Trước
Sau

Chương 1457

Chương 1457: Thanh Thành Sơn (28)

Tiếng động lần này lớn hơn, một tấm bia đá phá vỡ mặt băng, lộ ra một đoạn nhỏ.

Sư phụ nhìn chữ cái đầu tiên trên bia, vẻ kích động trong mắt càng thêm sâu sắc, bởi vì đó là một dòng họ.

Ông đã từng nghe qua dòng họ này.

Trong giang hồ, không phải chưa từng có Long Vương xuất thân dân dã, thậm chí không thiếu những người xuất hiện như sao chổi rồi nhanh chóng biến mất sau khi trở thành Long Vương.

Nhưng có một số môn phái có truyền thừa mạnh đến mức liên tục sinh ra Long Vương, đời này không có thì đời sau, đời sau không được thì đời sau nữa, dù sao thì trước sau gì cũng sẽ có người kế tục.

Cái họ trước mắt này cũng đại diện cho một Long Vương môn phái.

Sư phụ trịnh trọng nói:

“Thiệp mời ta đã gửi đi, theo yêu cầu của ngài, “Đại hội phong ma” sẽ được tổ chức sau năm ngày nữa.”

“Chỉ không biết đến lúc đó, trong số những người cầm thiệp mời tới đây, còn lại mấy nhà là người của Thanh Thành.”

Dừng một lát, sư phụ lại nói: “Ta biết ngài cố ý cho ta thấy dòng họ này, ta cũng mong rằng sau khi ngài hoàn toàn thức tỉnh, ta có thể lấy thân phận truyền nhân của ngài để quy tông vào Long Vương môn phái.”

Sau khi dặn dò xong, sư phụ xách đồ rời đi.

Đây là lần đầu tiên ông ta dẫn đồ nhi của mình vào đây nhưng biểu hiện của cậu khiến ông ta rất thất vọng.

Lối vào và lối ra là một thác nước.

Cấm chế rõ ràng vẫn còn nhưng không thấy bóng dáng đồ nhi đâu, trên mặt nước chỉ trôi nổi một bộ đạo y của trẻ con.

Đồ nhi đã rời khỏi nơi này.

“Vì có quan hệ huyết thống với ta nên cấm chế ở đây đã nương tay với nó sao?”

Sư phụ bước vào màn nước rồi đi ra.

Ông ta cho rằng đồ nhi sẽ về tông môn trước nhưng khi mở trận pháp tông môn, bước lên bậc thang thì phát hiện trận pháp ở đây chưa từng có dấu hiệu được mở ra.

Điều đó có nghĩa là sau khi đồ nhi của ông ta rời khỏi nơi đó đã không trở về tông môn.

“Thật là một đứa vô dụng.”

Đặt đồ về chỗ cũ, sư phụ lại đi ra, đóng cửa lại rồi rời đi. Ông ta đi càng lúc càng xa, cánh cửa đạo quán sau lưng cũng dần tan biến, để lộ ra cảnh sắc núi rừng vốn có.

Ông ta đến một ngôi làng dưới chân núi, nơi cha mẹ vợ của ông ta sinh sống.

Cửa nhà đóng kín, khóa lại.

Trên khóa có mấy dấu tay, chắc là vừa có người cầm.

Lúc này, một người hàng xóm đi vệ sinh ban đêm, đang ngáp dài từ nhà xí đi ra thì nhìn thấy cảnh này liền gọi:

“Ông cụ bị trúng gió nằm viện rồi, bà cụ cũng đến bệnh viện chăm sóc. Vừa nãy Tĩnh Tĩnh mới về gõ cửa, tôi đã nói cho nó biết rồi. Ông là sư phụ của nó phải không? Nghe người già trong nhà nói thằng bé Tĩnh Tĩnh này theo sư phụ lên núi làm đạo sĩ rồi.”

Tĩnh Tĩnh là tên của tiểu đạo sĩ, cậu theo họ mẹ là Trần Tĩnh.

Sư phụ gật đầu rồi quay người rời đi.

Trong nhà khách, Đàm Văn Bân tựa vào giường, tay cầm một quyển sách.

Cậu ở phòng tiêu chuẩn nhưng không ai muốn ở chung phòng với cậu, họ cũng nói với quầy lễ tân là trong thời gian ở đây không cần sắp xếp người vào dọn phòng, sợ không kịp mở cửa sổ thông khí sẽ làm nhân viên dọn phòng bị lạnh.

Khí lạnh bình thường thì không sao nhưng thứ khí lạnh lẽo quỷ quái này mà người bình thường dính phải thì sẽ gặp xui xẻo một thời gian dài.

Đây cũng là một lý do khiến Đàm Văn Bân trước đây ở Nam Thông không tiếp xúc với cha mẹ và Chu Vân Vân ngoài đời. Giờ thì ngay cả sao chổi cũng chê cậu quá xui xẻo.

Nhưng giường bên cạnh cũng không trống mà được lót bằng bìa carton, bên trên đặt một cái đầu lão đạo quét rác. Nhuận Sinh sợ không đủ tươi nên cố ý mở cả bao phân bón hóa học ra để nửa cái đầu lộ ra ngoài cho thoáng khí.

Đôi khi Đàm Văn Bân lấy nước uống từ tủ đầu giường, quay đầu lại sẽ chạm mặt lão đạo đang ngủ say trên giường bên cạnh.

Cậu cảm thấy đồng bọn của mình ngày càng biến thái, công việc thì ngày càng nặng nề.

Nhưng nghĩ lại thì bản thân cậu cũng chẳng hơn gì, có một cái đầu người như thế ở giường bên cạnh mà cậu vẫn ăn ngủ ngon lành, không hề bị ảnh hưởng.

Đàm Văn Bân nghiêm túc hỏi: “Cậu cắm kim à?”

“Két...”

Xem ra Tiểu Viễn vẫn là người có tầm nhìn xa.

Cửa phòng đang bị đẩy ra, trên cửa có cấm chế của con nuôi.

“Anh Bân, là tôi.”

Đi nhiều trên giang hồ, tính người càng lúc càng bị xóa nhòa. Giờ Đàm Văn Bân rất nhớ cái ôm ấm áp của Chu Vân Vân và những lằn roi da của chủ nhiệm Đàm Hằn trên người.

Mặt Lâm Thư Hữu lấm tấm mồ hôi, cả người có vẻ lâng lâng.

Những thứ này có thể nhanh chóng kéo cậu về với thực tại, khiến cậu cảm thấy mình vẫn là một con người.

Đàm Văn Bân khẽ ngoắc ngón tay, cửa mở ra, Lâm Thư Hữu bước vào.

Lâm Thư Hữu gãi đầu: “Tôi không nhịn được nên cắm hai cây.”

Tiếp theo, Lâm Thư Hữu cầm quyển sổ bắt đầu kể lại chuyện tối nay.

Vừa mở đầu, Đàm Văn Bân đã ngắt lời: “Khoan đã, chuyện này cậu báo với Tiểu Viễn chưa?”

“Chưa đâu, chủ yếu là tôi tự ý quyết định nên muốn cậu xem giúp tôi trước xem quyết định này có đúng không, có sơ hở gì không.”

“Vậy là giờ cậu về đây không báo với Tiểu Viễn mà lại báo với tôi.”

“Đúng.”

1,093 words
Trước
Sau
Vớt Thi Nhân - Chương 1457: Chương 1457: Thanh Thành Sơn (28) — Mê Tiên Hiệp