Chương 1690
Chương 1690: Phong Đô (76)
Tiết Lượng Lượng nói: “Để em xem có quán ăn nào bên đường không, ăn chút gì nóng hổi cho người đỡ mệt.”
La Đình Nhuệ chỉ tay ra ngoài cửa sổ: “Đường tối om thế này, tìm đâu ra quán ăn nóng hổi?”
Xe giảm tốc độ. Đúng hướng La Đình Nhuệ chỉ, bên đường có một xe đẩy gỗ nhỏ, treo một chiếc đèn lồng ghi chữ “Mì, hoành thánh”.
La Đình Nhuệ ngạc nhiên: “Thật sự có kìa?”
Ba người xuống xe. Tiết Lượng Lượng gọi ba bát hoành thánh.
La Đình Nhuệ cau mày, quan sát kỹ quán hoành thánh này. Nhìn thì bình thường, nhưng ở thành phố vào ban đêm cũng có nhiều quán lưu động như thế này.
Nhưng vấn đề là nơi này khỉ ho cò gáy, ai lại đến đây bán hoành thánh chứ?
Ông chủ quán đeo tạp dề trắng, dáng người nhỏ thó, tay chân nhanh nhẹn. Sau khi nấu hoành thánh xong thì vớt ra bát, bắt đầu xào thịt băm, đổ rượu vào, xào xong rồi múc vào ba bát hoành thánh, cuối cùng rắc tôm khô và thêm dầu mè.
“Thơm quá.”
Tiết Lượng Lượng nhận lấy bát hoành thánh và ăn ngay.
“Ực...”
La Đình Nhuệ định nhắc Tiết Lượng Lượng đừng ăn vội, nhưng thấy Tiết Lượng Lượng và cô kia ăn ngon lành nên ông cũng dần buông bỏ cảnh giác.
Ông chủ vừa quạt than vừa nói: “Tôi vừa từ thành phố về quê, định bụng bán thử xem sao, ai ngờ lại đắt khách, nhiều người cố tình dừng lại để ăn hoành thánh lắm.”
La Đình Nhuệ cúi đầu ăn một miếng, thấy ngon thật nên cũng không nghĩ nhiều nữa mà bắt đầu ăn.
Ăn được nửa bát, La Đình Nhuệ quay đầu nhìn nữ tài xế vẫn ngồi trên xe:
“Cô ơi, cô xuống ăn một bát đi?”
“Không ăn, tôi không đói.”
La Đình Nhuệ tiếp tục ăn. Tiết Lượng Lượng ăn xong trước nên gọi thêm hai bát, mỗi người thêm một bát nữa.
Sau khi ba người ăn xong thì lên xe và tiếp tục đi.
La Đình Nhuệ uể oải dựa vào ghế, vẻ mặt thỏa mãn.
Tuy chuyến đi này gặp không ít chuyện ngoài ý muốn nhưng đều được giải quyết nhanh chóng, không hề phiền phức.
Vừa ăn no thì cơn buồn ngủ lại ập đến.
La Đình Nhuệ ngáp một cái rồi nói:
“Lượng Lượng, thầy thấy mình sắp thành heo rồi, ăn xong ngủ, ngủ xong lại ăn.”
“Thầy ơi, đến thần tiên cũng phải ghen tị với cuộc sống này ấy chứ.”
Ông chủ quán hoành thánh lại đẩy xe đi tiếp.
Dưới ánh trăng, thân hình nhỏ bé của ông ta càng lúc càng trắng, chiếc tạp dề lay động để lộ một cái đuôi dài, trên người mọc ra những sợi lông trắng.
Ông ta không còn dáng vẻ con người nữa mà là một con chuột trắng khổng lồ.
Chỉ là con chuột này không hề bẩn mà còn rất sạch sẽ.
Ở thôn quê có một loài thực lang đặc biệt, giống yêu mà không phải yêu, giống quỷ mà không phải quỷ, chúng xuất hiện ở những vùng quê yên bình, thu thập đồ cúng sạch sẽ của mọi nhà, chế biến thành thức ăn rồi đem bán.
Chúng vất vả làm việc, không hại ai, chỉ mong kiếm chút công đức, đôi khi chúng còn đóng vai trò người canh gác, bảo vệ và báo trước nguy hiểm.
Nhiều người già ở vùng quê đều có trải nghiệm tương tự khi còn bé, lúc đó ít đồ ăn thức uống, cuộc sống không giàu có, được thực lang cho ăn một món nóng hổi là lũ trẻ nhớ mãi không quên.
Chỉ là giờ điều kiện sống của mọi người đã tốt hơn và dân số đang tập trung về thành thị nên loài thực lang này ngày càng ít đi, rất khó gặp được chúng.
Chuột trắng đẩy xe đến một ngôi miếu nhỏ nằm giữa ruộng, nó chọn đồ cúng, chỉ lấy những thứ còn sạch sẽ, còn những thứ đã hỏng thì nó cắn một miếng rồi đặt lại chỗ cũ để lại dấu răng chuột, báo hiệu cho người cúng rằng họ nên thay đồ cúng.
Sau khi làm xong những việc này, chuột trắng ngồi trên bậc thềm, lấy quạt bồ câu ra quạt mát.
Đôi mắt xanh lục nhấp nháy, mũi phì phò như đang giận dỗi.
“Bà là nương nương thì giỏi à, ai đời lại ép người ta ra bán hàng chứ, hừ!”
Phía trước, một chiếc xe buýt nhỏ biển Sơn Thành dừng bên đường để sửa chữa, trên xe có nhiều hành khách đang ngồi.
Nữ tài xế dừng xe.
La Đình Nhuệ hỏi vọng ra: “Có cần giúp gì không?”
Người phụ nữ ngồi ở hàng ghế sau đẩy Tiết Lượng Lượng rồi nhìn ra ngoài.
Người thợ sửa xe đáp: “Không cần đâu, sắp xong rồi.”
La Đình Nhuệ ngớ người rồi gật đầu, nữ tài xế lái đường dài dễ gặp nguy hiểm.
Ba người xách hành lý xuống xe.
La Đình Nhuệ gạt điếu thuốc của đối phương và rút thuốc của mình ra:
Tiết Lượng Lượng hiểu ý, nói với La Đình Nhuệ: “Thầy ơi, mình đổi xe đi ạ, em đã nói với người ta rồi, mình chỉ đi một đoạn thôi.”
“Xong rồi, không cần giúp đâu, cảm ơn nhé.”
Người thợ vừa sửa xong xe, đang cất dụng cụ thì thấy La Đình Nhuệ bước tới, anh ta cười rút một điếu thuốc đưa cho ông:
“Là chúng tôi cần anh giúp.”
Đối với xe khách mà nói, đón khách ở trạm đầu hay đón khách dọc đường cũng không khác gì nhau, nếu tự mình chở khách riêng thì còn có lợi hơn.
Người thợ nhận tiền xe, ba người nhanh chóng lên xe, hai hàng ghế cuối còn trống, Tiết Lượng Lượng và cô ngồi ở đó, La Đình Nhuệ ngồi phía trên.
Tiết Lượng Lượng thấy cô mệt mỏi nên đưa tay lau mồ hôi trên trán cô.
Mồ hôi lạnh toát.
Tiết Lượng Lượng tưởng cô mệt nên nắm tay cô đầy xót xa.
Cô mỉm cười dịu dàng, vừa vuốt ve ngón tay anh vừa xoa bụng mình.