Chương 1136
Không được phép ngưỡng mộ người khác (2)
Không có nhiều người xem phim ở rạp lớn như vậy.
Ba cô gái Du Văn, Giang Á Nam và Trầm Thanh Nga ngồi ở giữa và phía sau.
Có một cặp đôi ở hàng phía trước họ, hai chàng trai ở rìa, còn lại chẳng có ai.
Trước khi bộ phim bắt đầu, Du Văn đã hét lên: "Bao cả rạp luôn!"
Bộ phim "Cẩm Xuân Đao" bắt đầu chiếu, họ bị cuốn hút bởi bộ phim, tiền đã bỏ ra thì phải xem nó một cách nghiêm túc.
Khi phim được phát, ngay cả Giang Á Nam, người thích các idol nam Hàn Quốc, cũng bị thu hút bởi những người đàn ông trong phim.
Ban đầu xem phim rất vui, nhưng cặp đôi phía trước lại quá phiền hà.
Lúc đầu, người con gái thấy lạnh nhiệt độ điều hòa thấp, nên anh con trai khoác áo cho nàng.
Một lúc sau, nàng lại khát nước, người đàn ông cho nàng một ít nước, nàng lại càu nhàu: "Biết ta rét mà còn lấy nước lạnh? Muốn ta chết đấy à?"
Người con gái lập tức xin lỗi, đổi sang một chai không lạnh.
Ai biết cô gái này sẽ không buông tha hắn, tiếp tục mắng mỏ, những lời phàn nàn nhỏ nhặt của nàng vang lên trước mặt Du Văn. Loại hành vi thiếu văn hóa này đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến trải nghiệm xem phim của nàng.
Giọng người con gái càng lúc càng lớn, nàng ta bắt đầu sỉ nhục chiều cao, ngoại hình và thu nhập của anh con trai, đẩy hắn ta xuống hàng ngũ vô dụng.
Du Văn cảm thấy người con trai này cũng được mà, đương nhiên so với lớp trưởng của nàng thì kém xa.
Quả thực không cùng đẳng cấp.
"Người yêu của bọn bạn ta đều lái xe đưa đón họ đi ăn, mua iPhone đời mới, túi xách nọ kia, còn ngươi, thì phải bắt taxi?"
"Trông có tương lai không? Không biết cố gắng à?" Giọng người con gái nghe như tiếng vịt kêu.
“Nói thật với ngươi, ngoài kia có rất nhiều người đàn ông đang theo đuổi ta, họ đều có điều kiện tốt hơn ngươi rất nhiều.”
Anh con trai vẫn im lặng, rõ ràng là đang ở thế yếu trong mối quan hệ.
Tâm trạng xem phim của nàng bị ảnh hưởng. Giang Á Nam và Trầm Thanh Nga bên cạnh đều cau mày.
“Cỡ như ngươi, ngoài ta ra còn ai nguyện ý làm bạn gái ngươi nữa? Nhìn vào gương đi!” Người phụ nữ nói với giọng sắc bén, cực kỳ gay gắt: “Ai thích nổi anh chứ?”
Du Văn không thể chịu đựng được nữa, nàng không thể chịu đựng được cảm giác bị hủy hoại và thái độ hung hãn của cô gái.
Nàng hét lên: "Bà mày chứ ai!"
Những lời này vừa nói ra, dường như toàn bộ rạp chiếu phim đều im lặng trong giây lát, thậm chí âm lượng của bộ phim cũng đồng thời yếu đi một chút.
Giang Á Nam và Trầm Thanh Nga đều cảm động. Họ đột nhiên nhớ ra rằng Du Văn vốn là người hào hiệp, thẳng thắn, hoàn toàn có thể làm ra hành động như này.
Giọng nói của người phụ nữ phía trước chợt im bặt.
Giây tiếp theo, người đàn ông im lặng lên tiếng đáp lại Du Văn: "Nhưng ta không thích ngươi."
Du Văn: "???"
Ta tốt bụng đứng ra bảo vệ ngươi, còn ngươi lại bán đứng ta?
Giang Á Nam và Trầm Thanh Nga: "Hả?"
Lập tức, hiện trường trở nên vô cùng im lặng.
Giang Á Nam không trụ được quá nửa phút trước khi kéo Du Văn và Trầm Thanh Nga ra khỏi rạp chiếu phim.
Du Văn bước ra ngoài và hét lên: "Thằng ngu đấy này đáng bị như vậy!"
"Ta sẽ không bao giờ vạ miệng nữa!" Du Văn muốn tự tát mình vì phút bốc đồng đó.
…
5 giờ chiều.
Trương Trì và Nghiêm Thiên Bằng đang dạo quanh khu mua sắm Blue Horse.
Mặc dù Trương Trì đã bị Nghiêm Thiên Bằng lừa một vố đau ở cái lúc Thái Sơn bán hàng, nhưng hiện tại, hắn và Nghiêm Thiên Bằng lại chơi cùng nhau.
Một là vì Nghiêm Thiên Bằng đãi hắn một bữa gà om như một lời xin lỗi.
Thứ hai là không ai muốn chơi với anh ta ngoại trừ Nghiêm Thiên Bằng.
Vậy là hai người vẫn là “bạn”.
Trường trung học số 4 Vũ Châu ngày mai sẽ khai giảng. Gia đình Trương Trì ở xa nên hắn đến trường sớm một ngày.
"Trời ạ, tiệc buffet thơm quá!" Nghiêm Thiên Bằng đứng ở cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn nhìn khách đang dùng bữa trong cửa hàng.
Trương Trì đồng ý, nhưng mức giá 49 nhân dân tệ một người đã khiến cả hai dừng bước.
Trương Trì ngày đó có mặt ở phố đi bộ, vì quá tham lam, ăn nhiều đến mức tên chủ tiệm toan lừa đảo cũng phải chào thua.
Cuối cùng, phải bán cho hắn cái điện thoại mới với giá gốc.
Số tiền Trương Trì kiếm được khi làm việc trong kỳ nghỉ hè đột nhiên giảm hơn một nửa.
Hai người nhìn đã mắt rồi thì vội đi xuống tầng.
Nghiêm Thiên Bằng hỏi: “Giang Á Nam lớp ngươi đang đón sinh nhật đó, không đi à?"
Trương Trì: “Bọn họ không có mời ta.”
"Hơn nữa, đi thì phải tặng quà."
Hắn bỏ qua chủ đề này, nói: “Mau lên, chúng ta tìm chỗ nào đấy để ăn tối đi.”
Nghiêm Thiên Bằng: "Đừng vội."
Ánh mắt hắn đảo quanh, cuối cùng hắn cũng tìm thấy Lư Kì Kì ở tầng một. Lúc này, Lư Kì Kì đang ở một mình và mang theo một chiếc túi rất thời thượng.
Nghiêm Thiên Bằng cười khúc khích, hắn thích mùi tiền trên người Lư Kì Kì.
Hắn nhanh chóng đi xuống lầu, chải tóc, vuốt thẳng cổ áo, trông như con gấu chó, rồi lịch sự chào hỏi:
"Kỳ Kỳ, thật trùng hợp."
Lư Kì Kì nhìn hắn một cái, trong lòng cảm thấy chán ghét.
Nàng chưa bao giờ lợi dụng được Nghiêm Thiên Bằng, nàng hận chết được kẻ đạo đức giả này.
Nhưng trong lòng nàng lại có chút không phục.
Nàng ấy nói: "Ừm."
Nghiêm Thiên Bằng cười như thạch cao da chó, cười thành thật mà ngây thơ: "Ngươi tới đây làm gì?"
Lư Kì Kì cúi đầu mài móng tay, nói: “Hôm nay bạn ta đón sinh nhật, ta đang đợi nó.”
Nghiêm Thiên Bằng hát: "Chúc mừng sinh nhật, chúc ngươi sinh nhật vui vẻ ~"
Trương Trì: "..."