Trước
Sau

Chương 973

Trùng Sinh Thường Ngày Tu Tiên - Chương 973: Phương pháp song toàn (2)

Nàng núp ở góc phòng ngự kéo dài hơi tàn, tùy thời giết ngược, nhưng Khương Ninh tiếp tục tung ra bốn lần Hỏa Diễm, trực tiếp phá vỡ phòng thủ, thiêu chết nàng.

Tiết Nguyên Đồng sinh không thể luyến, nàng là một game thủ thiên tài, nhưng Khương Ninh lại lợi dụng cơ chế trò chơi để chiến thắng, thật đáng ghét.

Nàng còn muốn lấy thêm xu để tiếp tục chiến đấu với Khương Ninh, nhưng khi sờ vào túi, nàng phát hiện xu đã hết.

Ngược lại Tiết Sở Sở còn một xu, nàng khuyên nhủ: "Đồng Đồng, chúng ta chơi Tam Quốc Chiến Kỷ đi.”

Khương Ninh đưa đồng xu cuối cùng cho Đồng Đồng, để hai người cùng chơi.

Lần này Tiết Nguyên Đồng chọn Gia Cát Lượng, điên cuồng bấm cần điều khiển và nút, "Lôi Đình Vạn Kích", "Hô Phong Hoán Vũ", liên tục sử dụng.

Các nàng một đường qua ải trảm tướng, không ngờ thuận lợi qua ải.

Khương Ninh liếc mắt nhìn đồng hồ, đã qua 12 giờ rồi, những người chơi trước đó đã ra về hết, chỉ còn lại họ và hai người đàn ông ngoài 30 tuổi mới đến.

Tuy thời gian đã muộn, nhưng Tiết Nguyên Đồng vẫn chưa muốn dừng lại, nàng xoa ngón tay có hơi đau.

Chơi game xong, Khương Ninh đến quầy lễ tân lấy ba ly kem. Ba người họ ngồi trên ghế dài trước cửa, ngắm bầu trời đêm đen thui như mực, vầng trăng treo lơ lửng trên cao, dùng muỗng gỗ múc kem ăn.

Ăn kem xong, Tiết Nguyên Đồng liếc ngón tay cái, hồng hồng. Nàng đáng thương nói: "Khương Ninh, bị rộp da rồi.”

Khương Ninh đưa mắt nhìn, đúng là vậy.

Nàng thật là một nhân tài, chơi trò chơi điện tử mà cũng có thể bị rộp da.

Tiết Sở Sở: "Không sao đâu, mai sẽ hết thôi."

An ủi hai câu, Tiết Nguyên Đồng cảm thấy đỡ hơn nhiều, nàng nhìn về phía bàn bi-a, trên đó bày những viên bi xếp ngay ngắn, bỗng hỏi: “Khương Ninh, ngươi biết chơi bida không?”

"Biết chứ."

Tiết Nguyên Đồng ý động, nhưng hôm nay đã quá muộn, chỉ có thể từ bỏ.

Ăn xong kem, Khương Ninh không nán lại lâu, đạp xe về nhà.

Vì đã quá muộn, trên đường người và xe cộ đi lại thưa thớt, xe điện của Tiết Sở Sở từ sau vượt lên, đi song song với xe đạp địa hình của Khương Ninh.

Thành phố về đêm vắng lặng hơn nhiều, không khí không còn oi bức, khi đi xe, gió mát thổi tới, thổi đến Tiết Sở Sở mát mẻ nhẹ nhàng khoan khoái, đồng thời cũng thổi bay những chuyện lộn xộn xảy ra trong bữa tiệc nướng.

Tâm hồn Tiết Sở Sở thanh thản, nàng lặng lẽ ngắm nhìn cảnh đêm của Vũ Châu.

Sống ở Vũ Châu hơn một năm, nàng giống như chim nhỏ trong lồng, chưa bao giờ ra ngoài vào nửa đêm. Vũ Châu lúc 12 giờ sáng đối với nàng mà nói rất xa lạ, sống ở đây, nhưng lại có rất nhiều thứ chưa từng nhìn thấy.

Thật ra nàng rất thích tự do, nhưng lại luôn tự đặt ra cho mình những gông xiềng.

Tiết Sở Sở há miệng, hít sâu một hơi gió lạnh, nàng vặn tay tay, xe điện "Vèo!" một cái lao đi, chỉ trong vài giây đã bỏ xa chiếc xe đạp địa hình của Khương Ninh lại phía sau.

Xe điện đen của Tiết Sở Sở, chính là xe điện lớn có thể chạy với tốc độ 60km/giờ!

Bị vượt mặt, Tiết Nguyên Đồng vội vàng chọc chọc Khương Ninh: “Nhanh hơn Sở Sở!”

“Khương Ninh, ngươi nhanh lên, mau vượt qua nàng!”

Nàng muốn xem Khương Ninh đua xe.

Khương Ninh hơi điều chỉnh bộ đề xe đạp, đạp mạnh hai vòng, xe lao vọt về phía trước. Tốc độ quá nhanh khiến Tiết Nguyên Đồng suýt ngã, may sao nàng ôm chặt Khương Ninh.

Hai chiếc xe lao vun vút trong màn đêm, bắt đầu một cuộc đua tốc độ.

Nhà trệt dưới đập mơ hồ có ánh đèn sáng lên, đó là đèn nhà mình.

Trong lòng Tiết Nguyên Đồng ấm áp, bất kể lúc nào, mẹ cũng luôn chờ nàng về nhà.

Chiếc xe đạp leo núi lao xuống đập, ngày càng gần, ngày càng gần hơn nữa.

Tiết Nguyên Đồng nhìn thấy bóng dáng mơ hồ của mẹ đang chờ trước cửa nhà.

Lòng nàng ấm áp hơn bao giờ hết. Nhớ lại thường ngày sau giờ tự học tối, mẹ cũng như bây giờ, luôn chuẩn bị sẵn nước nóng hoặc đồ ăn nhẹ cho nàng mỗi khi nàng về nhà.

Cho dù hôm nay ở bên ngoài chơi đến 12 giờ, mẹ vẫn đang chờ nàng về nhà.

Đây là mẹ ruột của nàng!

Chỉ là chổi lông gà mẹ cầm trên tay, khiến Tiết Nguyên Đồng cảm thấy hơi xấu hổ...

"Về nhà muộn thế này, ngươi đi đâu? Ngươi có biết bây giờ là mấy giờ không?" Dì Cố nhìn chằm chằm con gái, hơi tức giận, ra ngoài chơi cũng không sao, có Khương Ninh đi cùng nên nàng không lo lắng.

Nhưng con gái đi chơi lâu như vậy mà không gọi điện thoại, không nhắn tin báo, cũng không nói mấy giờ về, thật là quá quắt.

Nàng chỉ biết được tình hình của con gái qua cuộc gọi của Khương Ninh.

“Nói, tối nay ngươi đi đâu?" Dì Cố trừng mắt nhìn Đồng Đồng, làm bộ vung chổi lông gà.

Tiết Nguyên Đồng vội vàng thanh minh: "Mẹ, ta không đến quán điện tử chơi game!"

Tiết Sở Sở: "...”

Khương Ninh: "6.”

Tiết Nguyên Đồng bị bắt đi, Khương Ninh và Tiết Sở Sở ai về nhà nấy.

Tiết Nguyên Đồng lấy cớ toàn thân mùi thịt nướng, tắm rửa sạch sẽ, gội đầu thơm tho.

Nàng thay áo ngủ rộng thùng thình đáng yêu, mang dép lê, đi ra ngoài.

Dì Cố hỏi: "Đã khuya rồi, ngươi ra ngoài làm gì?”

“Ta tìm Khương Ninh sấy tóc cho ta.”

Tiết Nguyên Đồng ở chỗ mẹ cảm nhận được nhân tình ấm lạnh, quyết tâm tìm Khương Ninh chơi.

"Ta sấy cho ngươi." Dì Cố nói," Khương Ninh đã ngủ rồi."

“Mẹ, Khương Ninh sấy tóc rất thoải mái." Nói xong, Tiết Nguyên Đồng rời khỏi nhà.

Dì Cố nhìn bóng lưng con gái, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, để mặc cho nàng đi.

Mọi hành động của các nàng đều được Khương Ninh dùng thần thức theo dõi rõ ràng. Chờ Tiết Nguyên Đồng đến, hắn cắm phích cắm máy sấy tóc vào ổ điện.

2,658 words
Trước
Sau
Trùng Sinh Thường Ngày Tu Tiên - Chương 973: Trùng Sinh Thường Ngày Tu Tiên - Chương 973: Phương pháp song toàn (2) — Mê Tiên Hiệp