Trước
Sau

Chương 1607

Chương 1607: Bọt Nước Mới (3)

Bản thể: “Thật ra cậu đã nghĩ đến việc tìm tôi rồi, chỉ là muốn tôi đóng vai tư duy lý tính tuyệt đối, giúp cậu sắp xếp lại mọi chuyện thôi.”

Lý Truy Viễn: “Nghĩ thì có nghĩ, nhưng vẫn chưa quyết định.”

Bản thể: “Với thực lực hiện tại của cậu thì những nơi trên kia đúng là không có cơ hội sống sót. Nhưng theo lý thuyết này thì có thể dùng nhân quả dao động xấp xỉ một cấp độ để tạo cơ hội cho Thiên Đạo giúp đỡ.

Ví dụ như tìm mộ của Ngụy Chính Đạo.

Trong đợt sóng Mộng Quỷ, Ngụy Chính Đạo và Phong Đô Đại Đế đã cùng xuất hiện, ít nhất họ cũng cùng cấp bậc.”

Lý Truy Viễn: “Cậu biết mộ ông ta ở đâu à?”

Bản thể: “Không biết, nhưng người dưới rừng đào kia không phải có sẵn rồi sao?”

Lý Truy Viễn khẽ lắc lon nước trong tay.

Bản thể: “Người dưới rừng đào đã nói, nếu có thể thì nó nguyện ý là một trong những đợt sóng cuối cùng trên con đường đi sông của cậu, cứ để nó kích nổ trước là được.

Dùng nó để hy sinh, giúp cậu tránh đợt sóng của Đại Đế.”

Lý Truy Viễn: “Đúng là phong cách của cậu.”

Bản thể: “Đương nhiên, cách tốt nhất là nhúng tay vào gia tộc. Cậu lập tức đến địa bàn Ngu gia, nhanh chóng bị cuốn vào biến cố của gia tộc đó.

Với nhân quả của một Long Vương gia danh chính ngôn thuận thì cũng có thể chạm mặt Đại Đế.”

Lý Truy Viễn: “Tôi cũng nghĩ đến nhà họ Ngu.”

Bản thể: “Ừ, dù sao Thiên Đạo cũng đã chuẩn bị cho sự diệt vong của nhà họ Ngu lâu như vậy, không chỉ những thế lực hàng đầu trong giới giang hồ đang nhòm ngó mà e là thế hệ đi sông này cũng sẽ tụ tập trong đợt sóng của nhà họ Ngu, chắc chắn sẽ rất náo nhiệt.”

Lý Truy Viễn lại lấy một lon Kiện Lực Bảo đưa cho bản thể: “Cậu uống không?”

Bản thể: “Hình như đây là đồ của tôi.”

Lý Truy Viễn: “Hương vị đến từ những gì tôi đã trải qua.”

Bản thể: “Tôi không thích đồ ngọt, nhất là cái loại ngọt giả tạo vô nghĩa này.”

Lý Truy Viễn: “Tương tự, đây cũng là vấn đề tôi đang suy nghĩ. Trực tiếp nhúng tay vào nhà họ Ngu, ép buộc mở ra đợt sóng mới thì đúng là có thể tránh được đợt sóng Phong Đô, chuyện này Triệu Nghị đã làm rất nhiều khi liều mạng vượt sóng.

Nhưng sau khi đợt sóng Ngu gia kết thúc thì sao?

Đại Đế vẫn ở đó nhìn tôi, chờ tôi.

Vậy tôi sẽ phải né tránh bằng cách nào trong đợt sóng tiếp theo?

Hay là sau khi tôi vượt qua đợt sóng Ngu gia thì thực lực sẽ tăng nhanh đến mức có thể tự bảo vệ mình trước mặt Đại Đế?”

Bản thể: “Không thể nào.”

Lý Truy Viễn: “Chỉ cần thực lực của tôi chưa đạt đến mức đó thì khi đối mặt với Đại Đế, tôi vẫn phải đánh cược vào ý muốn của ngài.”

Bản thể cất quyển “Quy tắc hành vi đi sông” dày cộp, đóng ngăn kéo lại, nói:

“Đánh cược muộn không bằng đánh cược sớm.”

Nếu Đại Đế muốn giết người thì cũng chỉ là chết sớm hay chết muộn hơn một đợt sóng thôi.

Nếu Đại Đế không muốn giết người thì sau khi qua đợt sóng Phong Đô, đi Ngu gia thì sẽ kiếm được nhiều lợi ích hơn.

Khoảnh khắc tiếp theo, Lý Truy Viễn và bản thể đồng thanh nói:

“Đi gặp Đại Đế.”

Lý Truy Viễn ngẩng đầu muốn uống hết chỗ nước còn lại nhưng dù uống thế nào cũng không hết.

Cậu bỏ cuộc, dốc ngược lon nước, nước bên trong chảy ra như vòi rồng.

Lý Truy Viễn nhìn bản thể: “Thú vị không?”

Bản thể: “Là do cậu hết hứng trước thôi, mang đáp án đến tìm tôi.”

Lý Truy Viễn ném lon nước xuống đất, lon rỗng, nước trên đất cũng khô.

Đi đến cửa phòng, Lý Truy Viễn dừng bước, quay lưng về phía bản thể nói:

“Đi Phong Đô, trong lòng vẫn có chút lo lắng nên mới muốn tìm cậu nói chuyện.”

“Nhàm chán.”

Lý Truy Viễn rời đi.

Bản thể cũng ra khỏi phòng, xuống tầng hầm.

Dưới tầng hầm có mấy hàng ghế dài chật kín người.

Bố cục bên trong đã thay đổi lớn, ở giữa là một vòng người ngồi, trên tường xung quanh là một vòng bệ cao, trên đó đặt những khối đất sét chưa tạo hình.

Vốn dĩ không có vòng bệ này, Lý Truy Viễn vừa nhận điện thoại của Tiết Lượng Lượng ở quầy tạp hóa của thím Trương thì bản thể đã xuống tầng hầm, thêm chúng vào.

Vì nó nhận ra rằng thứ mình cần thay thế trong tương lai có lẽ không chỉ là con người.

“Tốt nhất là đừng cho các người cơ hội trưởng thành.”

“Nếu biển cả có thể gọi tình yêu đã mất trở về thì xin hãy cho tôi dùng cả đời để chờ đợi...”

Trên đường về sau buổi team building, mọi người cười nói vui vẻ, cùng nhau ca hát trên xe.

Âm Manh: “Không phải chúng ta đang về nhà... Về Phong Đô sao?”

Triệu Nghị nói Đàm Văn Bân vất vả lắm mới hồi phục nên phải dành thời gian cho người yêu, đã đi du lịch nông thôn rồi thì phải ôn lại kỷ niệm thời đi học.

Đàm Văn Bân không phản đối, thấy sắp đến địa phận Kim Lăng thì cầm điện thoại lên báo cáo với Tiểu Viễn.

Đàm Văn Bân định về Nam Thông luôn nhưng bị Triệu Nghị từ chối.

Một lát sau, Đàm Văn Bân cúp điện thoại, tắt loa trên xe, trong xe im lặng.

Thật ra Triệu Nghị đang nghĩ cho Lâm Thư Hữu, dù sao vừa mới diệt nhà họ Lư thì cũng nên để A Hữu được hưởng thụ sự ngưỡng mộ trước mặt Trần Lâm.

Đàm Văn Bân: “Manh Manh, cô chuẩn bị về nhà đi.”

Triệu Nghị đang ngồi ở ghế phụ lái thì lật tìm băng nhạc, chọn bài hát tiếp theo cho phù hợp.

Âm Manh đang hát hăng say ngạc nhiên hỏi: “Sao vậy?”

Đàm Văn Bân: “Ừ.”

Âm Manh ngồi im tại chỗ, không ăn vặt nữa mà đưa ngón tay cái vào miệng cắn mạnh.

“Rắc.”

Triệu Nghị đẩy cuộn băng mới vào, châm một điếu thuốc, hít một hơi rồi từ từ nhả ra, thò tay đang kẹp điếu thuốc ra ngoài cửa sổ, mặc cho gió thổi tung mái tóc.

Giai điệu thê lương vang lên trong xe,

Là Nhị Tuyền Ánh Nguyệt.

1,170 words
Trước
Sau
Vớt Thi Nhân - Chương 1607: Chương 1607: Bọt Nước Mới (3) — Mê Tiên Hiệp