quan tài lớn lập tức đổ trượt xuống. Hắn sắc mặt đại biến, giống như cỗ quan tài ngã lật, hậu quả khó mà lường được.
Hát!
Hắn hét lớn, hai tay quấn xích sắt vài vòng, sau đó mười ngón gắt gao chộp chặt mặt đất. Đồng thời hai chân dùng sức đạp đá, vững chắc thân thể, chậm lại xung lực to lớn của cỗ quan tài. Sau khi lui về hai ba mét, Lục Ly giữ vững thân thể, cỗ quan tài đình chỉ trượt xuống.
Mà hai đầu gối, hai tay của hắn bởi vì ma sát mặt đất, làm cho làn da sưng đỏ, máu tươi ẩn ẩn tràn ra.
Hô hô!
Sau khi xác định sẽ không trượt nữa, Lục Ly thở từng ngụm. Bị chút thương tích không có gì, chỉ cần quan tài không ngã lật đã là vạn hạnh, nếu không hôm nay sẽ toi công bận rộn.
Nghỉ ngơi một lát, hắn tiếp tục tiến lên. Ở trước khi đêm đen đến, rốt cục đã tới đỉnh núi. Nhìn trên đỉnh núi xếp mười mấy bộ cổ quan tản ra u quang, Lục Ly như trút được gánh nặng thở dài.
Đỉnh núi rất rộng rãi, hai bên trái phải nhô ra, thoạt nhìn như một con hùng ưng giương cánh bay lượn, từ đó được mệnh danh là Hắc Ưng Lĩnh. Trước kia dãy núi này là mộ địa của một bộ lạc, sau bị Liễu gia cưỡng ép chiếm đoạt.
Liễu gia xem như bá chủ Vũ Lăng Thành, bộ lạc và gia tộc ở trong phạm vi ngàn dặm đều phải nghe lệnh của Liễu gia, chiếm lấy một sơn lĩnh cũng không tính là gì.
Đỉnh núi có rất nhiều người, có hộ vệ cưỡi Ngân Lang canh giữ, có đại sư xây dựng trận pháp, cũng có lão giả kéo quan tài xong chờ nhận tiền thuê hoặc đan dược.
- Người kéo quan tài này trẻ tuổi như vậy?
Một thiếu nữ ngồi trên Ngân Lang, người mặc áo lông chồn xinh đẹp, thiếu nữ tuổi tầm mười tám mười chín, trong tay cầm một cái roi màu bạc, uy phong lẫm liệt, quý khí bức người. Nàng nhìn thấy Lục Ly thì có chút sửng sốt, trẻ tuổi như vậy liền đi kéo quan tài?
Lục Ly cởi trần thân trên, tuổi trẻ tuấn tú, cơ bắp tráng kiện, ngoại hình rất không tệ. Nhất là khí tức dã tính kia, có lực hút vô hình với nữ tử.
- Đúng vậy, Di tiểu thư!
Thống lĩnh hộ vệ Liễu Vũ ở bên cạnh đáp lời:
- Người kéo quan tài khó tìm, mặc dù Lục Ly này không phải võ giả, nhưng trời sinh thần lực. Hắn tự nguyện kéo quan tài, thuộc hạ liền tự ý làm chủ.
A.
Di tiểu thư thu hồi ánh mắt. Đối với nàng mà nói, ngay cả huyền lực cũng tu luyện không ra, dạng người này nhất định là phế vật, chỉ xứng làm việc nhất ti tiện, tỉ như kéo quan tài.