Trước
Sau

Chương 1574

Chương 1574: Triệu Nghị Đến (2)

Lý Tam Giang thở dài: “Thằng nhóc này.”

Trần Lâm bước đến trước mặt Lâm Thư Hữu, lên tiếng: “Để tôi đi giao hàng cùng cậu nhé?”

Lâm Thư Hữu từ chối: “Không cần đâu, tôi tự làm được.”

Nói xong, Lâm Thư Hữu kéo xe lao xuống dốc, không hề giảm tốc mà phóng thẳng về phía trước, sau đó khéo léo rẽ vào đường làng.

Lý Tam Giang nhìn mà hài lòng, lừa nhà mình chỉ cần ăn no thì chạy còn nhanh hơn cả xe máy.

“Chị Liễu.”

“Chị Liễu.”

Từ xa, ba bà lão do Lưu Kim Hà dẫn đầu đang đi tới.

Hôm qua đánh bài, chẳng biết thắng thua ra sao, chỉ thấy thời gian trôi nhanh như bay, đến tối Đình Hầu bảo đã muộn nên mọi người mới về nhà.

Sau hôm đó, có tin Liễu Ngọc Mai không khỏe nên đi Thượng Hải khám bệnh.

Nếu đi khám ở trấn hay thành phố thì mấy bà còn đến thăm được, chứ đi Thượng Hải thì chịu.

Liễu Ngọc Mai khỏe lại, bèn bảo dì Lưu gọi họ đến đánh bài.

Dì Lưu vẫn tất bật đun nước pha trà, Trần Lâm vào bưng giúp.

“Cháu cứ để đấy, sáng nay sai cháu làm nhiều rồi, không cần làm nữa đâu.”

“Không sao ạ, dù gì cháu cũng rảnh, bận rộn chút cho khuây khỏa.”

Dì Lưu hỏi: “Ở nhà cháu cũng thế này à?”

Trần Lâm lắc đầu: “Không hẳn, nhưng việc gì cần làm cháu đều biết.”

Dù sao trước khi rời nhà, cô cũng là tiểu thư Trần gia, sau này dù không còn ở nhà thì cũng chẳng thiếu thốn gì. Nhưng cô có thừa tài quan sát sắc mặt người khác, thấy Lâm Thư Hữu phải đi giao hàng, cô giúp một tay cũng là chuyện nên làm.

Đàm Văn Bân đi đến bên bàn bài, đưa thuốc lá cho bà Hoa và Lưu Kim Hà rồi châm giúp, sau đó hỏi thăm tình hình hai đứa con nhà Vương Liên.

Cuối cùng, cậu nói với Liễu Ngọc Mai: “Bà Liễu, cháu đưa Vân Vân đi dạo nhé.”

Liễu Ngọc Mai gật đầu: “Tam Bính.”

Đàm Văn Bân dắt xe đạp ra, chở Chu Vân Vân xuống dốc.

Hiếm khi hai người có dịp ở bên nhau thoải mái như vậy, hôm nay thời tiết lại đẹp nên Đàm Văn Bân định cùng Chu Vân Vân đến viếng mộ Trịnh Hải Dương – người bạn học cũ của hai người, rồi đi tảo mộ cho cha nuôi.

Trần Lâm thì pha trà rót nước, rảnh thì đứng sau lưng Liễu Ngọc Mai chờ.

Nếu chia cấp bậc trong nhà này, người không phải làm việc chắc chắn hơn người phải làm một bậc. Liễu Ngọc Mai sáng sớm đã ngồi đây đánh bài, chắc phải ngang hàng với ông Lý.

Lưu Kim Hà và bà Hoa tò mò hỏi Liễu Ngọc Mai cô gái này là ai.

Liễu Ngọc Mai ậm ừ cho qua, hai bà lão cũng không hỏi thêm.

Bịa ra là cháu gái cũng dễ thôi, nhưng Liễu Ngọc Mai nói là làm, đã nhận thì phải cho người ta đãi ngộ tương xứng.

Xem ra cô bé này chưa đủ tư cách.

Cô bé này ngây thơ thật thà là thật, nhưng nếu nói cô ta không có chút tâm tư nào thì lại đánh giá thấp cô ta quá.

Mấy chuyện này, Liễu Ngọc Mai bà đây rành lắm.

Cứ từ từ thôi, chỉ cần cô ta tóm được thằng nhóc Lâm gia kia thì bà đây cũng không ngại cho cô ta chút đãi ngộ.

Mấy người đi giao hàng phải giúp người ta bày biện, chủ nhà giữ lại ăn cơm, nên buổi trưa Trần Lâm ngồi ăn một mình.

Âm Manh sợ cô đơn nên chủ động ngồi cạnh cô, tiện thể hỏi về chuyện bếp núc.

Trần Lâm biết gì nói nấy, Âm Manh nghe rất chăm chú.

Dì Lưu vừa ăn cơm vừa liếc mắt nhìn, dì biết cô học trò này luôn muốn học nấu ăn.

Buổi chiều, Liễu Ngọc Mai tiếp tục đánh bài, Trần Lâm chuẩn bị trà nước bánh trái xong thì đi giúp Âm Manh làm quan tài.

Cô làm rất nhanh, đường mực và quy cách đều rõ ràng, nên chẳng mấy chốc đã phối hợp được với Âm Manh.

Liễu Ngọc Mai rảnh tay thì đứng dậy đi lại, liếc nhìn hai cô gái đang chăm chú làm quan tài.

Ha, một người là hậu nhân của Âm Trường Sinh, một người là truyền nhân của Âm Dương gia, giờ đều thành thợ làm quan tài.

Buổi chiều, Lâm Thư Hữu và Nhuận Sinh trở về.

Âm Manh cầm miếng vải rách phủi bụi cho Nhuận Sinh.

Nhuận Sinh dang hai tay, xoay người để cô phủi.

Âm Manh hỏi: “Có nên đến nhà ông nội không?”

Nhuận Sinh lắc đầu: “Ông Lý bảo mai ông nội sẽ đến, hôm nay bọn mình không cần đi, tối nay ông nội nhịn ăn để bụng đói, bọn mình đến lại ăn mất gạo nhà ông, ông sẽ không vui, cho là bọn mình không biết vun vén.”

Âm Manh gật đầu: “Cũng phải.”

Trần Lâm bưng một cốc trà đưa cho Lâm Thư Hữu, Lâm Thư Hữu ngập ngừng một chút rồi nhận lấy, uống xong lại cầm ấm trà lớn từ chỗ Nhuận Sinh tu một hơi.

Trần Lâm hỏi: “Cậu có nhớ nhà không?”

Giờ cậu mà về, có khi mấy vị âm thần trong miếu nhà cậu sẽ cùng nhau giáng thế gây sự, chuyến về thăm nhà có khi lại thành chuyến về đánh nhau.

Trần Lâm cũng muốn phủi bụi cho Lâm Thư Hữu như Âm Manh, nhưng cô lại lấy ra chiếc khăn tay.

Trần Lâm hiểu lầm, tưởng Lâm Thư Hữu muốn đuổi cô đi, cô cúi đầu, khẽ nói:

“Dùng cái này phủi cho đàn ông thì cứ như trêu ghẹo.”

“Tôi sẽ về cùng Vân Vân.”

Lâm Thư Hữu lắc đầu: “Không nhớ, giờ tôi cũng không tiện về.”

Lâm Thư Hữu an ủi: “Chắc không lâu nữa cô sẽ được về thôi.”

Dù sao thì nhà họ Lư cũng tồn tại không được lâu nữa, áp lực lên nhà họ Trần cũng sẽ biến mất.

Trên đường làng phía xa, Đàm Văn Bân đang đạp xe, Chu Vân Vân ngồi sau ôm eo cậu, hai người nói cười vui vẻ.

Tình cảm của người trẻ có thể rất đơn giản, một chiếc xe đạp và một con đường hoa cải là đủ để họ hạnh phúc.

Đến gần sân thì hai người lại trở nên kín đáo hơn.

Đàm Văn Bân chào mọi người rồi vào nhà nằm vào quan tài lấy điện thoại gọi cho Tiết Lượng Lượng.

Hai người nói chuyện rất vui vẻ.

Nhà vô địch nhảy cầu năm xưa đã lâu không được gần gũi Trường Giang, nên rất coi trọng việc gửi gắm nỗi nhớ, người đưa thư bình thường không thể đảm đương việc này.

1,190 words
Trước
Sau
Vớt Thi Nhân - Chương 1574: Chương 1574: Triệu Nghị Đến (2) — Mê Tiên Hiệp