Chương 1434
Chương 1434: Thanh Thành Sơn (Phần 5)
Lý Truy Viễn trước giờ chưa từng cảm nhận sâu sắc về sự thay đổi này, nhưng khi cậu bắt đầu hồi tưởng lại hình ảnh lần đầu gặp mặt, cậu mới nhận ra rằng, dù có trân trọng đến đâu thì thời gian vẫn lặng lẽ trôi qua.
Cảm xúc này đến nhanh, đi cũng nhanh. Với lý trí, cậu biết rằng bi thương quá mức là vô ích, điều cần làm là tiếp tục trân trọng hiện tại.
Lý Truy Viễn rời khỏi giường, bước đến bên cạnh A Ly.
A Ly cúi đầu nhìn bộ quần áo của mình, rồi ngước mắt nhìn thiếu niên, ánh mắt như đang chờ đợi ý kiến của cậu.
Trước đây, Lý Truy Viễn từng bày tỏ sự yêu thích với váy Mã Diện, vì thế Liễu Ngọc Mai đã thiết kế hơn chục chiếc váy để cháu gái thay đổi.
Bộ đồ hôm nay có sự thay đổi lớn so với trước.
Đây là trang phục mà đệ tử Liễu gia thường mặc khi luyện công.
“Rất đẹp.”
Cô bé mỉm cười.
Cậu bưng chậu rửa mặt, sau đó ngồi xuống ghế mây cùng A Ly, bắt đầu chơi cờ.
Thông thường, hai người chỉ chơi được khoảng hai ván thì dì Lưu sẽ gọi ăn sáng, nên không có cơ hội chơi ván thứ ba, và cậu cũng không có cách nào thắng thêm được nữa.
Hơn nữa, cậu cũng phát hiện, tuy hai người chơi cờ không cần bàn cờ, nhưng dì Lưu hẳn là có thể nhìn ra ván cờ đang diễn biến thế nào. Mỗi lần vừa đánh xong một ván, dì đã hô:
“Ăn sáng thôi!”
Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của dì Lưu, bà là người rất kỹ tính.
Ông cố xuống ăn sáng, cậu nói với ông chuyện cậu muốn đi xa lần nữa.
“Hả, lại muốn đi à?”
“Ông cố, cháu ở nhà cũng khá lâu rồi.”
Ông thở dài: “Nhuận Sinh vừa mới về, Tráng Tráng còn chưa về, cứ có cảm giác như các cháu vừa mới về ấy.”
“Đến lúc đó anh Tráng Tráng sẽ đến thẳng công trường dự án mới để gặp chúng cháu, sau đó chúng cháu cùng nhau trở về.”
“Được rồi, liên tục được giao việc chứng tỏ thầy các cháu tin tưởng các cháu. Thanh niên trai tráng phải ra ngoài lăn lộn, mở mang tầm mắt.”
Chủ yếu là vì lần trước chủ nhiệm La đi cùng lãnh đạo, nên ông bớt lo lắng về việc cháu mình thường xuyên đi công tác xa nhà, cũng thông cảm và thấu hiểu hơn.
Trong nhận thức đơn giản của người già, dù là ngành nghề nào, con đường nào, cuối cùng có thể làm việc được với quan chức thì đó chính là con đường rộng mở.
“Tiểu Viễn này, ông cố nghe người ta nói, nghề của cháu mà làm tốt thì sau này còn có thể làm quan đấy, đúng không?”
“Vâng ạ.”
“Vậy thì cố gắng lên, cùng Tráng Tráng và Thư Hữu cố gắng lên, dòng họ Lý ta cũng có thể...”
Nói đến đây, ông bị nghẹn lại, cầm đôi đũa từ bát cháo lên rồi mút.
Ông nghĩ đến ông nội của cậu ở Kinh thành, so ra thì việc làm quan hay không cũng chẳng có gì to tát với cậu cả.
Ăn sáng xong, Nhuận Sinh chở Âm Manh đến Tây Đình bằng xe ba gác.
Nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, ông châm một điếu thuốc, nói: “Nhuận Sinh là người sống rất an phận.”
Lý Truy Viễn đáp: “Vâng.”
Ông nói: “Nhưng người sống an phận thường không được con gái thích, quá thật thà, ở với nó lâu ngày sẽ thấy chán.”
Cậu nói: “Sẽ không đâu ạ.”
Đôi khi Nhuận Sinh rất dễ khiến người khác dao động tâm trạng.
Ông nói: “Con bé Manh Manh cũng tốt.”
Từ khi Âm Manh đến nhà, làm việc gì cũng không hề qua loa, một mình cô bé cũng có thể đóng quan tài. Nhất là sau chuyến đi Kim Lăng về, da dẻ còn trắng trẻo và mịn màng hơn.
Ông đã quen với câu “con gái lớn mười tám đổi khác”, nhưng sự thay đổi lớn như của Âm Manh thì đây là lần đầu tiên ông thấy.
Khuyết điểm duy nhất của con bé có lẽ là thích một mình lủi thủi trong phòng làm mấy thứ kỳ quái, cộng thêm việc thỉnh thoảng mắc phải những căn bệnh lạ khó hiểu.
Ngoài ra, con bé thực sự là một đứa trẻ tốt.
Ông gãi cằm, cảm thán: “Nhuận Sinh à, ông đây đã giúp cháu từ chối hết đám mai mối rồi đấy, cuối cùng có thành hay không thì còn phải xem vào duyên số của cháu nữa.”
Ngồi trên bậc thềm chuẩn bị pha trà, bà Liễu nghe vậy thì trêu: “Ồ, ông cũng bắt đầu lo chuyện này rồi đấy à.”
“Sao lại không được? Gia cảnh thằng Sơn Pháo có hơi kém một chút, nhưng Nhuận Sinh làm việc rất giỏi, sau này làm thầu xây dựng thì cuộc sống cũng khấm khá thôi.”
Ông hiểu lầm rằng bà lão chợ búa này coi thường gia cảnh của Nhuận Sinh.
Bà Liễu lười giải thích, nói sang chuyện khác: “Chuyện sau này ai mà nói trước được.”
Ông trừng mắt, nhìn cậu, lại nhìn A Ly đang ngồi đó, hỏi: “Bà lại không đồng ý đấy à?”
Bà Liễu thính tai, nghe thấy ông đang nói xấu mình, nhưng bà thực sự không đủ tự tin để so đo chuyện này, bởi vì chính bà cũng tự thấy mình rất thực dụng trong chuyện này.
Trước kia khi thấy hai đứa trẻ quấn quýt không rời, trong lòng bà có chút khó chịu, bây giờ bà còn lén đặt tên cho cả cháu cố của mình rồi.
Bà Liễu đáp: “Tôi biết.”
Bà Liễu nói: “Tôi có nói không đồng ý bao giờ!”
“A Ly, cùng nhau đi dạo nhé?” Thiếu niên ngỏ lời với cô bé.
Giọng bà bất giác cao lên.
Ông phả vòng khói thuốc, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Hừ, quả nhiên là bà lão chợ búa.”
A Ly bước tới, nắm tay cậu.
Nghe vậy, ông thở phào nhẹ nhõm, nói: “Chẳng phải là vì thấy Tiểu Viễn nhà tôi càng ngày càng giỏi sao? Tôi nói cho bà biết, không chỉ Tiểu Viễn nhà tôi có tiền đồ mà ông nội của nó ở ngoài kia… còn ghê gớm hơn nhiều.”
Lý Tam Giang vội vàng vứt điếu thuốc mới hút được một nửa xuống đất, giẫm tắt.
“Đi, đi dạo cùng ông cố.”
Nói xong, ông còn cố ý liếc nhìn bà Liễu một cái.
Bà bị ông làm cho dở khóc dở cười.
Cứ như vậy, ông đi trước, cậu và cô bé nắm tay nhau đi theo phía sau.
Ông lại khơi lại chuyện lúc nãy: “Tiểu Viễn này, cháu đoán xem ông đã từ chối mấy bà mối kia như thế nào?”