Chương 1410
Chương 1410
Vào giây phút thấy tay nàng buông xuống, không hiểu sao mà trái tim của Hứa Trúc Linh lại điên cuồng đập mạnh một cái.
Cô nói ra chữ “đừng” theo phản ứng trong vô thức nhưng lại không có ai nghe được.
Sắc mặt Cố tướng quân cứng lại, không khóc mà chỉ ôm chặt lấy nàng, nhưng dù thế thì lưng hắn cũng chẳng cong xuống tẹo nào.
Hắn thay nàng lau lau máu tươi trên khóe miệng rồi vén tóc lộn xộn ra, để nàng trông có vẻ sạch sẽ.“Được, nương tử nói gì cũng đúng, vi phu nhất định sẽ ghi nhớ.”Giọng nói mạnh mẽ phát ra từ một nam nhân ngay thẳng không chịu khuất phục như đang chấp nhận lời hứa.
Đúng lúc này, quan gia ném thẻ bài xuống rồi nói: “Canh ba buổi trưa đã đến, hành hình!”
142 words