Trước
Sau

Chương 824

Trùng Sinh Thường Ngày Tu Tiên - Chương 824: Quà bù đắp (3)

Khương Ninh vui vẻ nói: "Không cần đâu, chi phí rất thấp."

"Đối với anh, khắc chính là một niềm vui, em bảo vệ tốt con cá chép này, chính là sự đền đáp cho anh."

...

Việc tặng quà trong giờ học đã thu hút sự chú ý của các bạn xung quanh.

Buổi chiều tan học, Khương Ninh và Tiết Nguyên Đồng rời đi trước, về nhà ăn cơm.

Trần Tư Vũ ở lại lớp đợi chị gái, khi chị đến, nàng liền cho chị xem món quà Khương Ninh tặng.

Hai chị em có gu thẩm mỹ giống nhau, em thấy đẹp, chị đương nhiên cũng vậy.

Hai nàng gái chơi đùa một lát, Trần Tư Tình nói: "Lần trước chúng ta từ Nam Thị về, chỉ mang cho anh ấy cái đánh dấu trang sách, anh ấy lại tặng chúng ta ngọc, lần sau phải bù lại."

Trần Tư Vũ rất đồng tình: "Ừm ừm."

"Nhưng em lại không biết, anh ấy thích gì nữa?"

Điều này quả thật là vấn đề, họ thực sự không tìm ra sở thích của Khương Ninh, anh ấy không giống các bạn trong lớp, thích thảo luận về thiết bị điện tử, hoặc giày, bóng rổ...

Trần Tư Tình suy nghĩ kỹ, quyết định đưa ra hai chiến lược, một là từ phía Tiết Nguyên Đồng đột phá, mua nhiều đồ ăn cho nàng ấy.

Hai là, nắm bắt sở thích hiện tại của Khương Ninh, anh ấy không phải thích đọc sách sao, sau này mỗi lần họ đến một thành phố, một điểm du lịch, sẽ thu thập các đánh dấu trang sách địa phương tặng anh ấy.

Như vậy chỉ cần số lượng đánh dấu trang sách nhiều lên, chắc chắn có thể bù lại con cá chép phỉ thúy này.

Khi hai chị em đang thảo luận, Dư Văn đến tìm hiểu tình hình, trong giờ học nàng đã chú ý đến động tĩnh của Khương Ninh, còn cùng Thẩm Thanh Nga thảo luận.

Qua gợi ý vô tình hay cố ý của Thẩm Thanh Nga, Dư Văn bất giác nảy sinh hứng thú, chẳng phải đang làm tiên phong đến đây sao?

"Tư Vũ, các hắn trong giờ học làm gì vậy?" Dư Văn hỏi thẳng.

Nàng tính cách nóng nảy, rất thẳng thắn, hiếm khi quanh co lòng vòng.

Trần Tư Vũ nắm lấy cổ tay chị gái, khoe con cá chép phỉ thúy, "Khương Ninh tự tay khắc, đẹp không?"

Nàng và chị gái với Khương Ninh trong sạch, thuần khiết là quan hệ bạn bè, không cần che giấu.

Dư Văn nhìn, mắt dán vào vài giây, con cá chép phỉ thúy ấm áp như ngọc, lại mang một vẻ trong suốt, thực sự thu hút các nàng gái.

Nàng ghen tị, nhưng lại nói một câu không thật lòng: "Cũng bình thường thôi, chỉ là phỉ thúy thông thường."

Trần Tư Vũ nghe vậy, lập tức giấu tay chị lại.

"Tớ rất thích, hơn nữa là Khương Ninh tự tay khắc."

"Em gái, chúng ta đi ăn cơm thôi!" Trần Tư Tình nói.

Khi Dư Văn trở về, trong đầu vẫn nghĩ về con cá chép đó, xung quanh nàng Thẩm Thanh Nga và Giang Á Nam đều có mặt, Đổng Thanh Phong đi mua cơm cho họ.

Thấy Dư Văn trở lại, hai nàng gái nhìn theo.

Dư Văn chợt nghĩ, đột ngột hỏi: "Thanh Nga, tuần trước hắn không phải đi chơi với Khương Ninh sao, hắn có khắc ngọc bội không?"

Sỡ dĩ Du Văn hỏi Thẩm Thanh Nga thật ra là do sau khi nhìn thấy cá Koi của Trần Tư Vũ thì rất muốn một con, nhưng trước đây nàng đã tỏ thái độ xem thường Khương Ninh ở trước mặt chị em.

Làm sao chịu xin hắn ngọc bội chứ?

Cho nên nàng mới thử xem có thể mở đường thông qua Thẩm Thanh Nga hay không.

Sau khi Thẩm Thanh Nga nghe vậy, ban đầu gương mặt xinh đẹp cứng đờ sau đó nàng nói: “Ngọc bội? Biết chứ, hôm đó chẳng phải hắn có đăng lên app shuoshuo rồi sao, ngươi chưa thấy hả?”

Du Văn cười xem thường: “Ngoài lớp trưởng ra, con trai khác đăng shuoshuo ta đều lướt thẳng qua, shuoshuo của Khương Ninh ta căn bản không có theo dõi.”

Nàng phát ngôn hùng hồn thể hiện lòng si mê của nàng đối với lớp trưởng, lộ rõ tính duy nhất của lớp trưởng trong lòng nàng.

Tiếc là tiếc ở chỗ Hoàng Trung Phi không có trên lớp không nghe thấy lời nàng nói.

Vốn dĩ Giang Á Nam đáng lướt tieba, nàng nghi ngờ: “Du Văn, ngươi không có bạn bè với Khương Ninh à?”

Sắc mặt Du Văn ngượng ngùng.

Thẩm Thanh Nga nói: “Ngươi hỏi ngọc bội làm gì?”

“Khương Ninh tặng ngọc bội cho Trần Tư Vũ ngươi thấy chưa?” Du Văn nói: “Cá Koi đó đẹp lắm.”

Thẩm Thanh Nga ồ một tiếng: “Nếu muốn thì lên mạng mua đi.”

Chỉ là Du Văn rất tích cực, nếu có thể dễ dàng mua được thì nàng không muốn nữa.

Thế nhưng Thẩm Thanh Nga vẫn dáng vẻ không màng thế sự khiến Du Văn khó tìm ra lỗ hỏng.

Chiều tan học, Du Văn tận hưởng món ngon mà chân chạy vặt Đổng Thanh Phong mang đến, hôm nay nàng và Giang Á Nam đã mua bánh rán với nghêu cay cùng nhau ăn cơm.

Thẩm Thanh Nga thì ăn lương bì một mình.

Sau khi ăn cơm xong còn hai mươi ba mươi phút nữa là vào học, lúc này là lúc bạn học trong lớp buồn ngủ nhất, một là ra ngoài chơi, hoặc là tụ lại trong phòng học nói chuyện với nhau.

Du Văn lại chuyển đến phía nam phòng học, kết quả phát hiện Bạch Vũ Hạ cũng có một ngọc bội, nàng hỏi mới biết cũng là Khương Ninh tặng.

Du Văn khinh bỉ: “Khương Ninh khắc nhiều ngọc bội vậy làm gì?”

Trần Tư Vũ cảm thấy Du Văn có ý định không tốt, nàng nói: “Khương Ninh người ta thích luyện tay, đây là sở thích mà.”

Du Văn nhìn chăm chăm vào con hổ nhỏ của Bạch Vũ Hạ, tiếp tục thăm dò: “Không cần tiền hả?”

“Không cần tiền.” Bạch Vũ Hạ.

Du Văn nhìn con hổ bạch ngọc kia, ngây thơ trong trẻo, mềm mại tinh tế khiến nàng vô cùng động lòng.

Nàng tuổi hổ nên rất muốn có một viên bảo thạch bổn mệnh, miếng hình con hổ này có tạo hình tinh xảo rất hợp với nàng.

“Bạch Vũ Hạ, có thể cho ta nhìn ngọc thử không?”

2,593 words
Trước
Sau
Trùng Sinh Thường Ngày Tu Tiên - Chương 824: Trùng Sinh Thường Ngày Tu Tiên - Chương 824: Quà bù đắp (3) — Mê Tiên Hiệp