Chương 1335
Chương 1335: Đảo Vô Tâm (12)
Bà lão thoăn thoắt lao tới trước mặt Lâm Thư Hữu, cây thương dài trong tay đâm thẳng vào yếu huyệt của cậu.
Lúc này, Lâm Thư Hữu cũng đã hoàn thành nhập đồng, sức mạnh của Bạch Hạc Đồng tử giáng xuống.
Đồng tử nghiêng người tránh được nhát thương, tay phải nắm chặt, ngưng tụ thành cây Tam Xoa Kích, đâm về phía bà lão.
Bà lão không hề né tránh mà còn tiến lên, mặc cho Tam Xoa Kích đâm vào ngực, đồng thời vung thương, cán thương đập mạnh vào người Đồng tử.
Đến lúc bị đánh trúng, Đồng tử mới nhận ra nhát thương trước đó chỉ là hư chiêu, đòn đánh này mới thật sự là ý đồ tấn công của đối phương.
Đồng tử bị đánh bay, trên ngực bà lão xuất hiện một lỗ thủng, máu chảy ra.
Nhưng bà ta không màng đến vết thương mà lập tức xông lên.
Chủ thuyền cũng vung lưới bắt cá, muốn trói lấy Đồng tử.
Sau khi ngã xuống đất, Đồng tử nhanh chóng xoay người nhưng không thoát khỏi phạm vi lưới bao phủ, khi lưới sắp chụp xuống, Đồng tử lại ngưng tụ Tam Xoa Kích, đỡ lấy lưới, tay trái rút Tam Xoa Kích thật đâm về phía chủ thuyền.
Chủ thuyền không hề né tránh mà vẫn đứng đó, mặc cho Tam Xoa Kích đâm vào ngực.
Ông ta chỉ lo thu lưới, nhanh chóng trói chặt Đồng tử, hạn chế di chuyển của ngài.
Cây thương của bà lão cũng lao tới.
Mũi thương tỏa ra hàn quang lạnh lẽo, thân người và thương hòa làm một, nhắm thẳng vào Đồng tử.
Mà lúc này, Đồng tử lại đang dính chặt với chủ thuyền.
Điều này có nghĩa là nhát thương này đâm xuống, không chỉ xuyên thủng Đồng tử mà còn xuyên cả chủ thuyền phía sau.
Đồng tử dựng đứng con ngươi, ngài chưa từng trải qua trận chiến kỳ quái như vậy.
Hai người này rõ ràng là đồng đội nhưng lại không hề quan tâm đến sự sống chết của nhau.
Hơn nữa, họ có thực lực cao thâm nhưng lại dùng lối đánh đổi mạng ngay từ đầu, không hề tuân theo quy tắc nào, chỉ muốn lấy mạng.
Không, chính xác hơn là lấy mạng của kê đồng của ngài!
“Đồng tử, cắm kim!”
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Đồng tử nghe thấy giọng nói của Lý Truy Viễn.
Phù châm nằm trong túi leo núi, không phải đặt dọc mà là đặt ngang.
Hơn nữa, đầu kim không được bọc lại, thậm chí cả miếng vải bố mà đầu kim hướng vào cũng được mài mỏng đi.
Đồng tử không còn cảm giác phẫn nộ hay kháng cự khi bị xúc phạm thần uy như trước nữa, sau khi được điều đến đơn vị mới, tính chủ động của Đồng tử về chuyện cắm kim đã tăng lên rất nhiều.
Vì vậy, ngài và Lâm Thư Hữu đã thiết kế cách cắm kim hiệu quả nhất trong thời khắc quan trọng này.
Chỉ cần dồn lực ra sau lưng, mượn lực đẩy mạnh về phía sau, phù châm trong túi sẽ xuyên qua lớp vải, đâm vào cơ thể từ phía sau.
Phù châm cắm vào, khí thế của Đồng tử tăng vọt!
Ngài rất tức giận vì chiêu này đồng nghĩa với việc ngài không thể ra tay trong khoảng thời gian tới, đợt sóng này mới bắt đầu mà ngài đã phải dùng đến con át chủ bài, không những không thể tiếp tục đóng góp mà còn có thể trở thành gánh nặng, đến lúc hoàn thành thì công đức nhận được chẳng phải sẽ giảm đi rất nhiều sao?
Nhưng dù tức giận và không cam tâm đến đâu thì cũng không quan trọng bằng mạng sống, nếu kê đồng này chết thì ngài sẽ hoàn toàn xong đời.
“Ầm!”
Đồng tử đẩy mạnh tay trái về phía trước, Tam Xoa Kích đâm sâu hơn vào người chủ thuyền, đồng thời đẩy ông ta ra.
Cùng lúc đó, dù vẫn bị lưới trói chặt nhưng Đồng tử vẫn cố gắng xoay người, tránh được chỗ yếu hại, để mũi thương không đâm vào tim.
Mà đâm vào cánh tay phải của ngài.
Nếu ngài không rời khỏi cơ thể Lâm Thư Hữu ngay lập tức, đợi đến khi quỷ hỏa trên lưới bùng cháy hoàn toàn thì ngay cả thần thể của ngài cũng sẽ bị thương nặng, thậm chí có thể tiêu vong hay rớt thần vị.
Vì nhát thương này đâm ra với thế không thể cản phá nên sau khi xuyên qua cánh tay vẫn không thể thu lực, bà lão cầm thương tiếp tục lao tới.
Nhưng giờ cơ thể ngài bị lưới trói chặt như bánh chưng, không thể dùng chiêu thức khác.
“Phụt!”
Khoảnh khắc này, Đồng tử cảm thấy nguy cơ!
Còn chủ thuyền bị đẩy ra thì kết ấn, trên lưới hiện ra những gương mặt quỷ méo mó, mỗi gương mặt đều há miệng thật to, như thể quỷ hỏa sắp phun ra.
Bạch Hạc Đồng tử há miệng, tập trung thần lực vào miệng, giống như khi ngưng tụ Tam Xoa Kích, lần này là ngưng tụ răng nanh.
Trước đây Bạch Hạc Đồng tử chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó, ngài, một Âm thần Quan tướng thủ lại phải cắn người trong chiến đấu!
Ngài cắn thẳng vào cổ bà lão đang ở ngay trước mặt!
Bà lão bị cắn, không hề tỏ ra đau đớn mà dứt khoát vứt thương, ôm chặt lấy Đồng tử.
Nhưng nếu ngài rời đi bây giờ thì Lâm Thư Hữu đã cắm kim chắc chắn sẽ chết!
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, ngài phải đưa ra lựa chọn.
Đúng lúc này, một cái nồi được roi khu ma bao bọc từ trên trời giáng xuống.
Đồng tử thở phào nhẹ nhõm, thật ra ngài không biết mình sẽ lựa chọn thế nào, nhưng may mắn là thiếu niên kia đã không cho ngài cơ hội lựa chọn.
Ngài cảm thấy rất may mắn và cảm kích.