Chương 17
Ta cũng không đi
Chương 17: Ta cũng sẽ không đi
Lục Ly dừng bước. Dạo gần đây, đan dược đều do lão giả bên cạnh Di tiểu thư phát. Nếu đi theo nhóm hộ vệ này tìm được Di tiểu thư, liệu có thể nhận được Thối Thể Đan hay không?
Không có Thối Thể Đan, Lục Ly rất khó đạt tới vạn cân cự lực, cũng không thể thức tỉnh huyết mạch.
Mắt thấy sắp chạm ngưỡng vạn cân cự lực, hắn vô cùng không cam tâm.
- Đi!
Một lát sau, Lục Ly hạ quyết tâm đi tìm Di tiểu thư. Hắc Ưng Lĩnh cách Địch Long bộ lạc ba mươi dặm, giữa đường còn có hai đại bộ lạc. Coi như thú triều muốn tai họa Địch Long bộ lạc cũng cần thời gian, đủ để hắn chạy trở về.
Quyết định đã sáng, Lục Ly xuôi theo sơn đạo, lao theo nhóm hộ vệ Liễu gia. Chỉ là bọn họ đều cưỡi Ngân Lang, tốc độ quá nhanh, rất nhanh Lục Ly đã mất bóng dáng của họ.
- Đuổi theo!
Di tiểu thư là người Liễu gia phái tới giám sát việc kéo quan tài, nàng hẳn đang ở giữa Đoạn Nhận Lĩnh và Hắc Ưng Lĩnh. Lục Ly xuôi theo sơn đạo nơi kéo quan tài lao nhanh, tìm Di tiểu thư để lấy Thối Thể Đan.
...
Chạy hơn mười dặm, từ phía Hắc Ưng Lĩnh truyền đến từng tiếng chim kêu. Lục Ly quay đầu nhìn thoáng qua, mơ hồ thấy mấy trăm con hung cầm đang công kích vòng bảo hộ. Tuy nhiên, nhìn tình hình thì phẩm cấp của hung cầm không cao lắm, vòng bảo hộ màu lam vẫn chưa bị phá vỡ.
Có Băng Táng Trận cùng hộ vệ Liễu gia canh giữ, Lục Ly không cần lo lắng, tiếp tục xuôi theo sơn đạo lao nhanh. Trời tối hẳn, đêm nay thời tiết khá tốt, ánh trăng mông lung tỏa sáng.
Sơn đạo ngày nào Lục Ly kéo quan tài đã sớm quen thuộc, hắn hết sức lao nhanh, thân hình không hề dừng lại chút nào.
Chạy thêm bảy tám dặm, Lục Ly dừng bước. Phía trước truyền đến tiếng chim kêu, ẩn ẩn còn có tiếng hét phẫn nộ của võ giả.
Trầm ngâm một lát, Lục Ly bò lên một ngọn núi đá, nhìn về phía xa. Bên kia có ánh sáng nhàn nhạt, Lục Ly nhìn vài lần liền hiểu ra, đó là bộ cổ quan của Liễu gia đang phát ra u quang.
- Di tiểu thư ở đó!
Lục Ly thấy một bóng hình xinh đẹp màu tím, trong tay nàng cầm trường tiên, toàn thân bạch quang lóng lánh, trường tiên ánh sáng rạng rỡ, rõ ràng là Huyền khí. Bên cạnh Di tiểu thư còn có bảy tám võ giả, ba tên hộ vệ vừa rồi cũng đang ở đó.
Bọn họ bị một đám đại điểu màu đỏ bao vây, liếc nhìn lại, ít nhất cũng trên trăm con. Mọi người tắm máu chiến đấu, có hai tên hộ vệ bị thương, nửa người đều là máu.
Đại điểu kia rõ ràng là Huyền thú, lông vũ màu đỏ như lân phiến, phát ra hồng quang yếu ớt, đôi thiết trảo như bị lửa đốt đỏ rực.
- Huyền thú nhất phẩm, Hồng Lân Ưng!
Lục Ly nhận ra loại Huyền thú này, hắn thở dài một hơi, trước kia từng gặp qua.
Lực công kích không tính quá mạnh, nhưng phòng ngự rất khủng bố. Hai năm trước, hắn bị một con Hồng Lân Ưng truy sát hơn mười dặm, cuối cùng trốn vào một sơn động mới may mắn thoát chết.
Hồng Lân Ưng không tính quá mạnh, nhưng vấn đề là số lượng nhiều. Trên trăm con Hồng Lân Ưng công kích liên miên không dứt, bên người Di tiểu thư lại chỉ có bảy tám người, chống cự rất gian nan.
- Di tiểu thư kia rất mạnh, xem ra đã đạt đến Huyền Vũ cảnh đỉnh phong.
Lục Ly âm thầm cảm khái. Di tiểu thư chỉ lớn hơn hắn một hai tuổi, đã đạt đến Huyền Vũ cảnh đỉnh phong. Dù sinh ra ở đại gia tộc, nhưng tư chất xem như rất tốt.
- Làm sao bây giờ?
Đám người Di tiểu thư bị Hồng Lân Ưng bao vây, nếu hắn đến gần, tuyệt đối sẽ bị công kích, không cẩn thận mạng nhỏ sẽ mất.
- Sớm biết nên đoạt chiến đao của Địch Cổ theo.
Lục Ly có chút hối hận, không có binh khí đối đầu với Hồng Lân Ưng là cực kỳ thiệt thòi.
Công kích của Hồng Lân Ưng không mạnh, nhưng nếu bị móng vuốt bắt trúng hoặc mỏ ưng mổ trúng, hắn khẳng định sẽ bị trọng thương. Lục Ly cách chiến trường chừng một dặm, giờ đang ẩn thân sau tảng đá, Hồng Lân Ưng chưa chú ý tới hắn.
Nếu cứ như vậy rút lui, hoàn toàn không có vấn đề.
- Liều mạng!
Cuối cùng, hắn cắn răng quát khẽ. Đám người Di tiểu thư đối đầu gần trăm con Hồng Lân Ưng đã hơi miễn cưỡng, rất có thể sẽ toàn bộ chiến tử. Nếu các nàng đều chết, hắn đi đâu lấy Thối Thể Đan? Liễu gia cũng sẽ không chịu trả.
Đã tới, nếu cứ thế rút đi, hắn rất không cam tâm.
Nắm giữ hơn chín nghìn cân cự lực, lực lượng của Lục Ly tăng lên rất nhiều. Hắn liếc nhìn vài lần, tìm được một cây gậy gỗ to bằng bắp đùi, vung gậy gỗ lặng lẽ tới gần chiến trường.
...
- A!
Tiếng gào rống vang lên, vai trái của một tên hộ vệ Liễu gia bị ưng trảo bắt trúng, bả vai xuất hiện mấy lỗ máu, đầm đìa huyết dịch. Nếu không phải bên cạnh có người xuất thủ cứu giúp, đoán chừng đầu hắn đã bị bẻ vụn.
- Chịu đựng!
Di tiểu thư đánh ra trường tiên, mang theo tiếng gió mạnh mẽ, đánh lui từng con Hồng Lân Ưng. Nàng nghiêm nghị nói:
- Thú triều bạo động, gia tộc nhất định đã phát giác, sẽ lập tức phái người đến cứu chúng ta. Chịu đựng!
Mặc dù nói vậy, nhưng nội tâm Di tiểu thư lại trầm xuống. Vũ Lăng Thành cách đây tám mươi dặm, coi như Thần Hải cảnh dùng tốc độ cao nhất chạy cũng cần hơn nửa canh giờ. Với số lượng Hồng Lân Ưng nhiều như vậy, liệu các nàng có thể kiên trì nửa canh giờ sao?
Nơi này xung quanh trống trải, không có rừng cây hay sơn động để trú ẩn, rất khó đào tẩu.
- Ta không nên phái Liễu Vũ rời đi.
Di tiểu thư âm thầm hối hận. Lúc gia tộc điều Liễu Vũ đi có hỏi ý kiến của nàng. Nàng nghĩ chỉ là giám sát kéo quan tài mà thôi, có thể xảy ra chuyện gì?
Vòng ngoài Hàn Băng Thâm Uyên lại có nhiều võ giả trú đóng quân như vậy, xảy ra chuyện cũng không tai họa tới bên này. Nào biết một Thú Vương cường đại trong Hàn Băng Thâm Uyên bạo rống, kinh động Huyền thú cấp thấp ở vòng ngoài.
Hết lần này tới lần khác, nơi này lại có một bộ cổ quan chưa kéo tới Hắc Ưng Lĩnh. Vì bảo hộ cổ quan, đám người Di tiểu thư mới bị Hồng Lân Ưng vây đánh.
...