Chương 1436
Chương 1436: Núi Thanh Thành (7)
Cuối cùng, ông lại hung hăng quát: “Không ngoan ngoãn thì coi chừng Nhuận Sinh nhà ta không thèm lấy cô nữa! Hừ... Ta cũng không bênh vực cô đâu!”
Vừa xuống xe, Âm Manh đã hỏi Nhuận Sinh: “Ông nội cậu bị lẫn rồi à?”
Nhuận Sinh gãi đầu, cũng chẳng hiểu gì, không biết sáng sớm ông đang nói chuyện với cái cây làm gì.
“A...”
Nghe thấy tiếng gọi, ông giật mình ngã xuống đất, cả người run rẩy.
Nhuận Sinh và Âm Manh bước vào sân.
“Ông làm sao thế?”
“Không sao, đang luyện công thôi.”
“Vậy sao ông lại nói chuyện với cái cây?”
“Ông đang tập tấu hài, ừm, tự nói một mình thôi.”
“Vâng.” Nhuận Sinh lại hỏi: “Không phải sáng nay ông đi ăn cỗ sao?”
“Đúng, phải đi rồi, ông đi ngay đây, trong nhà nhờ các cháu dọn dẹp giúp.”
Ông vội vàng đứng dậy, gật đầu cười với Âm Manh rồi chạy ra khỏi sân.
Tối qua ông nói đi ăn cỗ là để nhanh chóng rời khỏi nhà ông Lý, đi tìm sòng bạc nào đó để gỡ lại tiền thua.
May là ông đã thua hết số tiền mà Âm Manh đưa cho ông.
Trên sới bạc, ông vừa thua vừa cười đến nỗi sủi cả bọt mép, khiến cho những người ngồi cùng bàn cũng không dám chơi với ông nữa, sợ ông thua đến phát điên thì bọn họ phải chịu trách nhiệm.
Âm Manh nhìn chằm chằm vào cây bách một lúc rồi chợt mỉm cười, cô hiểu ra ông vừa làm gì với cái cây.
“Nhuận Sinh, ông nội cậu thú vị thật đấy.”
Nhuận Sinh nói: “Ông là người tốt, chỉ cần ông không tốt một chút thôi là đã bỏ rơi tôi rồi.”
…
Việc rèn luyện đội hình diễn ra rất suôn sẻ, Lý Truy Viễn dùng tơ đỏ dẫn dắt các bạn tập luyện phối hợp nhiều lần.
Tối về, cậu lại dùng Sách không chữ để cải tiến tơ đỏ.
Nếu chỉ để đối phó với đạo quán trên núi Thanh Thành thì công tác chuẩn bị chu đáo như vậy có vẻ hơi thừa thãi.
Nhưng cậu tâm niệm, sư tử vồ thỏ cũng phải dốc toàn lực.
Dù đợt sóng này có thể dễ hơn, dù đạo quán kia có lẽ chỉ là mồi nhử cho đợt sóng này, cậu vẫn sẽ dốc toàn lực tiêu diệt nó trước, chắc chắn sẽ không sai.
Đêm trước khi lên đường, ông cố lại tổ chức một bữa tiệc lớn, mời tất cả những người cần mời.
Sau khi bọn trẻ lớn lên, đối với người già thì ngày ba mươi Tết không còn giới hạn trong ngày cụ thể đó nữa, mà là chỉ ngày bọn trẻ trở về.
Sau khi uống đến say, ông lại nhắc đến Tráng Tráng vẫn chưa về.
Đến khi mọi người đã ngủ say, Thư Hữu đẩy Đàm Văn Bân trở về nhà ông cố. Đàm Văn Bân lên tầng hai, vào phòng ông cố, nhìn ông đang say khướt nằm ngáy trên giường.
Suốt những năm học cấp ba và cả những lần về Nam Thông sau này, cậu đều ở nhà ông cố, cậu cảm nhận được tình cảm của ông dành cho mình, chỉ sau Tiểu Viễn.
Ra khỏi phòng ông cố, Thư Hữu hỏi: “Có muốn vào phòng Tiểu Viễn xem cậu ấy không?”
Văn Bân nói: “Cậu định mai chôn tôi luôn à?”
Thư Hữu nói: “Lần sau về anh Bân có thể đi thăm bố mẹ và Chu Vân Vân rồi.”
Văn Bân nói: “Tôi đã nhờ Chu Vân Vân tìm cho cậu một mối rồi, đợi chúng ta về tôi sẽ bảo Vân Vân dẫn bạn học nữ kia đến Nam Thông chơi, cậu phụ trách tiếp đón.”
Thư Hữu nói: “Anh Bân, tôi không vội.”
Văn Bân nói: “Cứ thử đi, không được thì cũng có thêm một kỷ niệm đẹp, dù sao cũng có thêm chút kinh nghiệm.”
Thư Hữu nói: “Anh Bân, kinh nghiệm của anh có phong phú không?”
Văn Bân nói: “Tôi là mối tình đầu.”
Thư Hữu nói: “Tôi cũng muốn như thế.”
Văn Bân nói: “Cậu mơ à?”
Thư Hữu nói: “Có thể cố gắng mà.”
“À phải rồi, Thư Hữu, cậu vẫn chưa có bằng lái xe đúng không?”
Lần này vì tình trạng đặc biệt của Đàm Văn Bân nên không thể đi máy bay, nếu không khoang hạng phổ thông sẽ biến thành kho đông lạnh.
“Tôi chưa kịp về Kim Lăng thi lấy bằng, nhưng tôi biết lái xe.”
“Không an toàn... Đường xa, Manh Manh lái một mình thì mệt lắm.”
“Anh Bân, cứ yên tâm đi, nếu không được thì tôi nhờ Đồng tử lái.”
Khi mặt trời lên, mọi người thu dọn hành lý rồi lên xe bán tải, Âm Manh khởi động xe, lái ra khỏi đường làng, lên đường lớn.
Từ Nam Thông đến Thành Đô rất xa, nhưng nếu người thay nhau lái thì cũng không mất quá nhiều thời gian.
Chiều hôm đó, có bảy đạo sĩ mặc đạo bào đi vào thôn Tư Nguyên.
Họ xếp thành một hàng, trên người ai nấy đều toát lên vẻ siêu phàm thoát tục, tiên phong đạo cốt.
Hơn nữa, những người dân đi ngang qua họ trên đường dường như hoàn toàn không nhìn thấy họ, chỉ có mấy đứa trẻ con nhìn theo và mấy con chó đen trong làng sủa về phía họ.
Họ không hề nhìn ngang liếc dọc, cũng chẳng quan tâm, như thể ngoài họ ra thì xung quanh toàn là sâu kiến, không đáng để liếc mắt đến.
Vị đạo sĩ đi đầu có tuổi và râu dài nhất, ông ta chỉ về phía trước nói:
“Chư vị, người tu đạo chúng ta nên trảm yêu trừ ma...”
Sáu đạo sĩ còn lại đồng thanh đáp:
“Phù trợ chính đạo!”
Anh vội vàng bơi lên bờ, không kịp mặc quần áo mà vơ lấy Thần Châu Phù chuẩn bị đánh nhau.
“Bên kia nhắn em qua bảo anh đừng ra tay.”
“Con trai, con cứ chờ đấy, bố kiếm thêm cho con một khoản...”
Thật là mặt trời mọc đằng tây rồi, anh không ngờ rằng mình lại có cơ hội chứng kiến một thế lực nghênh ngang kéo đến tận Long Vương Điện như thế!
Hùng Thiện đang nạo vét ao cá, đây là cái ao mà anh vừa thầu được năm nay. Anh cởi trần, chỉ mặc quần đùi, đứng dưới ao cầm xẻng ra vẻ bận rộn, thực ra bên dưới mặt nước có một đám bù nhìn đang làm việc.
“Lại có người mang theo sát khí ngùn ngụt kéo đến tận cửa à?”
“Hả?” Hùng Thiện ngạc nhiên hỏi: “Là bên kia ngứa tay, muốn tự mình động thủ?”
Anh còn chưa kịp hô xong khẩu hiệu thì cô vợ đã xuất hiện, chị ngăn cản chồng lại và nói:
Bỗng nhiên, anh lộ vẻ nghi hoặc, rồi lại mừng rỡ, tuy có chút khó tin nhưng lại là thật.
“Ừ.”
“Là Tần đại nhân hay Liễu đại nhân?”
“Ờ...” Mặt Lê Hoa lộ vẻ khó xử.
“Này, em mau nói đi, rốt cuộc là Tần đại nhân hay Liễu đại nhân muốn ra tay?”
Lê Hoa liếm môi, tiến lên phía trước một chút, rồi hạ giọng nói với chồng:
“Là lão thái thái ngứa tay.”