Chương 1524
Chương 1524: Thanh Thành Sơn (95)
Chương 1524: Núi Thanh Thành (95)
Bây giờ, con chó này đã thực sự mang phong thái của một sủng thú dưới trướng Long Vương. Nó thậm chí sẵn sàng đồng quy vu tận với con tà ma kia, là kẻ không tiếc bất cứ giá nào để trấn áp yêu ma đang làm loạn, nhưng cũng chính nó đã lật đổ Long Vương.
Triệu Nghị nghiến răng nói: “Tiếp tục.”
Lâm Thư Hữu xông lên, vung song giản đánh tới.
Tiếp theo là Nhuận Sinh, cậu dồn hết sức lực vào một nhát xẻng.
Sau vài lần tiếp sức, cuối cùng Nguyên Bảo cũng đẩy được Ngu Khánh và con chó trắng kia xuống đầm nước đen.
Còn chưa kịp rơi xuống, Nguyên Bảo đã không thể chống đỡ được thân thể tàn tạ này nữa. Xương cốt của nó vỡ vụn trong những tiếng răng rắc liên tiếp, Yêu Linh tan rã, cả thân hình tan thành từng mảnh.
Sau khi Ngu Khánh và con chó trắng trên đầu ông ta rơi xuống đầm nước, họ vẫn muốn nhảy ra nhưng mấy sợi xiềng xích trong đầm nước bỗng dựng lên, xuyên qua thân thể Ngu Khánh.
Nhưng ông ta vẫn đang giãy giụa, vẫn chưa chết.
Triệu Nghị đến bên đầm nước đen, tay trái che tim, tay phải vỗ xuống đất.
Dưới sự gia trì của anh ta, trận pháp phong ấn vốn đã hư hại liền được kích hoạt, mấy sợi xiềng xích đang yên cũng bị kích động, liên tục xuyên thủng Ngu Khánh và con chó trắng trên đầu ông ta.
Một trong số đó còn bay về phía Triệu Nghị.
Tốc độ quá nhanh, Triệu Nghị không kịp tránh né mà chỉ có thể cố gắng nghiêng người để tránh chỗ hiểm.
“Phụt!”
Triệu Nghị bị xiềng xích đâm xuyên người.
Lý Truy Viễn, đợi cậu tỉnh lại, cậu phải tính công cho tôi, phải trả thêm tiền!
Dưới đầm nước đen, Ngu Khánh và chó trắng hoàn toàn mất hết sinh cơ, bị ghim chặt ở đó.
Khi xưa, một người Ngu gia và một con chó bị phong ấn dưới đầm nước đen, bây giờ cũng là một người Ngu gia và một con chó.
Kết thúc rồi.
Đàm Văn Bân cảm thán, Lý Truy Viễn dự đoán không sai, đợt này dễ hơn đợt trước. Vẫn còn nhớ đợt trước, cả nhóm đã phải chiến đấu với con khỉ kia như một bầy dã thú.
Đợt này, ngoài Lý Truy Viễn bị hôn mê ra thì những người còn lại đều tương đối ổn, vì người bị thương và đổ máu chủ yếu là người của Triệu Nghị.
Cũng nhờ Triệu Nghị mà độ khó đã giảm xuống, nếu không có anh ta thì mọi chuyện đã phức tạp hơn nhiều.
“Á... Nhẹ tay thôi...”
Lâm Thư Hữu đến giúp Triệu Nghị gỡ ra khỏi sợi xiềng xích khiến Triệu Nghị kêu la không ngừng.
“Cậu cố ý phải không, nhân việc công trả thù riêng đấy à?”
Lâm Thư Hữu tức giận đỏ mặt: “Anh nói bậy, tôi không có, tôi không đến mức trả thù anh vào lúc này!”
“Tôi biết chứ, nhưng đau quá nên kiếm cớ mắng cậu thôi. Chính tôi vu oan cho cậu nên tôi là người rõ nhất chứ ai.”
“Ba Mắt, sao anh có thể xấu xa đến vậy?”
“Vì cậu là người tốt duy nhất trong đội của Lý Truy Viễn.”
“Sớm muộn gì tôi cũng tìm cơ hội giết anh!”
“Nghe cậu nói mà cứ như đang làm nũng ấy.”
Chị em Lương gia đều bị trọng thương, ai nấy đều phải tự băng bó vết thương nên họ ngầm cho phép Lâm Thư Hữu cõng Triệu Nghị.
Triệu Nghị cũng rất thích tấm lưng của A Hữu, trước kia nằm đã thoải mái, bây giờ vẫn vậy.
“Mọi người mau dọn dẹp đồ đạc rồi chúng ta chuẩn bị lên đường.
À đúng rồi, Nhuận Sinh, lục soát mấy người Ngu gia kia xem có gì không. Lý Truy Viễn nghèo rớt mồng tơi, chỉ thích nhặt đồ thừa thôi.”
Triệu Nghị vừa dứt lời thì quay đầu đã thấy Âm Manh đang bày bàn thờ nhỏ, anh tò mò hỏi:
“Làm gì vậy?”
Âm Manh: “Làm lễ đáp trả.”
Triệu Nghị: “Vội vậy sao?”
Dù sau đó con chó kia đã đổi phe, nhưng nếu không có Âm Manh hiến tế côn trùng thì nó cũng chẳng ngoan ngoãn chờ người Ngu gia đến.
Âm Manh: “Ừm, Tiểu Viễn ca dặn là sau mỗi lần hiến tế đều phải làm lễ tạ tội ngay.”
Triệu Nghị: “Tạ tội? Ha, Lý Truy Viễn nể mặt thứ đó thật đấy.”
Âm Manh bắt đầu dâng lễ vật một cách trịnh trọng, trước đây cô đã làm rất nghiêm túc rồi nhưng lần này lại càng nghiêm túc hơn.
Triệu Nghị: “Có cần thiết phải vậy không, không biết còn tưởng cô đang cúng bái tổ tiên ấy chứ, ha ha.”
“Tráng Tráng à, cậu xem Âm Manh dập đầu chuẩn chưa kìa, không biết còn tưởng cô ta đang dâng lễ cho tổ tiên đấy, cậu nói có đúng không, ha ha!”
Đàm Văn Bân quay đầu hô với Nhuận Sinh: “Lục soát được gì không?”
Đàm Văn Bân: “Trần Tĩnh, cậu ra ngoài kia xem sao, họ mang cấm chế vào đây nên có lẽ có người đã chết giữa đường. Cấm chế ở đây không có tác dụng với cậu đâu, cậu đi lục soát thi thể của họ đi.”
Nhuận Sinh: “Trên người thì không có nhưng bên trong cơ thể hình như có gì đó.”
Âm Manh run lên rồi liếc nhìn Đàm Văn Bân.
Triệu Nghị: “Tráng Tráng, nho nhã, Đàm Văn Bân, Đàm đại nhân?”
Triệu Nghị nhìn Đàm Văn Bân rồi lại cười nói:
Đàm Văn Bân: “Vậy thì mổ ra xem, có thể là đồ vật mà yêu thú dùng để khống chế con người, chúng ta tiện thể nghiên cứu trước.”
Đàm Văn Bân: “Ôi chao, tôi hơi mệt, muốn ngủ một giấc.”
Triệu Nghị: “Họ Đàm kia, trò đùa này không buồn cười chút nào đâu, cậu đừng giả vờ nữa!”
Đàm Văn Bân lấy từ trong túi ra một tấm Phong Cấm Phù, dán lên trán mình, sau đó nghiêng người ngủ thiếp đi.
“Ha, chơi kiểu này à, mẹ nó tôi không tin, tên nhóc họ Lý kia có thể điên đến mức đó, dám tự sáng tạo ra loại bí thuật đại nghịch bất đạo này!”
Âm Manh dập đầu xong, cầm ly nhựa đựng rượu vẩy xuống đất trước mặt, thành khẩn nói:
“Tổ tiên ở trên cao, xin hưởng lễ vật của hậu nhân dâng cúng.”
Triệu Nghị: “...”