Trước
Sau

Chương 1300

Ta Không Phục

Chương 1300: Ta không phục

Vui lòng tham gia nhóm Facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và giao lưu với cộng đồng.

**********

Trong Hình Luật đường, mọi người đều trầm mặc đứng yên. Giang Liên Tuyết đã thay bộ áo bào mới mà đến. Các Chủ cùng Long Huyết Sát không ngồi ở vị trí chủ tọa, mà để Tôn trưởng lão Hình Luật đường chủ thẩm, hai người họ mặt không biểu tình ngồi ở bên cạnh làm khách nghe.

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

Tôn trưởng lão làm trưởng lão Hình Luật đường cả đời, kinh nghiệm vô cùng phong phú. Hắn tự mình thẩm vấn, khi hỏi một người thì những người khác đều không được phép lên tiếng. Kỹ xảo thẩm vấn của Tôn trưởng lão quá cao, chỉ vài câu chuyện đã cơ bản được phơi bày ra ánh sáng. Nơi này đều là những lão hồ ly, những vòng vo đạo lý nhẹ nhàng cũng có thể dễ dàng suy đoán ra.

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

Khi đến Hạt Huyết Sơn, Thiên Huyễn Hàn và Lục Ly đã lén nhìn thấy Giang Liên Tuyết cùng mộng ngọc khỏa thân. Hoặc là lúc ấy hai người không đóng kín giác quan thứ sáu, nên đối với chuyện này hiểu rõ như lòng bàn tay.

Lý do Giang Liên Tuyết mang theo lão bộc Lý Bá đến để xóa ký ức của Lục Ly và Thiên Huyễn Hàn, là vì hai người họ không cam tâm bị xóa ký ức, cũng không cam tâm mặc cho người khác định đoạt, nên đã lấy Thiên Lôi Dẫn ra để uy bức Lý Phong lui bước. Lý Phong lại vận dụng công kích linh hồn, cuối cùng Lục Ly thúc giục Thiên Lôi Dẫn kinh động đến mọi người.

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

Sự tình rất đơn giản! Nếu như cuối cùng Lục Ly không thúc giục Thiên Lôi Dẫn, chuyện hôm nay chỉ là một chút việc vặt vãnh, Các Chủ cùng chư vị trưởng lão cũng sẽ không để ý tới.

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

Việc này có hai điểm ác liệt: thứ nhất là Giang Liên Tuyết cùng đám người đã lừa gạt Cổ trưởng lão, tự mình ra tay với Thiên Huyễn Hàn và Lục Ly; thứ hai là Lục Ly cuối cùng đã thúc giục Thiên Lôi Dẫn.

Lừa gạt trưởng lão, đây chính là có nghi kỵ "khi sư diệt tổ". Môn quy thứ nhất chính là không được khi sư diệt tổ, đây là trọng tội.

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

Vận dụng Thiên Lôi Dẫn, nếu như không phải Long Huyết Sát xuất thủ, e rằng Thần Khí các sẽ chết đi một mảng lớn. Đây cũng là cực kỳ ác liệt, nếu việc này không nghiêm túc xử lý, lần sau đệ tử còn lại người người bắt chước, hậu quả khó mà lường được.

Ban đầu việc định tội do Tôn trưởng lão phụ trách, nhưng Thiên Huyễn Hàn là thân truyền đệ tử của Cổ trưởng lão, Giang Liên Tuyết là tộc nhân của Các Chủ, cha nàng lại là trưởng lão Thần Khí các. Tôn trưởng lão không dám tự mình làm chủ, liền chắp tay hướng Các Chủ xin chỉ thị:

– Các Chủ, ngài xem việc này xử lý như thế nào?

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

Các Chủ mặt không đổi sắc liếc nhìn đại điện bên trong. Hôm nay có rất nhiều trưởng lão, khoảng chừng bốn mươi người. Hắn dừng một chút, hỏi:

– Chư vị nói một chút, việc này xử lý như thế nào?

Các Chủ không tự mình đưa ra chỉ thị, điều này cho thấy nội tâm hắn không quyết định chắc chắn, hoặc nói cần tất cả trưởng lão giúp hắn nói ra một chút khó khăn.

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

Rất nhiều trưởng lão đã hiểu, một người đứng lên nói:

– Ta cảm thấy Lục Ly trong cốc vận dụng Thiên Lôi Dẫn, tội không thể tha, đề nghị trục xuất Thần Khí các. Giang Liên Tuyết cùng Thiên Huyễn Hàn, Long Vân Hải đám người giam giữ một năm làm trừng trị!

Lục Ly liếc nhìn hắn, khóe miệng lộ ra lãnh ý. Thiên Huyễn Hàn nghe xong lập tức cuống lên, muốn nói điều gì thì Tôn trưởng lão lại lãnh mâu nhìn lướt qua:

– Các ngươi đều là mang tội chi thân, không cho các ngươi mở miệng thì tất cả câm miệng, nếu không tội càng thêm tội!

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

Lục Ly đưa tay vỗ vỗ Thiên Huyễn Hàn, ra hiệu hắn đừng nóng vội, chờ đám trưởng lão nói xong. Thiên Huyễn Hàn tức giận đứng đấy, lãnh mâu nhìn qua đám trưởng lão, chờ đợi bọn họ bàn bạc.

Một vị trưởng lão lại đứng lên, ánh mắt khinh miệt Thiên Huyễn Hàn, hắn hướng Các Chủ cùng Long Huyết Sát chắp tay nói:

– Ta cảm thấy Lôi trưởng lão xử phạt quá nhẹ. Nếu như hôm nay không phải Long trưởng lão xuất thủ, trong các sẽ chết bao nhiêu người? Với tội trạng này mà chỉ trục xuất các thì coi như xong. Ta cảm thấy nên xử tử Lục Ly, để cảnh cáo các đệ tử trong môn!

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

Thiên Huyễn Hàn triệt để đứng không yên, nhưng Lục Ly lại gắt gao bắt lấy cánh tay hắn, ánh mắt hung hăng róc xương lóc thịt hắn một chút, áp chế hắn không cần nói.

Trên mặt Lục Ly rất bình tĩnh, ngoài nụ cười nhàn nhạt đùa cợt ra, sắc mặt không hề âm trầm xuống. Hắn thờ ơ lạnh nhạt, tựa hồ đang nhìn một đám khỉ con nhảy nhót buồn cười.

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

Vẻ mặt của Lục Ly chọc giận mấy vị trưởng lão, bọn họ nhao nhao đứng dậy biểu thị tán thành đề nghị của vị trưởng lão vừa rồi, muốn xử tử Lục Ly. Còn Giang Liên Tuyết đám người chịu tội càng không ai nâng đỡ, tựa hồ hôm nay là phiên tòa chuyên xét xử Lục Ly.

Cũng có trưởng lão đưa ra dị nghị:

– Ta cảm thấy Lục Ly cũng là tình bất đắc dĩ. Vừa rồi hắn nói Lý Phong muốn giết hắn, đây là tự vệ trong tuyệt lộ. Cuối cùng cũng không thành đại họa, ta xem xử tử hay trục xuất các đều xong, cầm tù ngàn năm trừng trị thoáng cái cũng được.

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

Lục Ly cảm kích nhìn vị trưởng lão này một cái. Người này coi như có chút lương tâm và đạo nghĩa, còn lại các trưởng lão đều rõ ràng che giấu lương tâm mà nói chuyện. Không bằng hắn nghĩ lại, Giang Liên Tuyết là tộc nhân của Các Chủ, cha vẫn là trưởng lão. Mặc dù cha hắn không hề nói gì, nhưng hôm nay ngồi tại chỗ này liền cho thấy một loại thái độ nào đó.

Còn có Long Vân Hải đám người, Long Huyết Sát thế nhưng đang an vị ở phía trên. Đừng nói Long Vân Hải đám người chỉ là đi theo, chẳng hề làm gì. Coi như có làm gì, cũng sẽ đại sự hóa nhỏ, sự tình hóa không.

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

Trái lại là Lục Ly!

Một đệ tử nhỏ bé, lại bị Cổ trưởng lão nói nhân phẩm không tốt trước mặt mọi người. Đệ tử như vậy là tầng dưới chót nhất của Thần Khí các, không quyền không thế, không có tư chất. Xử tử một đệ tử như vậy đối với rất nhiều trưởng lão mà nói, đều là việc nhỏ không đáng nhắc tới.

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

Tất cả trưởng lão đều không nói về Thiên Huyễn Hàn, chỉ nhắc tới Lục Ly, là bởi vì Thiên Huyễn Hàn là thân truyền đệ tử của Cổ trưởng lão. Xử trí quá nặng, Cổ trưởng lão khẳng định sẽ bất mãn. Lại nói thôi động Thiên Lôi Dẫn chính là Lục Ly, kém chút thành đại họa cũng là Lục Ly, không tìm hắn phiền phức thì tìm ai phiền phức?

Sự tình lần này rất ác liệt, nhất định phải có người gánh tội thay, nếu không về sau làm sao chấn nhiếp đệ tử trong các, làm sao quét sạch môn quy, làm sao cảnh cáo hậu nhân?

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

Rất nhiều trưởng lão nhao nhao biểu đạt ý kiến, đại bộ phận đều lựa chọn trọng phạt Lục Ly, còn lại một phần nhỏ có bỏ qua quyền, có người cũng thay Lục Ly nói không trọng không nhẹ. Nhưng đều không ngoại lệ chính là, không ai nói muốn trọng phạt Giang Liên Tuyết cùng Lý Phong!

Chờ đại bộ phận trưởng lão biểu ý kiến, không ai mở miệng nữa, Các Chủ ánh mắt nhìn về phía Lục Ly, mở miệng nói:

– Lục Ly, ngươi có muốn nói không? Nếu không có, ta liền muốn định tội.

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

Lục Ly tự nhiên nói ra suy nghĩ của mình. Không bằng hắn cũng không thanh minh cho bản thân, chỉ chắp tay hỏi:

– Các Chủ, ta có thể ảnh hưởng kết quả xử phạt không? Nếu như ta nói cái gì đều không có ý nghĩa, vậy ta vẫn không nói, lãng phí thời gian của mọi người.

– Ách...

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

Sự trấn định cùng lời nói của Lục Ly gây nên rất nhiều trưởng lão kinh ngạc. Bọn họ gặp được rất nhiều tình huống này, đại đa số người đều là kêu oan, hoặc là cầu xin tha thứ, lại hoặc là trực tiếp chửi ầm lên. Lại không nghĩ rằng Lục Ly bình tĩnh như thế, còn không định giải thích.

– Tiểu tử này thông minh a.

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

Hình Luật đường Tôn trưởng lão cùng mấy vị trưởng lão liếc nhau, lại âm thầm cảm khái một câu. Lời nói của Lục Ly mặc dù bình thản, lại đẩy Các Chủ vào ngõ cụt. Chẳng lẽ lại nói lời của Lục Ly đều vô dụng? Các Chủ không thể nói lời như vậy. Nếu như Các Chủ nói lời của Lục Ly hữu dụng, cái đó chính là chui vào bẫy Lục Ly đặt.

Có thể trở thành Các Chủ Thần Khí các, còn có thể trở thành Thần Tượng Tông sư, Các Chủ tự nhiên là tuyệt đỉnh người thông minh. Hắn chắc chắn sẽ không chui vào bẫy Lục Ly đặt, hắn mặt không đổi sắc nói ra:

– Có ý nghĩa hay không, ngươi nói mới biết. Ngươi không có nói, ta coi như ngươi phục tùng phán quyết.

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

– Ta nói!

Lục Ly chắp tay, đảo mắt nhìn khắp đại điện bên trong sở hữu trưởng lão một chút, lúc mới chém đinh chặt sắt nói ra:

– Ta không phục! Chư vị trưởng lão xử phạt, ta không phục! Các ngươi không có công bình công chính xử phạt, các ngươi sờ lấy lương tâm mình mà nói, nếu như ta cùng Giang Liên Tuyết thân phận đổi chỗ, các ngươi sẽ còn xử phạt như thế sao?

Giao diện cho điện thoại

Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn được hưởng thụ tình yêu.

2,165 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 1300: Ta Không Phục — Mê Tiên Hiệp