Trước
Sau

Chương 1322

Chương 1322: Lưu Kim Hà Bệnh Nặng (11)

Ông Lý nói: “Tôi thấy đầu óc Nhuận Sinh cũng khá đấy chứ. Nó biết không động não trước mặt người thông minh, thế là hơn khối kẻ ‘thông minh’ rồi.”

Hai ông lão quen mồm đấu khẩu, nhưng nói qua nói lại đều thấy chán.

Ông Sơn nói: “Đi thôi, đi đón bà ấy.”

Ông Lý gật đầu: “Đưa bà ấy về nhà.”

Tiếp xúc với người chết nhiều nên hai ông rõ hơn ai hết dáng vẻ của người hồi quang phản chiếu. Trông thì thấy người tỉnh táo, nhưng thực ra tử khí đã lan lên đuôi mắt rồi.

Hôm qua Lưu Kim Hà chính là ở trong trạng thái đó.

Hai người họ sống bằng nghề này nên đương nhiên tin vào phán đoán của mình.

Ông Sơn thu dọn hương nến và vàng mã bỏ vào túi vải rách, ông Lý thì lấy hai mảnh vải đen, buộc lên tay mình và Sơn Pháo.

Dì Lưu đứng ở cửa bếp, thấy hai ông đi ra thì dừng lại động tác cắn hạt dưa, nói: “Bữa sáng còn chưa làm đâu, phải đợi lát nữa.”

Ông Lý nói: “Không cần làm cho chúng tôi đâu, chúng tôi đi luôn đây, may ra còn kịp nhìn mặt bà Lưu lần cuối.”

Ông Sơn nói: “Cứ làm đi, chúng tôi đón bà ấy về rồi ăn.”

Ông Lý nói: “Lúc này ông còn nghĩ đến ăn uống à?”

Ông Sơn đáp: “Không ăn no thì làm sao lo liệu hậu sự cho bà ấy được?”

Ông Lý dắt chiếc xe ba gác ra, ông Sơn ngồi phía sau, hai người rời khỏi sân.

Dì Lưu nhả vỏ hạt dưa ra, dì ấy nghĩ bà Lưu chắc không chết đâu, nếu không thì tối qua Tiểu Viễn đã không phải đi lo liệu mọi chuyện đến tận khuya, còn dẫn theo cả A Ly nữa.

Ông Lý và ông Sơn đến trước cửa phòng bệnh, đẩy cửa thì thấy cửa khóa trái.

Ông Sơn lập tức kêu lên: “Người ta đi rồi thì cũng đâu cần khóa cửa vội thế, người đâu, người đâu?”

Ông Lý cũng phụ họa theo: “Đúng đấy, mau mở cửa đi, chúng tôi đến đón bà ấy về nhà.”

Bác sĩ và y tá chạy tới, nghe thấy tiếng của hai ông lão thì bác sĩ vội hỏi y tá xem ai đã mất.

Lúc này, cửa phòng bệnh mở ra.

Lưu Kim Hà đứng ở cửa, vẻ mặt vừa xấu hổ vừa giận dữ.

Thấy vậy, cả ông Lý và ông Sơn đều giật mình, tưởng bà Lưu đã chết đi sống lại.

Nhưng nhìn kỹ thì thấy bà Lưu quả thật chưa chết, tinh thần còn tỉnh táo lại, ngay cả vẻ quỷ dị của người hồi quang phản chiếu hôm qua cũng biến mất.

Bà Lưu xin lỗi bác sĩ và y tá, rồi trừng mắt nhìn hai người bạn già, bảo họ vào trong.

Ông Sơn hỏi: “Bà Lưu, bà khỏe lại thật rồi à?”

Bà Lưu đáp: “Khỏe rồi, số tôi còn dai lắm, không dám đi trước hai ông đâu.”

Ông Sơn nói: “Bà đi sau tôi thì tôi chịu, đi sau ông ấy thì khó đấy.”

Ông Lý nói: “Này, lạ thật đấy, Lưu mù trước đây bà có tích đức ở đâu hay sao mà giờ lại thoát chết thế này?”

Bà Lưu đáp: “Ai mà biết được, tôi sống đến giờ cũng đâu có làm gì thất đức.”

Ngay cả khi có người đến xin bà phù phép trừ tà, bà cũng dặn dò họ phải nghe theo lời bác sĩ.

Ông Lý hỏi: “Thế vừa nãy bà làm gì mà mãi không mở cửa? Làm tôi với Sơn Pháo cứ tưởng bà đi rồi, bị bỏ lại trong phòng bệnh rồi chứ.”

Nghe vậy bà Lưu nổi cáu, bà đang đi vệ sinh trong bô thì hai ông già này đã đứng bên ngoài gõ cửa ầm ĩ.

Bà Lưu chỉ vào hai người rồi nói: “Hay đấy, sốt ruột lắm hả, đến cả vải đen cũng chuẩn bị sẵn rồi, đúng là muốn uống rượu đám ma của tôi lắm đây mà!”

Ông Sơn vội vàng xé mảnh vải đen xuống.

Ông Lý ngạc nhiên hỏi: “Ơ, bà nhìn thấy được à?”

Ông Lý cốc đầu ông Sơn một cái rồi nói: “Đáng đời ông nghèo mãi là phải!”

Ông Lý đáp: “Tiểu Viễn rửa cho tôi mấy bản, bản này bà chưa được xem lúc còn sống, định bụng đốt cho bà đấy.”

Bà Lưu nói: “Không mù thì ai còn tin nữa, chẳng phải là để kiếm miếng cơm thôi sao.”

Bà Lưu ngạc nhiên hỏi: “Sáng nay ông không phải đến nhặt xác cho tôi à, sao lại còn mang theo cả ảnh?”

Bà Lưu đáp: “Tôi mổ mắt từ lâu rồi.”

“Không mù là tốt rồi, không mù là tốt rồi, Sơn Pháo cũng ở đây, nào, cùng xem mấy tấm ảnh tôi chụp ở kinh thành này.”

Ông Sơn hỏi: “Thế sao bà cứ giả mù mãi làm gì?”

Ông Lý lấy ra một phong thư từ trong túi áo, bên trong toàn là ảnh.

Bà Lưu tức giận bật cười: “Lý Tam Giang, tôi cảm ơn ông, có chết cũng không tha cho ông đâu.”

Ông Lý “phì” một tiếng rồi nói: “Nói vớ vẩn gì đấy, đừng để Hương Hầu nghe thấy lại hiểu lầm, tôi còn lớn hơn bà một bối phận đấy, mà Hương Hầu đâu rồi?”

Bà Lưu đáp: “Con bé ngủ sai tư thế nên bị vẹo cổ, đang đi tìm bác sĩ nắn lại.”

Sau khi bác sĩ kiểm tra phòng bệnh xong thì rất ngạc nhiên trước sự hồi phục của bà Lưu, khuyên bà nên ở lại viện theo dõi thêm vài ngày, nhưng bà Lưu từ chối, nhất quyết đòi xuất viện ngay hôm nay.

Thế là, đợi đến khi Lý Cúc Hương với cái cổ vẹo trở về thì đi làm thủ tục xuất viện, hai chiếc xe ba gác chở bốn người trở về nhà ông Lý.

Ông Lý dặn dì Lưu làm bữa trưa thịnh soạn một chút để ăn mừng bà Lưu xuất viện.

Bà Lưu thấy bà Liễu đang ngồi uống trà ở đó thì cũng dè dặt tiến lại gần.

1,058 words
Trước
Sau
Vớt Thi Nhân - Chương 1322: Chương 1322: Lưu Kim Hà Bệnh Nặng (11) — Mê Tiên Hiệp