Chương 1938
Chương 1938: Cửu Giang Triệu (95)
Chỉ có thể dập tắt ngọn đèn này mới phá vỡ được cảnh giới nơi đây.
Nhuận Sinh nói:
– Nhưng ngọn đèn này không có lửa.
Lý Truy Viễn lắc đầu:
– Không, nó có lửa.
Thiếu niên đặt lòng bàn tay lên trên đèn, chẳng mấy chốc, lòng bàn tay cậu đã xuất hiện dấu vết bị nung nóng.
Ngọn lửa tuy không hiện hình, nhưng ngọn đèn này vẫn chưa bao giờ tắt.
Lý Truy Viễn dời tay ra, lúc trước chỉ là để chứng minh, đồng thời đưa ra nhận định loại trừ cuối cùng, chứ không phải muốn tự làm hại mình.
Nhuận Sinh nói:
– Tôi sẽ đập vỡ ngọn đèn này.
Lý Truy Viễn đáp:
– Ngọn đèn này không có giá trị, thứ có giá trị là nhân quả Long Vương ngưng tụ bên trong nó. Cho dù có đập nát, nó vẫn tồn tại, vẫn sẽ tiếp tục cháy, dùng góc nhìn âm cũng có thể thấy được hình dạng của nó.
Thiếu niên đặt cây đèn trước mặt, bắt đầu thi triển đủ loại thuật pháp lên nó, nhưng vẫn không thể dập tắt.
Tương tự, trên tế đàn kia, ngọn lửa trên đầu Triệu Vô Dạng chắc chắn vẫn đang tiếp tục cháy.
“Ục... ục...”
Mặt đất nhô lên một phần, giống như một cái lồng đang không ngừng lớn dần, bên trong là Triệu Lộ Hải đã tái tạo được nửa thân thể.
Nhuận Sinh và Lâm Thư Hữu thấy vậy, một người cầm xẻng, một người cầm giản, điên cuồng tấn công ông ta, nhưng vẫn không thể phá vỡ lớp lồng này.
Triệu Lộ Hải nhìn Lý Truy Viễn, mỉm cười:
– Cậu không bảo họ tiết kiệm chút sức lực sao?
Lý Truy Viễn không gọi dừng lại, tay vẫn tiếp tục thi triển thuật pháp, bất kể có tác dụng hay không, đều lấy ra thử.
Triệu Lộ Hải cảm thán:
– Cậu là đứa trẻ nhà nào, tuổi không lớn mà biết nhiều thứ thật.
Lý Truy Viễn vẫn không để ý đến ông ta.
Triệu Lộ Hải lại tiếp tục nói:
– Đừng phí sức nữa, ta chỉ sợ các cậu mang ngọn đèn này đi, chứ không hề lo các cậu có thể dập tắt được nó. Một ngọn đèn mà ngay cả ngọn lửa cũng không ở đây, thì làm sao có thể bị dập tắt?
Lý Truy Viễn tiếp tục không để ý đến ông ta, lấy giấy bùa và la bàn nhỏ ra, tiếp tục thử dập tắt đèn.
Triệu Lộ Hải nói:
– Cậu đừng phí sức nữa, với lại, bảo hai người này dừng tay đi.
Trong lúc nói chuyện, hai chân của Triệu Lộ Hải đã phục hồi được một nửa.
– Bảo họ giữ lại chút sức, đã rất nhiều năm ta không ra tay rồi, nếu lát nữa họ hết sức, ta giết sẽ mất đi rất nhiều thú vị.
Trong căn phòng dưới lòng đất.
“Bốp bốp bốp!”
Sự hỗ trợ mà lúc trước sống chết cũng không cầu được, lúc này lại ồ ạt tràn vào.
Các “tiền bối” đều đang mong chờ mình nhanh chóng tiếp nhận thêm một chút, để phá vỡ phong ấn này, đi giúp Triệu Lộ Hải.
Bởi vì bất kể là xé rách lĩnh vực ra ngoài hay hành động phục hồi cơ thể của Triệu Lộ Hải, thứ bị tiêu hao đều là bọn họ.
Đã có không ít người cơ thể nổ tung, hoàn toàn tan biến.
Mãi đến hôm nay mọi người mới nhận ra, cái gọi là giấc mộng trường sinh ở đây, nhân vật chính thực sự chỉ có một, đó chính là Triệu Lộ Hải.
Ông ta đã xây dựng nơi này, lại cần người nhà họ Triệu đời đời bảo vệ, ông ta không ngại người nhà họ Triệu vào ở, dù sao những người vào ở đều đã trở thành “lương thực dự trữ” của ông ta.
Đúng vậy, một người có thể tàn nhẫn với tổ tiên như vậy, sao có thể có lòng nhân từ gì với hậu bối?
Lần này, Đại trưởng lão hít một hơi thật đã.
Thật ra, muốn phá vỡ lớp phong ấn phía trên cũng không khó, chỉ cần trong số họ có một... hai... nhiều nhất là ba người đi ra, là có thể đảm bảo phá hủy được phong ấn này.
Nhưng không ai muốn ra ngoài, đám người này thà liên tục hiến tế một phần cơ thể, thà bị điểm danh nổ tung hóa thành chất dinh dưỡng, cũng không muốn liều mình, trả cái giá phải chết để mưu cầu phúc lợi cho những người còn lại.
Lúc này, ngay cả khuôn mặt già nua của Đại trưởng lão cũng đã trở nên tròn trịa.
Ông ta cảm thấy mình nên ra tay rồi.
Mặt của Tam trưởng lão, Tứ trưởng lão và Ngũ trưởng lão sau khi méo mó một hồi thì hoàn toàn nổ tung, phong ấn bị phá vỡ, Đại trưởng lão đã lên đến mặt đất.
Đại trưởng lão không thể vào trong phạm vi hổ phách này, đành phải cung kính hành lễ với Triệu Lộ Hải.
Lúc này, một nửa khu vực kho báu đã bị màu hổ phách bao phủ, thảo nào đám người phía dưới lại phát điên.
Thân hình vung một quyền lên trên.
Ông ta không dừng lại, nhanh chóng đến kho báu.
Trong lồng, Triệu Lộ Hải còn thiếu hai đoạn chân chưa phục hồi xong.
“Ầm!”
Sau khi phá phong ấn ra ngoài, ông ta sẽ xử lý sạch sẽ mọi chuyện trong tổ trạch và ngoại trạch, đến lúc đó, ông ta có thể thoải mái nằm vào nơi rộng rãi không còn chen chúc người này nữa.
– Vãn bối Triệu Đức Hiếu, bái kiến tiên nhân.
Triệu Lộ Hải còn không thèm quay đầu lại nhìn ông ta, cũng không mở hổ phách cho ông ta vào, chỉ nhàn nhạt nói:
– Ông ăn ngon miệng nhỉ?
Đại trưởng lão nghe vậy, sợ đến mức quỳ rạp xuống:
– Vãn bối không có ý... tranh giành với ngài, vãn bối chỉ là...
Muốn nói “tranh ăn”, nhưng lại cảm thấy từ này không thích hợp để nói ra.
Triệu Lộ Hải nói:
– Ăn thì cũng ăn rồi, chuyện ở đây không cần ông quản nữa, ta tự mình hưởng thụ. Ông giữ sức đi, đi xử lý lại chuyện trong nhà ngoài ngõ đi.