Chương 1357
Chương 1357: Đảo Vô Tâm (34)
Đồng tử khép mắt lại. Ngài đã đâm gã đau nhất, nhưng giờ đây, ngài không muốn nhìn vào đôi mắt của gã.
Thủ Môn Chân Quân khó nhọc đưa bàn tay đã tan chảy một nửa vào bụng, lấy ra một ngọn lửa nhỏ bé, yếu ớt rồi đưa về phía Bạch Hạc Đồng tử, khàn giọng nói:
– Tà ma yêu quái... chỉ giết không độ.
Đồng tử mở mắt ra, nhìn cảnh tượng trước mặt. Ngay lập tức, đôi mắt dọc biến mất, ngài quay đầu bỏ chạy.
Lâm Thư Hữu nhìn cảnh tượng trước mắt, rồi quay sang nhìn Lý Truy Viễn.
Lý Truy Viễn nói:
– Cầm lấy đi.
– Vâng.
Lâm Thư Hữu bước lên, cầm lấy ngọn lửa từ tay Chân Quân.
Cậu không cảm thấy bỏng rát, nhưng ngọn lửa ấy rất nóng. Lâm Thư Hữu nghiến răng để không kêu lên. Sau khi ngọn lửa nhập vào cơ thể, một dấu ấn màu đỏ hiện lên trên mu bàn tay cậu.
Nửa thân trên của Thủ Môn Chân Quân đã tan chảy, phần còn lại không còn gì chống đỡ và gục xuống.
– Nhìn thấy rồi, trong am xảy ra chuyện…
Lý Truy Viễn đáp:
– Ừ, nếu không thì tôi đã không đến đây.
– Là tôi... Không có... Giữ vững cửa...
“Lạch cạch!”
Đầu lìa khỏi thân, phần còn lại tan chảy thành nước.
Lâm Thư Hữu nhìn ấn ký màu đỏ trên mu bàn tay, vẻ mặt phức tạp, ngưng trọng.
Đàm Văn Bân tiến lại, huých vai A Hữu một cái, nói:
– A Hữu à, lần này vẫn là cậu linh quang, ép được Đồng tử giáng xuống.
Tôi thấy Đồng tử này cũng thật là, cứ đến thời khắc mấu chốt lại thích chuồn êm. Lần này lại bị cái khí tức Địa Tạng Vương Bồ Tát không biết thật giả này dọa cho thành ra thế. Chuyện thật giả Lôi Âm Tự chắc ngài ta chưa từng nghe qua à?
– Anh Bân.
– Ừ, Tiểu Viễn?
– Em thấy lúc nãy trên cầu, Đồng tử hẳn là thật sự cảm nhận được khí tức của Địa Tạng Vương Bồ Tát.
Đàm Văn Bân và Lâm Thư Hữu nghe vậy thì trợn tròn mắt.
Câu nói tiếp theo của Lý Truy Viễn càng khiến cả bốn người ở đó rợn tóc gáy:
– Địa Tạng Vương Bồ Tát... ở ngay trong này.
Không khí trong miếu trở nên lạnh lẽo, mọi người như bị đóng băng, một lúc sau mới dần tan.
Âm Manh hỏi:
– Nhân vật trong truyền thuyết thần thoại mà cũng có thật á?
Đàm Văn Bân nói:
– Manh Manh à, người khác nói câu này thì không sao, cô nói câu đấy nghe cứ kỳ kỳ.
Âm Manh đáp:
– Hồi bé tôi đọc chuyện tổ tiên, tôi toàn coi như truyện cổ tích thôi. Với cả đến giờ tôi còn chưa gặp tổ tiên bao giờ, nếu không có Tiểu Viễn thì ông tôi còn chẳng vào được mộ tổ nhà Âm gia ấy chứ.
Đàm Văn Bân nói:
– Chẳng phải lần trước trong mơ gặp rồi à, tổ tiên cô còn giục cô về đốt vàng mã cơ mà, xem ra quý cô lắm.
Âm Manh liếc xéo Đàm Văn Bân, rồi bật cười.
Nhuận Sinh cởi bộ quần áo dính máu trên người ra, thay một bộ sạch sẽ.
Nước biển bên ngoài đã chảy hết vào khe núi rồi, cậu lười chạy ngược lại qua cầu tắm rửa, đành tạm bợ vậy.
Đàm Văn Bân nói:
– Hay là đổ ít nước uống ra làm ướt khăn rồi lau người đi, dính dính khó chịu lắm.
Nhuận Sinh đáp:
– Thôi, lát nữa còn phải đổ máu.
Đàm Văn Bân nhặt bộ quần áo dính máu của Nhuận Sinh lên, sờ soạng rồi cân thử:
– Sao tôi thấy máu chảy ra không nhiều như nhìn thấy nhỉ?
Nhuận Sinh giải thích:
– Lúc đầu máu chảy hơi nhiều, sau đó máu chảy ra từ khí môn, lại bị tôi hút ngược vào trong người.
Đàm Văn Bân nuốt nước bọt:
– Tự truyền máu cho mình, Nhuận Sinh, cậu còn là người không đấy?
Nhuận Sinh giơ tay lên ngửi ngửi. Vừa nãy đánh nhau hăng quá, cậu ngửi thấy mùi sát khí nồng nặc trên người mình, rất giống chết ngược, nhưng so với mùi chết ngược bình thường thì thuần khiết hơn.
Trước đây Tiểu Viễn từng giúp cậu trấn áp phong ấn, nhưng vừa rồi phong ấn như bị phá vỡ rồi, mà giờ lại không ngửi thấy nữa.
Lâm Thư Hữu mất khá lâu mới hoàn hồn, lẩm bẩm:
– Vậy không phải tôi khích lệ Đồng tử, mà là chính Đồng tử đã vượt qua nỗi sợ hãi rồi mới quyết định ra tay.
Đàm Văn Bân nói:
– Không có cậu thì Đồng tử cũng chẳng có dũng khí hay động cơ gì để vượt qua nỗi sợ hãi ấy. Người ta biết rõ mình đang làm gì, ngài ấy đã ra tay, chứng tỏ ngài ấy quyết định đứng về phe mình, chẳng phải là nể mặt cậu sao?
Đàm Văn Bân nói tiếp:
– Đùa thôi, tôi đang định đến hè thì lắp cho nhà ông Lý cái điều hòa.
Đàm Văn Bân nói thêm:
– Một cái thôi, đặt ở phòng khách tầng một. Hè đến bật điều hòa lên, mọi người ôm chiếu hoặc ván quan tài ra ngủ tập thể.
Âm Manh nói:
– Đàm Văn Bân, người cậu lạnh toát mà mồm toàn nhả gió ấm.
Lâm Thư Hữu nói:
– Cảm ơn anh, anh Bân.
Lý Truy Viễn lặng lẽ đứng bên cạnh, không làm phiền mọi người giải tỏa căng thẳng.
Âm Manh hỏi:
– Mấy cái?
Lâm Thư Hữu đáp:
– Phải sửa lại đường điện nhà ông Lý trước đã, không thì dễ nhảy cầu dao lắm.
Chẳng mấy chốc, chuyện điều hòa đã xong, trên mặt ai nấy đều cố tỏ ra thoải mái, tươi tỉnh.
Lý Truy Viễn liếc mắt nhìn một lượt, cứ như nhìn thấy bốn “bệnh nhân mới” vậy.
– Dọn dẹp chỗ này đi, anh Nhuận Sinh, bày đồ tế.
– Được rồi.
Nhuận Sinh bày bàn thờ ra, đồ cúng đều ở trong hộp, mở ra là ăn được ngay.
Lý Truy Viễn lo đốt giấy, các bạn đồng hành thì lần lượt thắp hương.
Những dòng ghi trên bia đá chắc không sai đâu, ở thời đại của họ, họ cũng đã từng đấu tranh vì trừ ma vệ đạo, đáng được tôn trọng.
Cậu nghĩ, mình đã nặn xác của họ thành khôi lỗi thì nên cho họ một lời giải thích.