Trước
Sau

Chương 1030

Chương 1030: Hang Ổ (6)

Chương 1030: Vớt Thi Nhân - Chương 1030: Hang Ổ (6)

Lão Biến Bà vốn là Thánh nữ Miêu Cương. Loại tà ma do người Huyền Môn biến thành này là khó đối phó nhất.

Nhưng đúng lúc này, trong bụng bà ta vang lên tiếng “thình thịch”.

“A!!!”

Bà ta thét lên, những oán niệm vừa ngưng tụ lại bị chấn động, không chỉ bị gián đoạn mà còn dần tản ra.

Lão Biến Bà ngồi xuống bậc thang, ôm bụng vẻ đau đớn.

“Con ngoan, đợi chút, đợi mẹ giết hắn và người của hắn rồi mẹ sẽ sinh con thật tốt.”

Nhưng lời nói dịu dàng của bà ta không nhận được hồi đáp từ đứa con trong bụng.

Tiếng “thình thịch” lại càng lớn hơn.

“A!!!”

Lão Biến Bà lại thét lên.

Lúc này đến lượt Lý Truy Viễn không biết lựa chọn của mình là đúng hay sai.

Vừa nãy cậu còn chắc chắn là sai thì giờ lại thấy có vẻ đúng.

Lão Biến Bà thật sự đã sinh non như lời Nhuận Sinh.

“Con nghe lời mẹ, đợi chút, mẹ phải chuẩn bị huyết tế cho con thì con mới có thể mạnh mẽ ngay từ khi sinh ra, giống như anh trai con trước đây!

Anh trai con vừa sinh ra đã rất mạnh, nếu không phải vì bảo vệ mẹ thì anh con đã không bị Long Vương kia giết chết, nó đã hy sinh bản thân để đổi lấy mạng cho mẹ!

Con đợi chút, đừng vội...”

Đáp lại bà ta là một tiếng “xoẹt” chói tai!

Bụng bà ta bị xé toạc từ bên trong.

“Con đang làm gì vậy, con đang làm gì vậy hả? Dừng tay, dừng tay lại cho mẹ!”

“Aaaaaaaaaaaaa...”

Vết rách càng lúc càng lớn.

“Con mau dừng lại đi, chờ mẹ chuẩn bị máu cho con...”

Tứ chi Lão Biến Bà bắt đầu khô quắt, mái tóc vốn bù xù của bà ta dần chuyển sang màu xám trắng, như thể già đi mấy chục tuổi.

Không có huyết tế thì lấy cơ thể mẹ làm thức ăn.

Lý Truy Viễn chợt nhận ra “Mẫu Tử Liên Tâm Cổ” mà Ngụy Chính Đạo viết trong sách đã bị lỗi trên người Lão Biến Bà.

Lão Biến Bà không muốn sinh ra một bản sao của mình mà thật sự muốn sinh một đứa con của riêng mình!

Chính động cơ ích kỷ và dã tâm mãnh liệt đã khiến người Huyền Môn đi sai đường, dù họ có nói những lời hoa mỹ đến đâu thì cũng là vì bản thân họ mà thôi, còn Lão Biến Bà lại gây ra sóng gió lớn như vậy... chỉ vì muốn sinh ra một đứa con hoàn hảo theo ý bà ta?

Đây là sự cố chấp đáng sợ đến mức nào, đã vặn vẹo và làm ô uế từ “tình mẫu tử” đến mức nào?

Đồng thời, điều này cũng giải thích vì sao Triệu Vô Dạng lại ra tay với cả cổ đồng và Lão Biến Bà, theo lý thuyết thì khi cổ đồng sinh ra Lão Biến Bà phải chết, bà ta sẽ sống lại trên người cổ đồng.

Đứa con đầu của bà ta đã xả thân cứu bà ta khi nguy hiểm ập đến, điều đó càng khiến bà ta muốn sinh ra một đứa con hoàn hảo hơn.

Chỉ là lần này dường như đã có sự cố.

Đứa con thứ hai này không muốn nghe lời bà ta.

Lý Truy Viễn khẽ cau mày, rốt cuộc thì cái thai mà Lão Biến Bà đang mang là loại quái thai gì?

Lão Biến Bà rất hoảng loạn, cơ thể bà ta càng lúc càng già nua, sinh khí không ngừng tràn vào bụng bà ta, nếu cứ tiếp tục như vậy thì bà ta sẽ chết, bà ta sẽ chết mất!

Đã mấy lần bà ta giơ tay lên muốn đâm vào bụng mình để bóp chết đứa con, nhưng cuối cùng bà ta lại rụt tay về, bà ta không nỡ lòng nào.

Bà ta cảm thấy đứa con thứ hai này còn hoàn hảo hơn đứa thứ nhất, chắc chắn sẽ khiến bà ta hài lòng, bà ta không muốn hủy hoại kết tinh mà bà ta đã khổ tâm vun đắp.

“Rắc!”

Bụng vỡ toang.

Một đứa trẻ đứng lên từ bên trong.

Khi còn ở trong bụng nó chỉ khoảng năm tuổi, giờ nó đã “sinh ra”, nhìn từ phía sau thì đã gần tám tuổi.

Cái giá của sự trưởng thành là sự cướp đoạt điên cuồng từ cơ thể mẹ.

Lão Biến Bà nằm bệt xuống đất, vô cùng suy yếu nhưng bà ta vẫn chưa chết, chút sinh khí còn sót lại có thể giúp bà ta cầm cự.

Bà ta từng gian nan sống sót một lần dưới sự tấn công và trấn áp của Long Vương, lần này bà ta cũng có thể vượt qua.

Bà ta mỉm cười nhìn đứa trẻ đứng trước mặt mình, khó khăn giơ tay lên muốn sờ vào mặt nó.

Nhưng đứa trẻ lại hất tay “mẹ” ra.

Nó giơ chân lên giẫm lên cổ mẹ.

“Rắc!” Một tiếng gãy vang lên.

Ngay sau đó, nó cúi người đưa tay ra, một tiếng kéo lê vang lên rồi cuối cùng là một tiếng “bốp”, nó xé đầu Lão Biến Bà khỏi cơ thể.

Rồi nó vứt cái đầu đi như vứt một món đồ rác rưởi.

Cái đầu Lão Biến Bà lăn lóc trên tế đàn, vẻ mặt bà ta đờ đẫn vì không thể tin được.

Không ai ngờ rằng nhân vật trong truyền thuyết dân gian mà các bậc phụ huynh thường dùng để dọa trẻ con lại chết theo cách này...

Chuyện mà Long Vương năm xưa không làm được lại bị đứa trẻ vừa sinh ra này làm được.

“Ha ha...”

Đứa trẻ bật cười.

Nó xoay người lại đối diện với Lý Truy Viễn.

Dường như thấy Lý Truy Viễn không phản ứng gì, trên mặt cậu bé lộ ra ba phần khó hiểu, ba phần tủi thân, ba phần sợ hãi và một phần mong đợi quan trọng nhất.

Lúc này, cậu bé đưa tay phải lên mút, mặt lộ vẻ ngượng ngùng cười nói với Lý Truy Viễn:

“Anh trai, anh xem, em đã giúp anh giết bà ta rồi nè.”

Cậu bé lại hỏi:

“Anh trai không thích em sao?”

Dù bỏ qua sự chênh lệch tuổi tác thì nó và cậu gần như giống nhau như đúc.

Khoảnh khắc này, Lý Truy Viễn có cảm giác như mình tám tuổi đang soi gương.

Lý Truy Viễn có thể nhìn ra biểu đồ hình tròn trên mặt cậu bé.

Vừa mới chui ra từ bụng mẹ, chất lỏng nhờn nhụa không ngừng chảy xuống từ đầu cậu bé, nó bước lên vài bước giẫm lên xác Lão Biến Bà tạo ra tiếng “bẹp bẹp“.

Đây là lần đầu tiên Lý Truy Viễn nhìn thấy mặt đứa trẻ, thấy rõ khuôn mặt nó.

Vì trước đây cậu cũng quen diễn đạt chính xác như vậy.

Lý Truy Viễn hít sâu một hơi, sâu thẳm trong lòng cậu dâng lên một cảm giác bài xích mãnh liệt.

Căn bệnh đã được khống chế và không tái phát từ lâu nhờ có A Ly và sự nỗ lực của cậu giờ lại có xu hướng tái phát.

Lý Truy Viễn trầm giọng nói:

“Ngươi khiến ta ghê tởm.”

1,259 words
Trước
Sau
Vớt Thi Nhân - Chương 1030: Chương 1030: Hang Ổ (6) — Mê Tiên Hiệp