Chương 1605
Chương 1605: Bọt Nước Mới (Phần 1)
“Anh Lượng Lượng.”
“Ừ?”
“Có công trình nào ở nơi khác gặp vấn đề cần anh đến xem xét không?”
“Trong tay anh cũng chỉ có... Hay để anh tìm thêm cho em nhé?”
“Thôi, không cần đâu.”
“Vậy Tiểu Viễn em...”
“Anh Lượng Lượng, chuyện này em có thể cân nhắc thêm vài ngày rồi trả lời anh được không?”
“Không vấn đề gì. Đội thăm dò cũ đã rút rồi, đội thăm dò mới còn chưa thành lập xong. Nếu em tính đi thì anh có thể thêm em vào danh sách luôn.”
“Được, vậy em suy nghĩ thêm rồi trả lời anh sau.”
“Tiểu Viễn, sau này anh sẽ không...”
“Anh Lượng Lượng, đây không phải chuyện của anh. Anh cứ làm những gì mình cho là nên làm, xây dựng công trình mới là quan trọng nhất.”
“Được, anh biết rồi.”
Cúp điện thoại.
Lý Truy Viễn mua chút đồ ăn vặt ở chỗ thím Trương, chia thành hai túi.
Cậu và A Ly mỗi người xách một túi, tay còn lại nắm lấy nhau.
Không vội về nhà mà theo kế hoạch đến nhà Râu Xồm.
Vốn dĩ Bổn Bổn đang nắm lấy lan can giường trẻ con, ngây ngô cười với rừng đào, thấy có người đến thì lập tức ngồi xuống hướng về phía đông, bắt đầu đếm ngón tay.
Lý Truy Viễn bỏ hai túi đồ ăn vặt vào giường trẻ con.
Bổn Bổn ngạc nhiên há hốc mồm thành hình chữ O.
Thằng bé không hiểu sao hôm nay anh trai lại tốt với mình như vậy, còn cho mình ăn vặt nữa.
Chẳng qua là trên đường đi, Lý Truy Viễn không gặp Hổ Tử và Thạch Đầu nên lười xách về.
Đồ ăn của trẻ con thường nhạt, không nên cho chúng ăn đồ ăn vặt đậm vị này, nhưng Bổn Bổn là trường hợp đặc biệt, từ bé xíu đã quấn tã lót theo bố mẹ xuống sông, giờ còn có thể ngủ ngon lành khi bị ôm dốc ngược, chút đồ ăn vặt này chẳng thấm vào đâu so với thằng bé.
Bổn Bổn rất thông minh, đợi Lý Truy Viễn và A Ly rời khỏi đập đi về phía vườn thuốc, thằng bé liền dùng đôi tay mũm mĩm của mình để xé bao bì.
Xé được rồi, thằng bé tự cầm đồ ăn vặt bỏ vào miệng.
Khoảnh khắc đó, mặt Bổn Bổn như tỏa sáng.
Nhưng chưa kịp lấy thêm miếng nữa thì một bàn tay đã thò vào giường trẻ con, lấy hết đồ ăn vặt, cả gói đã mở lẫn chưa mở, ra ngoài.
Bổn Bổn ngước đầu nhìn Tiêu Oanh Oanh đang đứng trước mặt mình.
Thằng bé bĩu môi, vẻ mặt rất tủi thân.
Tiêu Oanh Oanh đưa bình sữa vào miệng Bổn Bổn, theo bản năng thằng bé ôm lấy bình sữa bằng hai tay, mút mấy ngụm rồi nhả ra, ôm bình sữa thở dài.
Tiêu Oanh Oanh quay vào nhà chuẩn bị nguyên liệu làm đồ hàng mã.
Khoảng nửa tiếng sau, khi Tiêu Oanh Oanh trở ra thì thấy vợ chồng Lê Hoa và Hùng Thiện đang ngồi bên giường trẻ con.
Hai người không chỉ đút đồ ăn vặt cho nhau mà còn cho con trai mình ăn, Bổn Bổn cũng rất vui, nắm lấy lan can giường dậm chân không ngừng, cả nhà trông thật vui vẻ hòa thuận.
Tiêu Oanh Oanh nhìn cảnh này, mắt dần đỏ hoe, đầu ngón tay buông thõng hai bên người bắt đầu nhỏ nước, quần áo trên người cũng ướt đẫm.
Lê Hoa, Hùng Thiện và Bổn Bổn đều cảm nhận được một luồng khí tức chết chóc mạnh mẽ.
Cả ba người đều ngừng nhai, nhìn về phía Tiêu Oanh Oanh.
Lê Hoa ngại ngùng đặt túi đồ ăn vặt xuống, nói muốn đi lấy tre.
Hùng Thiện lau vết dầu ớt trên khóe miệng, kêu “ái da” một tiếng rồi nói hôm nay quên dọn ao cá.
Hai người lớn nhanh chóng mỗi người một ngả.
Ngay cả Bổn Bổn cũng ngoan ngoãn ngồi xuống, ôm bình sữa mút lấy mút để.
Tiêu Oanh Oanh cảm thấy mình mới là mẹ ruột, hai người kia chỉ biết chiều chuộng cho con vui.
Kiềm chế cảm xúc, xua tan oán niệm, Tiêu Oanh Oanh chuẩn bị đi thay quần áo, bèn đến bên giường trẻ con, chỉ vào đồ ăn vặt hỏi:
“Ai mang cho con đấy?”
Bổn Bổn giơ ngón tay chỉ về hướng Hùng Thiện vừa đi.
Bận rộn đến gần trưa, Lý Truy Viễn và A Ly thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà ăn cơm.
Ông Điền cũng đi theo, đến gần nhà thì ngồi lên xe lăn.
Chủ yếu là vì hồi phục quá nhanh sẽ khó giải thích với Lý Tam Giang, ông Điền định cứ từ từ đã.
Ăn xong, Lý Truy Viễn lên lầu tắm rửa, A Ly thì được Liễu Ngọc Mai dẫn về phòng phía đông tắm rửa.
Buổi trưa trời bắt đầu nhiều mây, gió cũng nổi lên, trời sắp mưa.
Lý Truy Viễn nằm trên ghế mây nhắm mắt, như đang ngủ trưa.
A Ly ngồi trên ghế mây bên cạnh, tay cầm quyển Dược Kinh, lật từng trang sách, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cậu.
Lý Truy Viễn không ngủ, cậu đang ở trong “nhà” sâu trong ý thức của mình.
Vừa bước vào tầng một, cậu đã thấy bản thể từ dưới tầng hầm đi lên, đang khóa cửa.
Bản thể: “Không sao cả, vì sẽ luôn có những việc cụ thể khác.”
Bản thể: “Cậu đã đoán được bên trong có vấn đề thì còn cần che giấu làm gì?”
Lý Truy Viễn: “Giờ không thèm che giấu nữa à.”
Hai người giống hệt nhau sóng vai đi lên lầu.
Lý Truy Viễn: “Nhưng tôi không biết cụ thể là gì.”
Vào nhà chỉ là hình thức, khi bản thể cảm nhận được cậu vào thì có thể tùy ý xuất hiện ở bất cứ phòng nào để chờ.
Lý Truy Viễn ngồi xuống mép giường, bản thể ngồi trên ghế trước bàn học, xoay ghế đối diện Lý Truy Viễn.
Bản thể không từ chối, đi theo vào nhà.
Lý Truy Viễn lắc đầu: “Vào nhà thôi.”
Bản thể chỉ vào hai chiếc ghế mây trên sân thượng, hỏi: “Ngồi đây nhé?”
Bản thể: “Cậu không muốn đi Phong Đô.”
Lý Truy Viễn: “Chỉ là cảm thấy hơi nhanh.”
Bản thể: “Phong Đô Đại Đế sẽ không ngây thơ đợi cậu đi sông thành công, luyện võ rồi mới gửi thư mời cho cậu đâu.”
Lý Truy Viễn: “Tôi biết.”
Bản thể: “Sau đợt Mộng Quỷ, Đại Đế đã muốn cậu về Phong Đô rồi, chỉ là khi đó mượn danh nghĩa Âm Manh về tế tổ thôi.”