Chương 2045
Chương 2045: Lớp Học Cấp Tốc (1)
A Ly khẽ lắc đầu, bước chân không hề dừng lại.
Dì Lưu cầm mấy đĩa dưa muối bước tới trước mặt Liễu Ngọc Mai, nhỏ giọng hỏi:
– Tiểu Viễn có phải bị bệnh rồi không?
Liễu Ngọc Mai đáp:
– Không sao đâu. Nếu có chuyện gì, A Ly đã không bình tĩnh như vậy.
Dì Lưu hỏi tiếp:
– Vậy là đang tập trung làm việc gì quan trọng à?
Liễu Ngọc Mai nói:
– Đừng đoán nữa, có khi con bé còn chưa dậy đâu.
Lý Tam Giang xuống lầu ăn sáng, như thường lệ đi đến bên bờ đập. Ngẩng đầu, hắng giọng, hắn nhổ ra một ngụm đờm, rồi châm điếu thuốc đầu tiên của buổi sáng.
“Ủa, Tiểu Viễn và con bé đâu rồi?”
Dì Lưu đáp:
– A Ly bưng bữa sáng lên rồi.
“Ồ.”
Lý Tam Giang ngồi xuống ghế của mình, bưng bát cháo lên, ăn hai miếng lớn rồi đặt bát xuống, mút đũa một cái, nghiêng người nói với Đàm Văn Bân vừa từ trong quan tài bò ra:
– Tráng Tráng à, hôm nay cháu có việc gì không?
Đàm Văn Bân đáp:
– Ông Lý cứ dặn dò ạ.
– Đang định nhờ cháu lái xe, chở ông đi Như Cao một chuyến.
– Đi ăn giỗ ạ?
– Không phải, đến nhà một người bạn cũ. Ông ấy bị bệnh, từ bệnh viện về nhà nằm, chuẩn bị đi rồi.
– Được ạ, không vấn đề gì. Ông Lý, ông nén bi thương, dù sao người bạn cũ của ông cũng đã lớn tuổi rồi.
– Không phải bạn cũ của ông, ông bạn đó của ông mất hai mươi năm trước rồi, lần này đi là con trai ông ấy.
– Thì ra là vậy.
Sau bữa sáng, Lý Tam Giang ngồi vào chiếc xe bán tải nhỏ của Đàm Văn Bân.
Sờ sờ ghế ngồi, lại gõ gõ cửa sổ, Lý Tam Giang có chút nghi hoặc nói:
– Tráng Tráng, sao ông thấy xe này mới thế?
– Xe vừa rửa, làm bảo dưỡng xong, chẳng phải giống xe mới sao ạ.
– Thế chắc tốn không ít tiền nhỉ?
– Đơn vị thực tập sẽ thanh toán ạ, hehe.
– Vậy thì tốt quá, đơn vị cũng hào phóng thật.
– Ông Lý, ông và người bạn cũ đó có quan hệ gì vậy, sao trước đây không nghe ông nhắc tới?
Lý Tam Giang và người bạn cũ đó có tình nghĩa vào sinh ra tử.
Năm đó đánh trận, Lý Tam Giang mấy lần bị bắt đi lính rồi lại mấy lần trốn thoát, tích lũy được kinh nghiệm đào ngũ phong phú.
Lúc từ Hoài Hải trốn về, bên cạnh có một người đồng hương, ông bèn giúp người đó cùng đi về Nam Thông.
Trong mắt người đó, Lý Tam Giang chính là ân nhân cứu mạng của ông. Khi còn sống, ông thường xuyên đến thăm Lý Tam Giang, sau này ông mất, con trai ông tuân theo lời dặn, hàng năm cũng mang chút đồ đến nhà.
Chỉ có điều từ hai năm trước, sức khỏe con trai ông không được tốt lắm, gần như không ra khỏi nhà được, chỉ có thể nhờ cháu trai mỗi năm chạy một chuyến, biếu chút quà.
Đến Như Cao, Đàm Văn Bân mua một ít quà, cùng Lý Tam Giang đến nhà người ta.
Ngôi nhà tự xây bình thường, điều kiện gia đình cũng rất bình thường, người cháu trai ở nhà, cũng chính là cậu ta gọi điện đến tiệm tạp hóa của thím Trương để báo cho Lý Tam Giang.
– Ông Lý.
– Bố cháu sao rồi?
– Bác sĩ nói, chỉ vài ngày nữa thôi, bố cháu muốn mất ở nhà, nên yêu cầu xuất viện.
– Haiz.
Lý Tam Giang vào nhà.
Người nằm trên giường gầy trơ xương, nhưng trong phòng không có mùi lạ, giường chiếu cũng rất sạch sẽ ngăn nắp.
Sau khi nhìn thấy Lý Tam Giang, ông lão vốn hai mắt đục ngầu, ánh mắt lập tức trở nên trong trẻo, miệng lẩm bẩm nói không rõ lời:
– Bác Lý... Bác Lý.
Lý Tam Giang ngồi xuống bên giường, nắm lấy tay ông, cười nói:
– Rất tốt, cứ yên lòng, đi cho thanh thản.
– Các con... chăm sóc tôi... chăm sóc tốt lắm...
– Đúng vậy, nhìn là biết.
– Tôi đi cũng tốt... đỡ phải làm liên lụy... các con...
– Đều là chuyện tốt cả.
Đàm Văn Bân và chàng trai trẻ hút thuốc ở bên ngoài. Chàng trai trẻ họ Lương, tên Lương Quân, làm việc ở nhà máy công cụ Long Hưng ở thị trấn Hưng Nhân.
Lương Quân gọi:
– Chị, anh rể.
– Anh là... của họ?
– Coi như là họ hàng đi.
– Đúng vậy, thật trùng hợp.
– Nhà bố vợ tôi ở Hưng Nhân, bình thường tôi ở nhà ông ấy, ngày nghỉ mới về. Sau khi bố tôi xuất viện, tôi xin nhà máy nghỉ phép dài hạn, ở bên ông.
– Vậy anh có biết Phan Hầu và Lôi Hầu không, hai người họ là anh em họ, cùng vào nhà máy.
– Hai anh em này làm việc rất hăng, không sợ khổ, chúng tôi làm ở xưởng đúc, anh biết đấy, khổ nhất bẩn nhất. Hai người này từ khi vào tổ đến giờ chưa từng kêu mệt một lần nào.
– Biết chứ, hai người họ ở trong tổ của tôi, tôi là tổ trưởng của họ, thật là trùng hợp, haha.
Lúc này, có một đôi vợ chồng từ ngoài đồng về.
Thấy có khách đến, người phụ nữ liền đi nấu cơm, người đàn ông thì đạp xe lên thị trấn mua đồ ăn sẵn.
– Bố tôi phần lớn là do chị và anh rể tôi chăm sóc, anh rể tôi ở rể.
– Vậy còn anh?
– Tôi không ở rể đâu nhé, con trai tôi theo họ tôi. Chỉ là hồi đó xin vào nhà máy khó khăn, cộng thêm đối tượng tôi tìm lại ở ngay thị trấn Hưng Nhân, nên chắc chắn ở nhà cô ấy nhiều hơn thôi.
Trước đó cũng đã nói rồi, những thứ trong nhà này tôi không lấy, bố tôi nằm liệt giường gần hai năm rồi, chị và anh rể tôi xứng đáng được hưởng.