Chương 1167
Trùng Sinh Thường Ngày Tu Tiên - Chương 1167: Đôi mắt của hắn
Khương Ninh lấy ra một hộp thủy tinh đựng thanh mai pha lê bên trong: “Không sao đâu, để Đồng Đồng ngủ đi, mình ăn hoa quả.”
Bạch Vũ Hạ nghĩ tới món ăn ngon ngày hôm qua, vị chua ngọt, cảm giác sảng khoái sau khi ăn xong, khiến trong mắt nàng không khỏi lộ ra sự thèm thuồng.
Giáo dục gia đình và trình độ của cá nhân giúp Bạch Vũ Hạ kiềm chế ham muốn của mình, buộc phải nhìn đi chỗ khác.
Khương Ninh mở nắp kính ra, một luồng khí lạnh nhàn nhạt bay đi.
Trần Tư Vũ ở bàn sau thấp giọng gọi: "Chúng ta sẽ ăn trong khi Đồng Đồng đang ngủ à?"
"Hình như không được hay lắm?" Nàng cảm thấy rất có lỗi với Đồng Đồng. Trần Tư Vũ lại muốn công khai hơn, ăn trước mặt Đồng Đồng mới công bằng đó.
Khương Ninh: “Không sao đâu, để lại cho nàng ấy một ít.”
Nghe vậy, Trần Tư Vũ và Bạch Vũ Hạ thở phào nhẹ nhõm vì họ không hèn hạ đến mức đi ăn mảnh.
Khương Ninh đưa một phần cho Bạch Vũ Hạ và một phần cho Trần Tư Vũ. Khi Sài Uy nhìn thấy vậy, hắn cảm thấy khinh thường, làm như hiếm đấy, ai mà chả từng ăn rồi.
Hắn quay người rời đi, đi ra ngoài hít thở không khí.
Họ sẽ không chia cho hắn, mà dù có hắn cũng chả thèm!
Khương Ninh đương nhiên không để ý tới hắn, lúc đến lượt Cảnh Lộ, Cảnh Lộ ngượng ngùng lau tay cho nàng, nhưng vẫn không lau sạch bụi bút chì trên tay.
Khương Ninh sau khi chú ý tới liền nói: "Có nĩa gỗ đấy, không sao đâu."
Cảnh Lộ: “Ngươi đã cho thì không thể qua loa lấy lệ được.”
Nàng đứng dậy định đi ra ngoài rửa tay: “Đi chung không?”
"Có."
Cảnh Lộ đi ra hành lang đợi Khương Ninh, nhưng giây tiếp theo, Khương Ninh chống tay lên thành cửa sổ, thuận lợi trèo qua.
Cảnh Lộ: ‘…một con đường không thể tưởng tượng được. ’
Cảnh Lộ đi tới cửa, đi chung Khương Ninh.
Kì thực vẫn có thể rửa tay trong lớp, nhưng đến nay chỉ có Trương Trì mới từng làm. Hắn ấy dùng máy lọc nước làm vòi, sau đó bị cả lớp khiển trách nghiêm khắc, và cảnh cáo nếu tái phạm sẽ tăng phí lớp của hắn, Trương Trì mới chừa.
Ở hành lang bên ngoài lớp học, học sinh từng tốp hai, tốp ba bám chặt vào lan can nhìn khung cảnh khuôn viên trường bên dưới.
Cảnh Lộ không chọn nhà vệ sinh gần mình hơn, mà cùng Khương Ninh đi xuống lầu, đi đến bồn rửa mặt lớn nhất và rộng nhất, bởi vì đường đi dài hơn, thời gian đi cùng nhau lâu hơn.
"Tiết tiếp theo là tiết tự học. Ngươi có thể giảng cho ta một số bài toán?" Cảnh Lộ nói.
"Không thành vấn đề." Khương Ninh đáp.
Trước bồn rửa, Cảnh Lộ cẩn thận lau bụi bút chì trên ngón tay.
Khương Ninh tắm rửa một chút, đứng chờ nàng.
Cảnh Lộ nghiêng đầu nhìn, hôm nay Khương Ninh mặc áo sơ mi trắng, ánh nắng chiều chiếu vào người hắn, tạo cho hắn một vầng hào quang.
hắn ngâm mình trong ánh nắng, đôi mắt trong veo, dáng người mảnh khảnh cao ráo, lộ ra chút lười biếng và chút phóng túng.
Cảnh Lộ nhận thấy hắn ngày càng đẹp trai, lén liếc nhìn.
Khương Ninh chú ý tới, cúi đầu nhìn xuống.
Cảnh Lộ gặp đôi lông mày xếch vào thái dương, giống như đôi mắt mà nàng vẽ theo phong cách thủy mặc, từ khóe mắt đến đuôi mắt giống như một đường mực vẽ màu trắng, uyển chuyển và duyên dáng. .
Thuần hai màu đen trắng, không có xen lẫn sắc nào khác.
Không biết vì sao, Cảnh Lộ luôn cảm thấy trong mắt hắn có thêm chút quyến rũ, không còn lạnh lùng như trước nữa, nàng không thể diễn tả rõ ràng được.
Cứ như vậy, nàng nhìn nhau rất lâu, cho đến khi thoáng nhìn thấy nụ cười khó hiểu của Khương Ninh.
Cảnh Lộ vội vàng cúi đầu, ngơ ngác nhìn vào ngực mình để giải tỏa sự xấu hổ.
Nhưng chẳng bao lâu, Cảnh Lộ tự nhiên nhận ra, mình đã trở nên rụt rè như vậy từ khi nào?
Nàng không còn chút do dự nữa mà ngẩng đầu lên nói thẳng với Khương Ninh:
"Mắt của ngươi rất đẹp!"
Bề ngoài nghe có vẻ tự nhiên nhưng thực tế, lồng ngực nàng đã rung chuyển rồi.
Phản ứng của Khương Ninh nằm ngoài dự đoán của nàng.
Hắn đưa ngón tay ra xoa từ trên xuống dưới mắt, dùng lực nhẹ nhàng làm cho mắt to hơn, giọng điệu vui tươi nói: “Thế thì nhìn cho kĩ vào.”
Cảnh Lộ vô cùng kinh ngạc, rồi trịnh trọng gật đầu: “Ừ!"
…
Khương Ninh trở lại phòng học, Tiết Nguyên Đồng tỉnh lại, tức giận phàn nàn: "Người lại ăn lén!"
Đang nói giữa chừng, Khương Ninh vung tay lên, toàn bộ nước lúc rửa tay bắn hết lên mặt nàng.
Tiết Nguyên Đồng bị tấn công, nhanh chóng nhắm mắt lại để phòng thủ.
Khi nhận ra không còn nước nữa, nàng lặng lẽ mở mắt ra, nhưng Khương Ninh lại phẩy phát nữa.
"Ngươi quá đáng lắm đấy nhá!"
Tiết Nguyên Đồng chạy ra khỏi lớp.
Bạch Vũ Hạ đang hóng hớt cười.
Lần này hắn lại bắt nạt Đồng Đồng nữa à?
Khương Ninh không chút lo lắng, rất nhanh, Tiết Nguyên Đồng chạy về, nàng rửa sạch mặt, gột đi hết những mệt mỏi khi vừa mới tỉnh dậy, còn mang theo cả hung khí.
Nàng bước tới trước mặt Khương Ninh, lắc đầu nhỏ, khiến nước bắn tung tóe lên mặt Khương Ninh.
Bạch Vũ Hạ lấy tay lau mặt, cảm thấy có chút bất đắc dĩ.
…
Hàng sau của lớp học.
Liễu Truyền Đạo ra ngoài để hít thở không khí trong lành, thoát khỏi bốn cô gái đáng sợ.
Đoàn Thế Cương: "Làm sao vậy? Cảm giác như thế nào?"
Khóe miệng Lưu Truyền Đạo co giật, hắn buộc mình phải giữ vững uy nghiêm, thề rằng: "Ta quyết định sẽ học tập chăm chỉ trong tương lai để đạt được tiến bộ trong kỳ thi tiếp theo."
Đoàn Thế Cương: "Nghe có khí thế lắm."
Đoàn Thế Cương từng là một đứa vô công rỗi nghề, chuyên đi tác quai tác quái, nhưng từ khi học được quy tắc đổi chỗ, hắn đã cố gắng phấn đấu, cuối cùng thoát khỏi cuộc sống ác mộng của mình.