Trước
Sau

Chương 1678

Chương 1678: Phong Đô (64)

Lý Truy Viễn ăn cơm xong, bên kia các ván cờ cũng lần lượt kết thúc, tốc độ đánh rất nhanh.

Cậu định lên xe tải xem tình hình hai chị em nhà họ Lương thì bị ông cụ gọi lại:

– Cháu ơi, lại đây chơi cờ với ông nào.

Nếu Lý Truy Viễn nói mình không biết chơi, ông cụ chắc chắn sẽ bảo: “Không sao, ông dạy cháu.”

Chủ yếu là do ông cụ có ấn tượng quá tốt với cậu nên muốn chủ động thân thiết hơn.

Lý Truy Viễn không thể từ chối, đành ngồi xuống, bên cạnh vẫn còn hai người nữa, vẫn là ba đấu một.

Đánh được một lúc, ông Địch nhận ra có gì đó không đúng, cờ của cậu nhóc này rất khá, lập tức phất tay, bảo hai người kia dẹp cờ đi, ông chuyên tâm đấu với Lý Truy Viễn.

– Cháu quê ở đâu ấy nhỉ, ài, trí nhớ của ông dạo này kém quá...

– Nam Thông ạ.

– Đúng, Nam Thông, cái tên này khó nhớ thật, cũng không hay bằng Tĩnh Hải. Bây giờ nhiều nơi đổi tên nghe chán thật.

– Quê ông ở đâu ạ?

Hôm qua ăn cơm cùng nhau, cơ bản chỉ có ông Địch lịch sự hỏi vài câu, Triệu Nghị đáp lại qua loa chứ không nói sâu hơn.

– Ông á, người Nam Dương, cháu biết ở đâu không?

– Hà Nam ạ.

– Đúng rồi, ha ha.

Nhưng Lý Truy Viễn nhớ là mình từng đọc được giới thiệu về ông Địch, trên đó ghi là người Tây An, có lẽ báo chí viết sai, hoặc là ông Địch khai quê gốc.

– Tốt đấy, cháu còn có anh trai che chở, hồi bé ông cũng có chị gái bảo vệ.

Khi nói câu này, mắt ông Địch lộ vẻ hoài niệm, chắc hẳn chị gái ông đã không còn nữa.

Ván cờ này, Lý Truy Viễn thắng.

Thật ra, cậu cảm nhận được là kỳ nghệ của ông Địch cao hơn mình, nhưng ông đã lớn tuổi, vừa đánh ba ván, lại thêm đánh nhanh nên về sau thì sức lực rõ ràng không đủ.

– Già rồi, không chịu thua không được.

Ông Địch nhận lấy cốc nước từ đệ tử bên cạnh uống mấy ngụm:

– Cháu đầu óc nhanh nhạy, thông minh thật.

Rồi ông Địch nhìn quanh, hỏi:

– Tiền Oánh và Ngô Lan còn chưa về à?

Một người lớn tuổi hơn đáp:

– Vẫn chưa, nói là lên chùa trên núi cầu duyên rồi, ai biết đi đâu hú hí nữa.

Mọi người cười ồ lên khi nghe câu này.

Tiền Oánh và Ngô Lan là hai người trẻ nhất trong đoàn, hai người đang yêu nhau.

Ông Địch nói:

– Có gì đáng cười chứ, chẳng phải các cậu cũng từng trải qua thời trẻ hay sao?

– Thầy ơi, em sắp trung niên rồi mà vẫn chưa kết hôn.

– Thầy ơi, tóc em sắp rụng hết rồi mà vẫn chưa có ai.

Ông Địch liếc nhìn bọn họ, nói:

– Lúc tổ chức sắp xếp giao lưu thì ai bảo các cậu không tích cực tham gia?

– Thầy ơi, bọn em có tham gia chứ, đến đấy chỉ biết ngồi vỗ tay thôi.

– Lần trước bọn em đi ăn vụng nhiều đồ ăn vặt quá còn bị người ta nói móc cho mấy câu.

Ông Địch xua tay, ý bảo kết thúc chủ đề này, công việc của họ vất vả, phải chạy khắp cả nước, hôn nhân đúng là một vấn đề nan giải, không chỉ khó kết hôn mà sau khi kết hôn cũng khó duy trì.

Mãi mới có một nữ đệ tử thì bị nam đệ tử trẻ cùng khóa “cưa” đổ, chắc là do thấy mấy sư huynh lớn tuổi vẫn còn độc thân nên sợ rồi.

Lý Truy Viễn không tham gia vào câu chuyện của họ, sau khi xuống bàn cờ thì đi ra xe tải xem xét.

Hai chị em nhà họ Lương vẫn chưa tỉnh nhưng hơi thở đã mạnh hơn trước nhiều, chắc là một ngày nữa sẽ tỉnh lại.

Xuống xe tải, khi cậu chuẩn bị về phòng thì bỗng dừng bước, nhìn về phía ngọn núi.

Cùng một bên, cách đó mấy căn nhà là một tòa nhà hai tầng nhỏ, Lâm Thư Hữu đang ở trọ tại đó, vốn định trả tiền phòng nhưng chủ nhà nhiệt tình quá, nhất quyết không nhận.

Lâm Thư Hữu giặt xong quần áo bẩn, bưng lên lầu hai định phơi thì vừa bước ra ban công mới nhớ ra trời đang mưa to.

Cậu thở dài, định tìm cái giá để trong nhà hong khô thì thấy hai người từ trên đỉnh núi đi xuống.

Một nam một nữ, đều còn trẻ, nam ôm eo nữ, nữ nép vào lòng nam, cùng che chung một chiếc ô.

Hơi nước bốc lên từ sườn núi, vừa hay tản ra, như thể cố ý bám theo sau lưng hai người họ.

Lúc này cậu mới thấy rõ, sau lưng đôi tình nhân ngọt ngào kia đều dính chặt hai bóng người mà mắt thường không nhìn thấy, lòng bàn chân của hai người trẻ tuổi kia đang giẫm lên chân của hai bóng người đó!

Lâm Thư Hữu cười, quay đầu lại chuẩn bị phơi quần áo thì đột ngột dừng bước, lắc mạnh đầu nhìn lại, sau khi con ngươi dọc cố gắng mấy lần cuối cùng cũng miễn cưỡng mở ra được.

Lâm Thư Hữu lập tức trầm giọng ngâm:

– Ác quỷ, chỉ giết...

Tình trạng của A Hữu bây giờ hơi giống Đàm Văn Bân, sau khi bị thương nặng và kiệt sức, người đã tỉnh nhưng những thứ bên trong cơ thể vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.

Nếu hai người kia đi đứng không loạng choạng thì hiệu quả sẽ còn tốt hơn, nhưng biết sao được, ai bảo gió to mưa lớn chứ.

Cố gắng mấy lần vẫn không thể ngâm trọn vẹn câu chú này, không chỉ vậy, con ngươi dọc cũng tan rã.

Khung cảnh này thật sự có một vẻ đẹp độc đáo.

Lâm Thư Hữu không bỏ cuộc, tiếp tục cố gắng gọi Đồng tử.

– Ác quỷ, khụ khụ khụ...

– Ác quỷ, chỉ...

– Ác quỷ...

Một nam một nữ dừng lại trước cửa nhà Lâm Thư Hữu đang ở, hai người cùng xoay người đối diện vào trong sân, rồi cùng ngước lên nhìn Lâm Thư Hữu đang đứng trên ban công.

Lâm Thư Hữu gãi đầu, ngại ngùng nói:

– Ờm, tôi không gọi hai người đâu.

1,126 words
Trước
Sau
Vớt Thi Nhân - Chương 1678: Chương 1678: Phong Đô (64) — Mê Tiên Hiệp