Trước
Sau

Chương 16

Triều Thú

Chương 16: Thú Triều

Lục Ly trong lòng hơi gấp gáp. Theo lý mà nói, Địch tiểu thư sớm đã nên lên núi rồi. Hắn đứng dậy đi đi lại lại, trong lòng thầm cầu nguyện, mong đừng xảy ra chuyện gì.

Đúng lúc này, từ ngoài ngàn dặm truyền đến tiếng thú gào thét vang dội. Tiếng rống kia lớn hơn trước gấp mấy lần, chấn động khiến đám người Lục Ly, bao gồm cả hai tên hộ vệ Liễu gia, chân mềm nhũn, suýt chút nữa đã ngồi bệt xuống đất.

Một cỗ khí tức hung lệ từ phương bắc truyền tới. Dù khoảng cách rất xa, nhưng đám người Lục Ly đều cảm thấy lạnh toát cả người, nội tâm hoảng sợ. Một lão giả run rẩy thì thào:

– Này, này ít nhất cũng là Huyền thú lục phẩm trở lên? Huyền Vũ, Thần Hải, Hồn Đàm, Mệnh Luân, Bất Diệt, Quân Hầu, Nhân Hoàng!

Đẳng cấp của Huyền thú tương ứng với cảnh giới của võ giả. Huyền thú lục phẩm trở lên, tương đương với cảnh giới trên cả Quân Hầu. Nếu là Huyền thú thất phẩm, thì có thể sánh ngang với cường giả Nhân Hoàng của nhân tộc.

Nhân Hoàng cảnh!

Đó là hoàng giả của nhân tộc. Bắc Mạc rộng lớn như vậy, lại không có cường giả Nhân Hoàng sao? Có thể tưởng tượng được tiếng gầm của Huyền thú lúc này mạnh mẽ đến mức nào.

Ô ô...

Kíu kíu! Rống rống...

Từng tiếng thú gào không ngừng vang lên. Những tiếng rống này yếu hơn rất nhiều, nhưng khoảng cách lại gần hơn, tựa hồ ngay bên ngoài hai ba trăm dặm.

– Không xong! Một hộ vệ Liễu gia sắc mặt đại biến, kinh hô lên:

– Thú Vương trong Hàn Băng Thâm Uyên rống to, tựa hồ Huyền thú ở ngoại vi đã bạo động rồi?

Tuyệt đối đừng xảy ra thú triều...

– Thú triều?

Tất cả hộ vệ và người kéo quan tài đều sắc mặt đại biến. Một khi xảy ra thú triều, hậu quả khó mà lường được.

Mười lăm năm trước, Hàn Băng Thâm Uyên từng xảy ra một lần thú triều. Lần đó, hơn mười vạn dân chúng Vũ Lăng Quận bị Huyền thú giết chết. Nếu không phải cường giả các đại gia tộc xuất động, e rằng Vũ Lăng Quận đã không còn gà chó nào.

Nghĩ cái gì tới cái đó!

Nương theo từng tiếng thú rống, chim kêu, trong dãy núi xa xa, từng đạo khí tức hung lệ xuất hiện. Ở bầu trời phương bắc, rất nhiều quái vật khổng lồ bay lên, che phủ nửa bầu trời. Từng con phi cầm huýt dài, xuyên kim nát thạch, khắp nơi chấn động.

Con mẹ nó...

Lục Ly lo lắng, nhìn bộ dáng là sắp xảy ra thú triều, e rằng Địch Long bộ lạc sẽ gặp tai họa. Nội tâm hắn cực kỳ lo lắng cho tỷ tỷ, chỉ là hắn còn chưa lấy được mấy viên Thối Thể Đan, làm sao có thể rời đi.

– Đầu tiên chờ chút đã!

Địch Long bộ lạc ở phía nam Hắc Ưng Lĩnh ba mươi dặm. Coi như thú triều khuếch tán qua đây, cũng sẽ đến Hắc Ưng Lĩnh trước, hắn có đủ thời gian chạy về. Hơn nữa, bên Hàn Băng Thâm Uyên có rất nhiều cường giả, còn có tộc nhân của vô số bộ lạc đóng giữ.

Những ngày này đám người Liễu Vũ không xuất hiện, hẳn là cũng đi bên kia đóng giữ, e rằng có thể ngăn cản thú triều khuếch tán.

Kíu kíu...

Tiếng chim kêu càng ngày càng cuồng bạo. Đám người Lục Ly trong đêm tối lờ mờ, nhìn thấy bầu trời phương bắc bị hung cầm che phủ, nội tâm không khỏi hoảng hốt, bất an.

Đám hộ vệ Liễu gia cũng âm thầm kinh hãi. Liễu Vũ mang theo rất nhiều cường giả đi, số hộ vệ lưu lại ở Hắc Ưng Lĩnh chỉ là Huyền Vũ cảnh, không có cường giả Thần Hải cảnh. Nếu đám phi cầm kia khuếch tán qua đây, sẽ có đại phiền toái.

– Chuẩn bị mở đại trận ra!

Một tiểu đội trưởng tu vi Huyền Vũ cảnh đỉnh phong quát lên. Hắc Ưng Lĩnh là Băng Táng Trận của Liễu gia, rất sớm đã bắt đầu xây dựng đại trận phòng ngự. Mấy ngày trước, đại trận đã xây dựng hoàn tất, sau khi mở ra có thể dễ dàng ngăn cản Huyền thú ba bốn cấp công kích.

Tuy nhiên, với khí tức hung cầm cường đại như thế, e rằng là hung cầm bốn năm cấp. Đừng nói bay tới một đàn, chỉ cần tới hai ba con, mọi người cũng sẽ táng thân ở Hắc Ưng Lĩnh.

Hưu...

Thời điểm rất nhiều lão giả chuẩn bị rút lui, từ phương bắc vang lên tiếng xé gió. Một cỗ chiến xa tỏa ra ánh sáng hoàng kim, phá không bay đến từ phương bắc.

Chiến xa kích xạ kim quang vạn trượng, vô số khí tức cường đại từ trong chiến xa truyền ra, ép tới đám người Lục Ly không thở nổi.

– Cường giả Bất Diệt cảnh. Tốt rồi, sẽ không xảy ra chuyện lớn...

Tiểu đội trưởng như trút được gánh nặng. Cường giả gia tộc siêu cấp xuất thủ, trấn áp hung cầm. Những cường giả gia tộc siêu cấp kia sẽ không cho phép hung cầm mạnh mẽ làm hại khắp nơi.

Phanh phanh phanh!

Từng cường giả mặc chiến giáp bay lên không, toàn thân phát sáng tựa như mặt trời. Đám người Lục Ly chỉ có thể nhìn thấy từng bóng người tỏa ra kim quang, vì khoảng cách quá xa nên không thấy rõ khuôn mặt.

Cường giả xuất thủ, từng dải lụa màu vàng to lớn bay ra, chiếu sáng bầu trời phương bắc. Từng con hung cầm bị nện rơi xuống, từng thanh âm chấn thiên động địa vang lên, sông núi rạn nứt, cự thạch đổ ngã.

Đây mới thật sự là cường giả. Đưa tay san bằng sông núi, phá nát cự thạch, trấn áp Huyền thú!

Lục Ly nhìn mà nhiệt huyết sôi trào. Đáng tiếc những cường giả kia cách quá xa, tốc độ quá nhanh, hắn căn bản không thấy rõ động tác. Chỉ có thể nhìn thấy từng quang ảnh, từng tấm lụa to lớn.

Kíu kíu...

Có mấy trăm chấm đen nhanh chóng khuếch tán về phía này, tiếng chim kêu càng ngày càng gần. Đám lão giả kéo quan tài sắc mặt đại biến, chẳng quan tâm gì nữa, nhanh chóng xuống núi, ngay cả thù lao cũng không cần.

– Mở ra đại trận!

Tiểu đội trưởng rống to. Lục Ly cũng mặc kệ, nhanh chân lao xuống núi. Hắc Ưng Lĩnh quá cao, mục tiêu quá rõ ràng. Dù nghe tiếng chim kêu, hung cầm khuếch tán qua đây không tính mạnh, nhưng số lượng quá nhiều. Hơn nữa, bên này vừa khai chiến, rất dễ dàng thu hút càng nhiều Huyền thú tới.

Đỉnh núi sáng lên quang mang màu lam, hình thành một vòng bảo hộ móc ngược trên Hắc Ưng Lĩnh, bảo vệ toàn bộ tổ quan bên trong.

Hưu hưu hưu!

Ba hộ vệ Liễu gia cưỡi Ngân Lang từ trên núi chạy như bay xuống. Tiểu đội trưởng quát khẽ:

– Chúng ta ngăn cản trước, các ngươi đi tìm Di tiểu thư, lập tức trở về gia tộc cầu viện.

– Di tiểu thư?

1,276 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 16: Triều Thú — Mê Tiên Hiệp