Trước
Sau

Chương 826

Trùng Sinh Thường Ngày Tu Tiên - Chương 826: Loạn trong giặc ngoài (2)

Mặt Cao Hà Suất đen lại, quát lên: “Đi ra phía sau đứng!”

Đoàn Thế Cương cay trong lòng, mẹ nó, sao lại có giáo viên thâm độc như vậy chứ?

Đoàn Thế Cương đi qua Bàng Kiều một cách khó khăn giống như đi qua cống thoát nước đầy bùn lắng, đi thẳng một mạch đến cuối phòng học.

Cao Hà Suất ném sách xuống bàn: “Xem xem các ngươi, xem xem các ngươi đi!”

“Một người hai ngươi cứ như chết rồi vậy!”

Giọng Cao Hà Suất rất lớn, Ngô Tiểu Khải ở hàng cuối cùng đang ngủ ngon cũng bị ồn làm đánh thức.

Hắn mơ mơ màng màng chỉ cảm thấy ánh đèn vô cùng chói mắt.

Hắn đưa tay đập công tắt đèn rồi ngã đầu ngủ tiếp.

Ngô Tiểu Khải và Đoàn Thế Cương đứng sau phòng học cả tiết.

Vì có bạn đồng hành nên hai người họ không cô đơn.

Lúc giảng bài tiết tự học tối.

Cửa phòng học 8 xuất hiện một bạn nam, hắn gọi Giang Á Nam ra.

Thôi Vũ nhìn chăm chăm bạn nam đó.

“Quế ca, Giang Á Nam lại bị người khác gọi ra ngoài rồi!”

Mạnh Quế nhắm mắt niệm kinh: “Vậy thì sao?”

“Nàng là cô gái ngươi từng yêu mà!” Thôi Vũ lay hắn.

Mạnh Vũ nói: “Nàng là cô gái bây giờ ngươi yêu.”

Thôi Vũ không trông mong gì đến Mạnh Quế nữa, hắn ra phía sau tìm Vương Long Long, tìm hiểu được bạn nam đó đến từ lớp 10-5, trước đây học chung cấp hai với Giang Á Nam.

Vương Long Long còn nói, từ lúc khai giảng đến giờ bạn nam đó xuất hiện ở cửa lớp 10-8 tổng cộng 4 lần, mỗi lần đều gọi Giang Á Nam ra ngoài.

Mà ở ngoài trường Vương Long Long còn từng gặp hai người một lần, dựa theo khoảng cách đi đường của hai người có thể đoán được trước mắt vẫn chưa phải mối quan hệ người yêu.

Sau khi Thôi Vũ biết được thì lập tức nghĩ cách nham hiểm, hắn tìm đến Đoàn Thế Cương.

“Cương ca, ngươi thấy lớp 10-8 bọn ta thế nào?” Thôi Vũ hỏi câu đầu tiên.

Đoàn Thế Cương suy nghĩ rồi tỏ vẻ: “Ta rất thích lớp 10-8.”

Vừa vào lớp 10-8 hắn đã gặp chút chuyện không vui, nhưng hai ngày nay ở lớp 10-8 hắn phát hiện bạn nam rất thân thiện, nhất là bạn học Thôi Vũ nhiệt tình.

Khác với những cậu con trai trước đây hắn gặp, hắn có thể nhìn ra được Thôi Vũ là một học sinh vô cùng xuất sắc, EQ của hắn cực cao, giỏi động não, nếu ở cổ đại thì kiểu người này là người đa mưu túc trí.

Nếu Đoàn Thế Cương có thể thu phục hắn thì hai năm cấp bas au này nhất định có thể có được nhiều niềm vui.

Không chỉ là Thôi Vũ, còn một Trương Trì khác sau khi tiếp xúc đơn giản Đoàn Thế Cương phán đoán người này chắc chắn không phải người vô dụng, có dũng có mưu, mục tiêu to lớn.

Có những nhân tài này hội tụ ở lớp 10-8, Đoàn Thế Cương vô cùng hài lòng, huống hồ còn có nhiều người đẹp như thế.

Thiên hạ, hào kiệt, mỹ nhân đều đủ cả!

Thôi Vũ nghe câu trả lời của hắn thì nghiêm mặt: “Cương ca, Giang Á Nam lớp chúng ta bị con trai lớp 10-5 gọi ra ngoài rồi.”

“Hiểu ý ta chứ?”

Đoàn Thế Cương vừa nghe đã hiểu, hắn khó chịu: “Cua con gái lớp 10-8 chúng ta à?”

Huống hồ Giang Á Nam còn là con ngựa trong mắt hắn!

Thôi Vũ thêm dầu vào lửa: “Đúng vậy, đúng vậy, Cương ca bây giờ làm sao đây?”

Đoàn Thế Cương nhíu mày trầm tư, không nghĩ ra cách.

Trong lòng Thôi Vũ mắng chửi: “quả nhiên không trông mong gì được ở hắn, vẫn phải tự ta làm, cố gắng lợi dụng phế vật thôi.”

“Cương ca, thế này đi, ngươi gần Giang Á Nam sau này để ý tình hình chút, thăm dò chiến lược của đối phương trước, không thể để con gái lớp 10-8 bị lớp khác cướp đi.” Thôi Vũ sắp xếp đơn giản.

Đoàn Thế Cương: “Ừm, giao cho ta.”

Lúc hai người nói chuyện thì Trương Trì đi qua, theo hiểu biết của hắn phát hiện trước đây Đoàn Thế Cương có làm thuê bên ngoài mấy tháng để dành được không ít tiền, hơn nữa người này rất trượng nghĩa, chiều nay còn mời hắn uống một chai Fanta lạnh.

“Là một đối tượng có thể mượn tiền.” Trương Trì phán đoán.

Hắn bắt chuyện với Đoàn Thế Cương mấy câu, Trương Trì hiểu ý hùa theo, thỉnh thoảng phát ra tiếng cười vô cùng vui vẻ.

Đoàn Thế Cường cũng nghĩ vậy, mấy ngày gần đây Bàng Kiều không chọc hắn nữa, còn kết bạn với Thôi Vũ và Trương Trì, chỉ là Thôi Vũ và Trương Trì hay mâu thuẫn do không cùng quan điểm.

Đoàn Thế Cương thấy vậy thì vui trong lòng, đàn em dưới quyền phải gây chuyện đấu đá nhau hắn mới tiện nắm trong lòng bàn tay.

Sáng hôm sau, Đoàn Thế Cương đến lớp 10-8 từ sớm, rất lâu rồi hắn không đi học bây giờ vẫn còn hoài niệm.

Hắn ngồi xuống không bao lâu thì thấy một cậu con trai ngoài cửa chạy đến, hắn cầm đồ ăn sáng đặt vào hộc bàn của Giang Á Nam rồi quay đi đầu không ngoảnh lại.

Đoàn Thế Cương thu ánh mắt lại, xem ra người này chính là con trai ngoài lớp mà Thôi Vũ nói.

Hắn vội vàng liên lạc với Thôi Vũ.

Bên kia Thôi Vũ vừa thức dậy: “Cương ca, không chế bữa sáng trước, đợi ta về xử lý!”

Mấy giây sau hắn lại gửi: “Đừng đợi ta nữa, giao cho Trương Trì xử lý.”

Đoàn Thế Cương thản nhiên vứt bữa sáng đi, hắn nhìn sang đồ ăn sáng là cháo đậu đũa, bánh bao chiên, bắp còn có trứng luộc nước trà.

Xử lý nó…Đoàn Thế Cương chắc chắn sẽ không ăn, hắn cũng có khí phách vương giả của hắn.

Hắn để bữa sáng vào hộc bàn của mình, đợi bạn học Trương Trì về.

Sau khi Trương Trì đến, Đoàn Thế Cương cầm bữa sáng lên: “Trì Tử, chắc chưa ăn gì nhỉ?”

Trương Trì nhìn đồ ăn sáng trong tay hắn thì có suy nghĩ ngạc nhiên vui mừng: “Chưa ăn.”

Đoàn Thế Cương để bữa sáng vào tay hắn: “Trì Tử, mời ngươi ăn.”

2,592 words
Trước
Sau
Trùng Sinh Thường Ngày Tu Tiên - Chương 826: Trùng Sinh Thường Ngày Tu Tiên - Chương 826: Loạn trong giặc ngoài (2) — Mê Tiên Hiệp