Chương 1438
Chương 1438: Thanh Thành Sơn (Phần 9)
Trước hết, cậu đang hành tẩu trên sông. Người đi trên sông vốn dĩ gánh vác nhân quả nặng nề, hơn nữa còn được thiên đạo đặc biệt để mắt tới.
Thứ hai, hiện tại giữa cậu và thiên đạo đã có sự ăn ý ngầm. Cậu dám đối đầu với Phổ Độ Chân Quân và Địa Tạng Vương Bồ Tát dưới đáy biển, chính là vì biết thiên đạo muốn cậu thể hiện lập trường.
Vì vậy, thiếu niên phải hành động theo đúng trình tự. Ai bảo thiên đạo đứng sau lưng nhìn cậu chứ?
Bà cụ thì không cần phải kiêng dè nhiều như vậy, cứ theo luật giang hồ mà làm.
Nếu đã dám mang sát khí đến đây, thì hôm nay nếu còn sống mà rời khỏi nơi này, bà sẽ tự tay dỡ bỏ tấm biển Long Vương môn đình!
Khoảng cách càng gần, sát ý càng rõ rệt.
Ban đầu, chú Tần và dì Lưu ngạc nhiên, sau đó trở nên thận trọng, rồi nghi hoặc, tiếp theo lại ngạc nhiên; rồi lại thận trọng, nghi hoặc, ngạc nhiên... Cuối cùng là phẫn nộ!
Sát khí đến trước, cảm nhận được sát khí rồi mới dò xét khí tức cụ thể của đối phương. Phát hiện ra khí tức yếu ớt, không đáng kể nên họ rất ngạc nhiên.
Thậm chí họ còn nghi ngờ, tự hỏi liệu đối phương có đang cố tình che giấu thực lực hay không. Vì vậy họ cẩn thận dò xét lại một lần nữa, sau khi xác định không có sai sót gì, cơn giận bùng lên.
Họ cứ tưởng ít nhất cũng phải là bảy con hắc giao đánh đến Long Vương môn đình, ai ngờ lại là bảy con cá chép béo tốt được đám tín đồ cho ăn ở ao trong đạo quán!
Chú Tần nhìn dì Lưu, loại tép riu này không đáng để chú ra tay. Chủ yếu là vì dù chú quanh năm ở nhà nhưng thỉnh thoảng vẫn phải ra ngoài làm việc, không thiếu cơ hội đánh nhau.
Nếu dì Lưu cũng không muốn làm món cá kho thì cứ để Hùng Thiện xử lý chúng.
Sau khi xoay dao một vòng, dì Lưu tiếp tục thái rau, ngụ ý rằng dì không muốn ra tay. Bảy con cá tạp này còn không quan trọng bằng muối trên đống rau cải của dì.
Nhưng điều khiến hai người ngạc nhiên là khí thế đột ngột thay đổi của bà cụ.
Chú Tần vứt búa, dì Lưu buông dao. Nếu bà cụ ngứa tay muốn chơi thì hai người nhất định phải ở bên cạnh hầu hạ. Không phải vì lo bà cụ tuổi cao gặp chuyện bất trắc, mà là vì lễ nghi. Giống như khi ăn cơm phải có người bày biện, ăn xong phải có người dọn dẹp.
Ai ngờ câu nói tiếp theo của Liễu Ngọc Mai lại khiến cả hai sững người.
“Thắp đèn bằng thiên hỏa, nhớ kỹ, đợi Tiểu Viễn về rồi mới tắt.”
Liễu Ngọc Mai đặt ngón trỏ lên giữa trán. Lúc bỏ ngón tay ra, đầu ngón tay đã xuất hiện một ngọn lửa màu trắng nhạt. Rồi bà búng tay, ngọn lửa bay về phía bếp, thắp sáng cây nến.
Dì Lưu vội vàng cầm lấy chân nến, tay kia che chắn ngọn lửa.
Đây là hồn đăng của bà cụ. Tuy không phải toàn bộ nhưng chứa đựng một phách. Bình thường muốn dập tắt thì phải dẫn ngọn lửa này trở về cơ thể bà cụ. Nếu xảy ra sự cố bất ngờ thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, hồn phách của bà cụ từ nay về sau sẽ không còn vẹn toàn.
Liễu Ngọc Mai giơ cánh tay phải lên. Trời đã nóng nên bà chỉ mặc một lớp áo mỏng, ống tay áo trượt xuống, để lộ cánh tay.
Bà xòe ngón cái và ngón trỏ tay trái, đo trên cánh tay phải, đây là đo tuổi.
“Chủ mẫu...”
Chú Tần không kịp nghĩ nhiều, lập tức xuất hiện ở ngoài sân. Chú không hiểu bà cụ đang làm gì.
Chẳng lẽ bà cụ muốn đối phó với bảy con tép riu kia? Chúng có xứng không?
“Im miệng!”
Liễu Ngọc Mai quát lớn.
Bà không chỉ không cho hai người khuyên can mà còn không cho họ nói chuyện.
Ví như Triệu Nghị, trước khi đi anh ta đã chuẩn bị sẵn mọi thứ cần thiết. Sau khi thắp đèn thì tự giác cắt đứt liên hệ với gia đình.
Đến giờ Lý Truy Viễn vẫn chưa từng đến tổ trạch bí địa của nhà Tần nhà Liễu, không biết nơi đó ẩn chứa bao nhiêu hung hiểm và bảo vật.
Lý Truy Viễn tuy ở cùng Liễu Ngọc Mai nhưng cũng chỉ dùng ké chút trà nước, áo quần, cùng lắm là lợi dụng sơ hở của thiên đạo để cung cấp chút vật liệu làm bài vị.
Bà cụ tự lấy một phách để thắp đèn, nên giờ phút này trong mắt đã có vẻ mơ màng.
Vì biết cũng chẳng để làm gì, giờ có biết cũng không thể lấy ra dùng. Trừ khi nhà Tần nhà Liễu không còn ai sống, mà khái niệm “người sống” ở đây bao gồm cả người nối dõi huyết thống và pháp thống.
Người bình thường mất một phách sẽ hóa ngây dại. Liễu Ngọc Mai không đến mức đó nhưng cũng trở nên chậm chạp hơn.
Bà cố ý làm vậy, vì điều bà sắp làm kỵ nhất là suy nghĩ sâu xa.
Những gia tộc lớn đi trên sông thường chỉ cử người trong nhà đi, ít khi liên lạc với người ở nhà.
Về lý thuyết, nếu Lý Truy Viễn nhận bao nhiêu trợ lực thì Liễu Ngọc Mai, chú Tần và dì Lưu sẽ phải gánh chịu bấy nhiêu nhân quả.
Quy tắc này của thiên đạo là để ngăn chặn các gia tộc lớn ỷ thế hiếp người, tạo thành thế độc quyền trên giang hồ.
Nhưng nếu có kẻ tự tìm đến cái chết... tự tìm đến thì sao?
Tiểu Viễn vừa đi buổi sáng thì chiều đã có kẻ mang sát khí đến?
Không thể nào là kẻ thù của nhà Tần nhà Liễu. Long Vương gia cũng không có kẻ thù tầm cỡ như vậy.
Hơn nữa, Tiểu Viễn đi trên sông với thân phận truyền nhân Long Vương rất kín tiếng, luôn hòa nhã, không thích gây thù chuốc oán.
Vậy nên, kẻ đến gây sự chỉ có thể là kẻ thù mới toanh vừa ra lò.