Chương 1299
Tuyệt Đối Không Nhượng Bộ
Chương 1299: Tuyệt không nhân nhượng
“Ừ.”
Lý bá sắc mặt khẽ biến, nụ cười trên mặt hắn vừa mới ngưng kết. Công kích linh hồn của Lý bá tuy không tính quá lợi hại, nhưng cũng coi là không tệ, vậy mà đối với Lục Ly lại hoàn toàn vô hiệu.
Lý bá tựa hồ không hề từ bỏ hy vọng, trong mắt lại lóe lên lam quang, định tiếp tục công kích. Lục Ly lập tức nổi giận, quát khẽ:
– Nếu ngươi còn động thủ, ta sẽ mời Các chủ bọn họ làm chủ!
“Ông!”
Lý bá trong mắt chợt lóe sáng, hai đạo lam quang lại xuất hiện, tiến vào mắt Lục Ly. Nhưng Lục Ly lại không hề hấn gì.
Lục Ly không dám đánh cược, hắn vận dụng Long Ngâm thần kỹ, gầm lên giận dữ:
– Các ngươi đừng khinh người quá đáng, nếu không ta vận dụng Thiên Lôi Dẫn, mọi người cùng chết!
Long Ngâm thần kỹ của Lục Ly tuy không có tác dụng quá lớn, nhưng điểm tốt duy nhất là thanh âm đặc biệt lớn. Tiếng gầm chấn thiên động địa, thoáng cái toàn bộ Thần Khí cốc đều nghe được.
Sắc mặt Giang Liên Tuyết, Long Vân Hải cùng đám người đại biến. Cổ trưởng lão tuy đã bị dẫn đi, nhưng Thần Khí Các Các chủ vẫn còn ở đây. Tiếng rống lớn như vậy lập tức sẽ kinh động bọn họ, trọng yếu nhất là Lục Ly nhắc đến ba chữ “Thiên Lôi Dẫn”, chắc chắn sẽ hấp dẫn vô số người chú ý.
Quả nhiên, vô số đạo thần niệm lập tức quét tới. Sau một lần quét, rất nhiều thân ảnh trong sân lần lượt đằng không mà lên, hướng về phía này nhanh chóng lướt đến.
– Lý bá, động thủ, hết thảy hậu quả ta đảm đương!
Giang Liên Tuyết cắn chặt hai hàm răng trắng ngà, ánh mắt lộ ra vẻ điên cuồng. Nàng cược Lục Ly không dám dẫn động Thiên Lôi Dẫn, bằng không bản thân hắn cũng phải chết.
Lý bá trong mắt lộ ra một tia tàn nhẫn, thân thể như điện bay vụt về phía Lục Ly. Trong tay hắn xuất hiện một thanh thần quang rạng rỡ, khí tức kinh khủng dao găm, lưỡi dao sáng lên ba loại quang mang Hắc, Lam, Đỏ, đột nhiên hướng đầu Lục Ly đâm tới.
– Hắn là muốn giết ta à!
Lục Ly linh hồn hiển hiện nguy cơ trí mạng. Trong tích tắc, trong tay hắn sáng lên một đạo thần lực, Thiên Lôi Dẫn trong tay lóe lên bảy sắc quang mang. Bên trong mơ hồ có vô số khí lưu lưu chuyển, va chạm, hoàn du. Khối cầu này không bạo phát ra khí tức khủng bố, mà chỉ càng ngày càng sáng, càng ngày càng chướng mắt.
– Người điên!
Sắc mặt Long Vân Hải cùng đám người Long Vân Sơn không còn một tia huyết sắc, điên cuồng nghĩ hướng ra phía ngoài thối lui.
Lý bá cũng bị hù dọa, không dám tiếp tục công kích, thân thể lui nhanh về sau. Còn Giang Liên Tuyết cùng mộng ngọc bọn người thì bị sợ choáng váng, thân thể mềm mại rung động kịch liệt, hai chân run rẩy. Trên bàn chân Giang Liên Tuyết ẩn ẩn có chất lỏng màu vàng chảy ra, sợ đến mức tè ra quần.
“Ông!”
Bầu trời Thiên Địa Huyền khí phun trào, một đại thủ hơi mờ đột ngột xuất hiện, hướng Lục Ly chộp tới. Đại thủ thoáng cái đem Lục Ly chộp vào lòng bàn tay, không gian bên người Lục Ly lập tức bị giam cầm, Thiên Lôi Dẫn thế mà không còn hết.
– Long Huyết Sát xuất thủ lợi hại!
Lục Ly nội tâm như trút được gánh nặng. Hắn đương nhiên không muốn chết, hắn vừa rồi là cố ý thôi động Thiên Lôi Dẫn. Hắn suy đoán cường giả Thần Khí cốc hẳn có năng lực phong ấn Thiên Lôi Dẫn.
Mục đích của hắn rất rõ ràng, chính là nhất lao vĩnh dật, để Thần Khí Các rốt cuộc không ai dám tìm hắn gây sự. Ngoài kia cừu địch đã đủ nhiều, nếu bên trong Thần Khí Các còn có người thỉnh thoảng muốn tìm phiền phức, cuộc sống sau này của hắn sẽ rất khó chịu.
Đoán chừng chuyện hôm nay trôi qua, danh tiếng “người điên” của hắn sẽ truyền ra. Về sau thế hệ trẻ, dù là bình thường trưởng lão cũng không dám tìm hắn gây sự.
Mấy thân ảnh bay vụt đến, một lão giả râu quai nón xuất hiện trước mặt hắn. Lão giả bắt lấy Thiên Lôi Dẫn trong tay Lục Ly, hắc sắc quang mang lấp lánh, Thiên Lôi Dẫn triệt để yên tĩnh lại.
– Hồ nháo!
Một đạo thanh âm hơi có chút nổi giận vang lên. Một đạo bóng người từ phía bắc bay tới, Lục Ly ngẩng đầu nhìn lên, chính là Thần Khí Các Các chủ.
Vô số trưởng lão theo ba phương hướng bay tới, toàn bộ sắc mặt âm trầm đứng tại trong trang viên. Nếu như Thiên Lôi Dẫn lúc nãy không bị phong ấn, gần nửa đệ tử Thần Khí cốc sẽ bị oanh sát.
Thiên Huyễn Hàn lúc này mới tỉnh lại, trong tay hắn còn cầm Thiên Lôi Dẫn, nhưng lão giả râu quai nón đã vồ một cái, tịch thu Thiên Lôi Dẫn. Các chủ mục quang lạnh lẽo liếc nhìn giữa sân, hừ lạnh nói:
– Ai có thể nói cho ta đã xảy ra chuyện gì? Các ngươi dám dẫn động Thiên Lôi Dẫn, các ngươi điên rồi sao? Thiên Lôi Dẫn từ đâu mà đến?
Giang Liên Tuyết và mộng ngọc hai người giờ phút này vẫn còn đang trong cơn kinh hãi. Đặc biệt là Giang Liên Tuyết, dưới chân còn có chất lỏng màu vàng chảy ra, làm sao có thể dám nói chuyện.
Còn Long Vân Hải bọn người vừa mới thối lui ra khỏi trang viên, giờ phút này không biết là vào đây hay ở lại chỗ cũ.
Thiên Huyễn Hàn lúc nãy bị công kích tinh thần, không biết chuyện sau đó. Lý bá trầm mặc không nói.
Lục Ly biết loại tình huống này nhất định phải nắm chắc chủ động. Hắn bước ra phía trước, khom người nói:
– Đệ tử Lục Ly gặp qua Các chủ, gặp qua chư vị trưởng lão. Chuyện là như thế này, Giang tiểu thư dẫn người xông tới, phái vị tiền bối này xuất thủ muốn bắt lại chúng ta. Chúng ta nói chờ Cổ trưởng lão trở lại hẵng nói, các nàng lại khư khư cố chấp. Vừa rồi vị tiền bối này còn muốn giết chúng ta, chúng ta bất đắc dĩ chỉ có tự vệ. Đệ tử biết Thiên Lôi Dẫn, nhưng tin tưởng chiến lực Thông Thiên của các vị trưởng bối có thể áp chế lại. Vì bảo mệnh chỉ có ra hạ sách này, đệ tử có lỗi, mời Các chủ giáng tội!
Thiên Huyễn Hàn tỉnh ngộ lại, đi theo tới khom người nói:
– Đệ tử Thiên Huyễn Hàn gặp qua Các chủ cùng chư vị đại nhân. Chuyện xác thực như Lục Ly nói. Vừa rồi ta xuất ra Thiên Lôi Dẫn để bọn họ thối lui, vị Lý tiền bối này nhưng vẫn vận dụng công kích linh hồn tấn công ta. Nếu không phải Lục Ly dẫn đến Các chủ cùng chư vị trưởng lão, sợ là chúng ta đều đã chết!
Các chủ sắc mặt không thay đổi, vẫn âm trầm hỏi:
– Ta vừa rồi hỏi các ngươi Thiên Lôi Dẫn ở đâu ra, các ngươi vẫn chưa trả lời ta!
Thiên Huyễn Hàn đôi mắt nhất chuyển, không đợi Lục Ly nói chuyện, chủ động đứng ra nói:
– Đây là sư tôn ban cho ta phòng thân. Cho hai ta một viên, ta vừa rồi cho Lục Ly một viên.
– Sơn Hác đâu?
Các chủ quét qua ý niệm của bản thân, lạnh giọng hỏi:
– Sơn Hác đi đâu?
Thiên Huyễn Hàn nhìn lướt qua Giang Liên Tuyết bọn người, chắp tay nói:
– Sư tôn vừa rồi vội vàng liền đi ra ngoài. Ta nghĩ Giang Liên Tuyết sư tỷ các nàng hẳn là biết sư tôn đi đâu.
– Không phải như vậy!
Giang Liên Tuyết rốt cục tỉnh ngộ lại. Nếu tiếp tục nữa sẽ triệt để biến thành nàng đuối lý. Nàng không để ý phía dưới váy đều có chút ướt, bước nhanh đi tới nói:
– Tứ gia gia, sự tình không phải như vậy. Chúng ta chỉ muốn xóa đi Thiên Huyễn Hàn cùng Lục Ly một đoạn ký ức thôi, chúng ta cũng không muốn giết bọn hắn. Ai biết Lục Ly là người điên, hắn thế mà thật dám dẫn động Thiên Lôi Dẫn. Hắn phát rồ, dạng người này tuyệt đối không thể lưu tại trong các, nếu không sẽ ra đại sự.
– Ngậm miệng!
Các chủ lạnh giọng răn dạy:
– Chính mình về trước đi thu thập một phen, còn thể thống gì?
Ở đây đều là cường giả, hình mờ trên váy Giang Liên Tuyết, cùng nhàn nhạt mùi vị, tùy ý quét qua liền có thể đoán được.
Giang Liên Tuyết bị Các chủ ở trước mặt vạch trần, lập tức xấu hổ hận không thể chui vào lòng đất, bưng mặt khóc chạy như bay.
– Đem Thiên Huyễn Hàn hai người mang đến Hình Luật đường!
Các chủ phất phất tay nói:
– Lý Phong, Long Vân Hải các ngươi tất cả mọi người đi Hình Luật đường. Chuyện hôm nay tình muốn tra đến cùng. Xúc phạm môn quy người, tuyệt không nhân nhượng!