Trước
Sau

Chương 4

Chương 3: Khởi Động Dịch Vụ Trả Phí

Chương 4: Bắt đầu Dịch vụ Trả phí (3)

Dịch: Hoangforever

***

Phản ứng của mọi người khi con dokkaebi biến mất là khác nhau. Một số tìm cách thoát khỏi khoang tàu, một số thì gọi cho cảnh sát. Yoo Sangah thuộc nhóm thứ hai.

“Cảnh sát, họ không nhấc máy! Tôi… Tôi nên làm gì đây?”

“Bình tĩnh nào, Yoo Sangah-ssi.”

Tôi lên tiếng, nhìn thẳng vào mắt cô ấy, rồi tiếp lời:

“Yoo Sangah-ssi, cô đã bao giờ chơi game do nhà phát hành tung ra chưa? Loại game mà thế giới bị hủy diệt, chỉ còn sót lại vài người sống sót ấy?”

“Hả? Anh đang nói cái gì vậy…”

“Hãy nghĩ xem. Tưởng tượng rằng chúng ta đang ở trong trò chơi đó.”

Yoo Sangah khẽ liếm môi.

“Trò chơi…”

“Đơn giản lắm. Đừng do dự khi tôi ra lệnh. Hiểu chưa?”

“Tôi… Tôi hiểu rồi. Vậy tôi phải làm gì?”

“Ở yên tại chỗ.”

Cuối cùng, tôi cũng kiểm soát được nhịp thở của mình. Ngay cả bản thân tôi cũng cần thời gian để hoàn toàn chấp nhận mọi thứ đang diễn ra.

[Ba cách để sống sót trong một thế giới đổ nát]

Phần mô tả này chỉ tồn tại trong cuốn tiểu thuyết, nhưng giờ đây lại hiện ra trước mắt tôi.

「Con dokkaebi dựng ăng-ten của nó lên.」

「Thây ma rải rác khắp toa tàu.」

「Những nhân viên văn phòng dính đầy máu đang run rẩy.」

「Một bà cụ đang rên rỉ trên ghế.」

Tôi chăm chú quan sát từng cảnh một.

Giống như nhân vật Neo trong phim Ma trận – người nghi ngờ hiện thực. Hắn quan sát, đặt câu hỏi, rồi cuối cùng cũng bị thuyết phục. Tôi cũng phải thừa nhận điều đó. Dù không hiểu vì sao, nhưng tôi biết chắc chắn một điều: “Con đường sinh tồn” đã trở thành hiện thực.

Nghĩ đi nào… Làm thế nào để sống sót trong thế giới này?

“Thôi nào, mọi người! Tất cả bình tĩnh lại. Thở đều vào.”

Năm phút sau khi con dokkaebi biến mất, một người bước ra khỏi đám đông lên tiếng. Người đàn ông này có dáng người cao lớn, kiểu tóc cắt ngắn, cao hơn người bình thường cả một cái đầu.

“Mọi người đã bình tĩnh lại chưa? Làm ơn dừng mọi hành động và nghe tôi nói một chút.”

Những người đang khóc thút thít hoặc gọi điện thoại nghe thấy vậy liền ngừng lại. Khi mọi người quay đầu nhìn về phía anh ta, anh ta tiếp lời:

“Như mọi người biết, trong trường hợp quốc gia xảy ra thảm họa, chỉ một chút hỗn loạn cũng có thể dẫn tới thương vong cực lớn. Vì vậy, từ lúc này, tôi sẽ lên nắm quyền kiểm soát ở đây.”

“Hả? Anh là ai?”

“Thảm họa cấp quốc gia? Anh ta đang nói gì vậy?”

Một vài người sau khi bình tĩnh lại, phục hồi tinh thần, liền lên tiếng phản đối việc “kiểm soát” kia.

Người đàn ông kia rút ra một tấm thẻ sĩ quan từ trong túi, nói:

“Tôi hiện là trung úy của đơn vị 6502 trong quân đội.”

Một vài người nghe vậy liền thả lỏng.

“Thì ra là một người lính. Anh ta là quân nhân đấy.”

Tuy nhiên, vẫn còn quá sớm để thả lỏng.

“Tôi vừa nhận được một tin nhắn từ đơn vị của mình.”

Mọi người tập trung lại trước màn hình điện thoại của người lính này. Tôi có thể nghe rõ toàn bộ nội dung mà không hề khó khăn, vì tôi đang ở gần đó.

– Một thảm họa cấp quốc gia Level 1 đã xảy ra. Tất cả binh lính nhanh chóng tập hợp.

Tôi nghe thấy tiếng nuốt nước bọt của những người xung quanh. Đây chính là một thảm họa cấp quốc gia. Tôi cũng không quá bất ngờ, bởi vì tôi đang chờ đợi điều này. Thực ra, có một thứ làm tôi bất ngờ. Đó chính là người lính kia… Trung úy quân đội Lee Hyunsung… Tôi biết anh chàng ‘Lee Hyunsung’ này.

Tuy đây là lần đầu gặp mặt, nhưng tên anh ta lại hiện rõ trong đầu tôi. Anh ta chính là nhân vật phụ quan trọng nhất trong cuốn tiểu thuyết Con Đường Sinh Tồn.

「Thanh gươm Sắt Lee Hyunsung.」

Một nhân vật trong cuốn tiểu thuyết đã xuất hiện. Giờ đây, tôi thực sự phải chấp nhận mọi chuyện đã xảy ra.

“Anh lính! Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

“Tôi đã cố gắng liên lạc với đơn vị của mình, nhưng…”

“Nhà Xanh! Nhà Xanh đang làm vậy? Làm ơn hãy nhanh chóng gọi cho tổng thống!”

“Xin lỗi. Tôi chỉ là một người lính bình thường và không có đường dây nóng gọi cho Nhà Xanh.”

“Vậy tại sao anh đòi lên nắm quyền kiểm soát?”

“Vì sự an toàn của tất cả mọi người ở đây…”

Nhìn Lee Hyunsung bình tĩnh trả lời những câu hỏi vô lý đó, tôi nhận ra những mô tả trong cuốn tiểu thuyết là hoàn toàn chính xác.

Tuy nhiên, ban đầu Lee Hyunsung cũng xuất hiện như thế này sao? Trong lúc đang bận suy ngẫm những câu hỏi phức tạp đó, đột nhiên tôi có một linh cảm kỳ lạ.

Là độc giả duy nhất của Con Đường Sinh Tồn, tôi có thể khẳng định một điều: lần đầu tiên anh ta xuất hiện không phải như thế này. Mãi tới khúc cuối của kịch bản đầu tiên anh ta mới xuất hiện cơ mà.

Vậy, tình hình trước mặt nghĩa là sao??

Tâm trí tôi trở nên hỗn loạn. Tôi sẽ biết rõ hơn nếu như hiện tại có thể đọc lại cuốn Con Đường Sinh Tồn.

“Thủ tướng đang phát biểu kìa! Quả thật đúng là thảm họa cấp quốc gia Level 1 rồi!”

Mọi người đều bật điện thoại của mình lên khi nghe thấy người kia nói. Yoo Sangah quay màn hình về phía tôi.

“…Dokja-ssi, nhìn này.”

Không cần nhập tìm kiếm nữa. Bởi vì tất cả trang web đều đưa bài “Bài Phát biểu của Ngài Thủ tướng” lên trang đầu. Đương nhiên, tôi đã biết hết nội dung trong đoạn video này rồi.

– Gửi tới toàn thể công dân của nước Đại Hàn. Những kẻ khủng bố hiện chưa xác định rõ đang hoạt động tại một số khu vực không cụ thể, bao gồm cả Seoul.

Nội dung của bài phát biểu rất đơn giản. Chính phủ hiện tại sẽ huy động mọi lực lượng, sử dụng tất cả phương tiện và cách thức chiến đấu để chiến đấu với bọn khủng bố kia, và sẽ không có bất kỳ cuộc đàm phán nào. Vì vậy, mọi người cứ việc an tâm và tiếp tục sinh hoạt như bình thường…

Tôi đã từng nghĩ nhiều về điều này khi đọc tiểu thuyết. Nhưng khi nghe những lời nói đó, tôi đã bị sốc. Khủng bố???? Ừ! Được như vậy đã tốt.

“Nhưng tổng thống đâu rồi? Tại sao lại là ngài thủ tướng phát biểu?”

“Ngài tổng thống đã bị tấn công rồi.”

“Cái gì? Có thật không?”

“Tôi không chắc nữa. Một bình luận trên Naver nói như vậy…”

“Chết tiệt! Đó là giả đấy!”

Dĩ nhiên, tôi biết cái bình luận đó không phải là giả.

“Uwaaaaack! Cái quái gì vậy?”

Một số người làm rơi điện thoại khi nghe thấy tiếng súng vang vọng khắp nơi. Những tiếng súng này bắt nguồn từ điện thoại của họ. “Chíu chíu chíu”, có một âm thanh rất to, sau đó máu bao trùm toàn bộ màn hình. Một lúc sau, mọi người nín thở khi nhận ra chuyện gì vừa mới xảy ra.

“Ngài… Ngài Thủ Tướng…”

Ngài thủ tướng đã chết. Đầu ông ấy nổ tung khi còn đang phát sóng trực tiếp. Trong màn hình còn phát ra vài tiếng súng nữa cho tới khi màn hình im lặng lại. Thứ tiếp theo xuất hiện trên màn hình chính là con dokkaebi.

[Chào mọi người. Ta đã nói rồi mà. Đây không phải là trò chơi “khủng bố”.]

Mọi người thấy hình ảnh này liền há hốc mồm, không nói nên lời.

[Các ngươi vẫn chưa hiểu? Không chấp nhận nó? Vẫn nghĩ rằng đây là một trò chơi?]

Chất giọng nhẹ nhàng của nó như đang báo trước một điềm xấu vậy. Trong vô thức, tôi nắm chặt tay lại.

[Hahaha, dựa theo dữ liệu, người dân nước này chơi game rất giỏi. Vậy thì, sao ta không tăng độ khó lên nhỉ?]

Beep. Một bộ đếm giờ khổng lồ hiện ra giữa không trung. Đồng thời, nó bắt đầu giảm thời gian.

[Thời gian còn lại đã giảm xuống còn 10 phút.]

[Còn lại 10 phút.]

[Trong vòng năm phút tiếp theo, nếu như không có ai bị giết, tất cả mạng sống trên toa tàu này sẽ bị xóa sổ.]

“Cái… cái gì vậy? Đùa nhau à?”

“Anh có nghe thấy tin nhắn kia không? Này, anh có nghe thấy không?”

“Anh lính! Chúng ta nên làm gì đây? Tại sao cảnh sát còn chưa tới?”

“Mọi người bình tĩnh nghe tôi nói này…”

Những lời nói của con dokkaebi kia khiến cho tình hình trong khoang tàu trở nên nghiêm trọng hơn, nghiêm trọng tới nỗi Lee Hyunsung cũng không thể giải quyết được.

Tuy nhiên, tôi không thể bỏ qua sự thiếu thống nhất của tình huống này được.

Lee Hyunsung, một nhân vật phụ đã xuất hiện. Vậy, tại sao ‘hắn’ còn chưa xuất hiện? Theo những gì tôi biết, đáng lẽ ra lúc này hắn nên xuất hiện mới phải chứ??

“Có… Có một vụ giết người ở đằng sau!”

Một vụ giết người từ khoang tàu 3907 hiện ra qua khung cửa sổ ở lối đi. Tên sát nhân ở toa tàu đó là một người da trắng.

“Chúng ta phải ngăn hắn lại! Đừng để hắn qua đây!”

Bọn họ đè chặt cánh cửa sắt lại, nhưng làm thế này quả thật không cần thiết. Tên giết người đã ở đó ngay từ đầu.

[Mọi hình thức tiếp cận toa tàu sẽ bị hạn chế cho tới khi kịch bản được hoàn thành.]

Cùng với lời nhắn này, đám người kia bị hất văng ra khỏi cánh cửa giống như vừa tông vào một màng cao su vậy.

“Chuyện… chuyện gì vậy?”

Một lần nữa, giọng nói của con dokkaebi vang lên.

[Hahaha, có một số nơi khá thú vị trong khi nơi này mãi vẫn chưa bắt đầu. Được rồi! Đây là dịch vụ đặc biệt đó nha. Ta sẽ cho các người thấy điều gì sẽ xảy ra nếu như 5 phút nữa vẫn chưa có động tĩnh gì.]

Một màn hình khổng lồ hiện ra giữa toa tàu. Trong màn hình là hình ảnh một phòng học. Những nữ sinh trong bộ đồng phục hải quân màu xanh đang run rẩy.

Một cậu bé cắn móng tay, lẩm bẩm nói:

“…Đó là đồng phục trường Daepong thì phải?”

Beep beep beep beep – một tiếng beep vang lên như báo hiệu một chuyện kinh khủng sắp xảy ra.

Sau đó, các nữ sinh này hét toáng lên.

[Thời gian đã hết.]

[Hình phạt sẽ bắt đầu.]

Ngay sau khi thông báo kết thúc, những cái đầu của các nữ sinh ngồi hàng ghế đầu liền nổ tung. Từng người một, từng người một… càng lúc càng có nhiều cái đầu nổ tung… Các nữ sinh hét toáng lên và chạy về phía cửa sổ hoặc cửa lớp.

“Ahh, uh, làm thế nào….”

Dụng cụ vệ sinh gãy nát hết, móng tay thì bung hết cả ra thế nhưng cánh cửa vẫn không mở ra. Không một ai trong căn phòng ra ngoài được cả. Đột nhiên, một cô gái quay sang bóp cổ bạn mình. Người bạn xấu số kia chết cùng với tiếng rên rỉ của mình. Sau một hồi, thứ duy nhất còn sót lại trên màn hình chính là nữ sinh bóp cổ bạn kia. Cô ta ngơ ngác nhìn xung quanh….

[Kênh #Bay235515. Trường Trung học Nữ sinh Daepong, Lớp B Năm 2, người sống sót: Lee Jihye.]

Bóng dáng cô gái biến mất trên màn hình. Rồi con dokkaebi nói:

[Sao hả? Thú vị chứ?]

Con dokkaebi vừa cười vừa nói, nhưng hiện tại mọi người không có nhìn vào màn hình nữa. Họ bắt đầu giữ khoảng cách với nhau.

“Chết tiệt! Cái quái gì vậy?”

Đến ngay cả Yoo Sangah cũng buông tay tôi ra. Tuy nhiên, cô ấy không tránh xa tôi.

Tôi bật điện thoại của mình lên. Tại sao tới giờ mà ‘hắn’ vẫn chưa xuất hiện?

Những thông tin mà tôi có được từ cuốn tiểu thuyết và những gì tôi không biết trộn lẫn vào nhau.

Cách duy nhất để vượt qua tình thế này chính là đọc lại Con đường Sinh tồn một lần nữa.

Tuy nhiên, tôi kiếm đâu ra bộ tiểu thuyết đó bây giờ?

Nó không đủ nổi tiếng để ai đó chia sẻ nó trên mạng… Khoan, chờ đã.

[1 file đính kèm]

Tôi sững sờ một lúc khi nhìn thấy thông báo trên màn hình điện thoại. Có lẽ… Không?

Tôi vô cùng hồi hộp khi mở file đính kèm kia ra. Tên của file đính kèm mà tác giả đã gửi cho tôi chính là:

[Ba Cách để Sống sót trong một Thế giới Đổ nát. TXT]

******************

(1) Nhà Xanh (Hangul: 청와대; Hanja: 靑瓦臺, tiếng Anh: The Blue House) là một Cung điện cổ được xây dựng từ thời kỳ phong kiến Hàn Quốc, ngày nay được sử dụng làm dinh Tổng thống của Đại Hàn Dân Quốc, là biểu tượng về mặt chính trị, quyền lực và văn hóa, nơi ở và làm việc chính thức của các đời Tổng thống Hàn Quốc

2,343 words
Trước
Sau
Toàn Trí Độc Giả - Chương 4: Chương 3: Khởi Động Dịch Vụ Trả Phí — Mê Tiên Hiệp