Trước
Sau

Chương 49

Hòm Bảo Vật Màu Lam

Chương 49: Rương bảo màu lam

Giang Phong do dự một chút, đang chuẩn bị đáp lời thì Hàn Phong đã lên tiếng:

- Ta dùng một túi xúc xích đổi với ngươi. Bản thân ta có một cái chảo đáy bằng, nấu cơm hoàn toàn không thành vấn đề. Dùng một túi xúc xích đổi năm ký gạo, phí lắm.

Ánh mắt Giang Phong sáng lên:

- Hàn Phong, ngươi nói thật? Một túi xúc xích khẳng định có giá trị hơn năm cái trứng gà.

- Thật sự.

Dương Húc Lượng hùng hổ quát lên:

- Hàn Phong, ngươi như vậy không phải cướp sinh ý của ta sao? Tiểu tử ngươi có chút không địa đạo.

Ban đầu chỉ cần năm cái trứng gà là có thể đổi được năm ký gạo. Không ngờ nửa đường bị Hàn Phong chặn đứng. Điều này khiến hắn cảm thấy hơi bực bội.

Giang Phong cười nói:

- Người ta gọi là Hàn Phong đại khí. Ta thấy tiểu tử ngươi mới là người không địa đạo.

Hàn Phong nhìn Dương Húc Lượng:

- Dương Húc Lượng, năm cái trứng gà kia ngươi giao không giao? Trứng gà rất có dinh dưỡng. Sáng sớm nấu một quả trứng gà, hoặc uống canh rau dại trứng gà, tuyệt đối là chuyện vui vẻ.

Dương Húc Lượng đáp:

- Thật ra cũng không thể không giao, nhưng ta chỉ cần đồ ăn, ngươi có thể cho ta cái gì?

- Cho ngươi một con cá biển nặng một ký.

Hứa Đại Mậu kinh ngạc hỏi:

- Hàn Phong, ngươi lấy cá ở đâu? Hay là xuống biển bắt? Mọi người đều biết biển cả vô cùng nguy hiểm. Một khi xuống biển, mạng nhỏ khó mà bảo toàn. Hàn Phong làm sao dám xuống biển?

Hàn Phong cười ha hả:

- Hôm nay ta đi dạo trên bãi biển, vừa thấy mấy con cá mắc cạn trong vũng nước giữa các đá ngầm, nên nhặt về.

Lý Thành Quang hỏi:

- Hôm qua ngươi nhặt cua, hôm nay lại nhặt cá, vận khí của ngươi tốt như vậy sao?

- Ngươi nếu đi bãi biển nhiều lần, nói không chừng cũng nhặt được.

- Bãi biển nguy hiểm lắm, ta mới không đi mạo hiểm đâu.

Dương Húc Lượng nói:

- Hàn Phong, ta đồng ý giao dịch với ngươi.

- Giang Phong, Dương Húc Lượng, chúng ta đi giao dịch đại sảnh.

Thế là hai bên nhanh chóng hoàn tất giao dịch. Hàn Phong quay lại nhóm chat.

Bành Vũ đăng tin:

- Ta có một cuộn giấy vệ sinh, ai muốn đổi với ta?

Giấy vệ sinh chính là hàng khan hiếm! Vì dù là ai cũng phải đi vệ sinh, mà đi vệ sinh thì bắt buộc phải dùng giấy vệ sinh. Không có giấy vệ sinh thì chỉ có thể chờ dùng lá cây, cục đá, hoặc dùng tay. Chỉ cần là người bình thường, đều sẽ chọn dùng giấy vệ sinh.

Tô Lâm đáp:

- Ta dùng hai bình Coca Cola đổi với ngươi.

Bành Vũ từ chối:

- Quá ít.

Dương Húc Lượng góp lời:

- Ta dùng một con cá đổi.

Bành Vũ lạnh nhạt:

- Đâu mát thì ngồi đó.

Hứa Đại Mậu đề nghị:

- Ta dùng ba cân cỏ tranh căn đổi.

Bành Vũ cười:

- Xin lỗi, ta không phải gia súc, ta không ăn cỏ.

Hứa Đại Mậu:

.....

Ngô Mộng Mộng đăng tin:

- Ta dùng một chiếc áo lót đổi.

Bành Vũ đáp:

- Ta không thích loại đó.

Hàn Phong đang chuẩn bị ra tay thì Triệu Vân Tịch lên tiếng trước:

- Ta dùng một rương bảo Hắc Thiết đổi.

Bành Vũ dường như có chút động lòng:

- Có ai ra giá cao hơn không?

Nhạc Linh San thắc mắc:

- Một cái rương bảo ngươi còn chưa hài lòng? Nhanh đổi đi thôi.

Lúc này, Hàn Phong mở miệng:

- Mở rương bảo là có nguy hiểm. Đôi khi mở ra vật tư, đôi khi lại mở ra vật nguy hiểm. Một khi mở ra vật nguy hiểm, tính mạng khó mà giữ được.

Hắn cũng rất cần cuộn giấy vệ sinh này, tuyệt đối không thể để Triệu Vân Tịch đổi mất.

Liễu Sơ Sương quát:

- Hàn Phong, ngươi đừng nói chuyện giật gân ở đây!

- Ta nói chuyện giật gân sao?

- Mở rương bảo xác thật sẽ mở ra vật nguy hiểm, nhưng xác suất rất nhỏ, nào có nghiêm trọng như ngươi nói?

Hàn Phong cười ha hả:

- Là ai lần trước mở rương bảo mà mở ra một con ong vò vẽ? Mông bị chích sưng lên, suýt chút nữa thì đi đời nhà ma?

Liễu Sơ Sương vội giải thích:

- Ngươi đừng nói bừa, ta mới không bị chích mông đâu. Loại chuyện này quá mất mặt, nàng không muốn để người khác biết.

Mọi người:

....

Không giải thích còn ổn, một giải thích là "lạy ông tôi ở bụi này"!

Hàn Phong cười nhạo:

- Ta có nói ngươi sao?

Liễu Sơ Sương:

...

Bành Vũ hỏi Hàn Phong:

- Hàn Phong, ngươi muốn đổi với ta sao?

- Đúng.

- Ngươi có thể cho ta cái gì?

- Một con cá cộng thêm một lọ nước ngọt.

Bành Vũ không chút do dự:

- Thành giao!

Nhạc Linh San thắc mắc:

- Hàn Phong, ngươi không phải có một cuộn giấy vệ sinh sao? Vì sao còn phải tranh đoạt với chúng ta?

Hàn Phong bình tĩnh đáp:

- Mỗi ngày ngươi không đi vệ sinh sao? Một cuộn giấy vệ sinh dùng được bao lâu? Không nên dự trữ thêm chút sao?

Liễu Sơ Sương lo lắng:

- Nếu ngươi bắt tay giao dịch với hắn, chúng ta làm sao bây giờ?

- Có liên quan gì đến ta sao?

- Ngươi nói chuyện như vậy làm người ta tức giận!

- Ta vui, ngươi tới cắn ta đi!

Liễu Sơ Sương đe dọa:

- Đừng quên chúng ta ở trên một hòn đảo nhỏ, ta随时 có thể đi tìm ngươi.

Hàn Phong cười ha hả:

- Ngươi đối đãi ân nhân cứu mạng như vậy sao? Hay là ta kể lại chuyện ngày đó cứu ngươi cho mọi người nghe?

Liễu Sơ Sương vội vàng nói:

- Ta vừa rồi nói giỡn thôi, ngươi đừng thật sự. Chuyện ngày đó nghĩ lại mà sợ. Nhảy vào cửa sổ, mặc cho Hàn Phong chà đạp mông. Không biết còn tưởng rằng bị Hàn Phong...

Mỗi khi nhớ lại chuyện này, mặt nàng lại nóng bừng. Nếu chuyện này lan ra, ngày sau còn mặt mũi nào mà sống nữa.

Hàn Phong hừ nhẹ:

- Về sau nói chuyện với ta thì tư thái hạ thấp xuống một chút, nghe rõ chưa?

Kẻ hèn như Liễu Sơ Sương còn tưởng đấu lại hắn? Vừa ra tay một cái, đã khiến nàng phải nể sợ.

Liễu Sơ Sương nghiến răng, cố nén phẫn nộ nói:

- Ta đã biết.

Hứa Đại Mậu tò mò hỏi:

- Hàn Phong, ngày đó ngươi làm gì Liễu Sơ Sương vậy?

- Không phù hợp với trẻ em.

Hứa Đại Mậu:

....

Liễu Sơ Sương:

....

Mọi người:

....

Câu nói "không phù hợp với trẻ em" khiến mọi người suy đoán lung tung.

Hàn Phong không phải là khinh bạc Liễu Sơ Sương sao? Thậm chí còn bắt giữ nàng?

Ta nima! Hàn Phong hung hãn quá!

"Hỗn đản!"

Liễu Sơ Sương tức đến chửi ầm lên. Nàng khẳng định Sở Phong cố ý nói vậy, chỉ là làm nàng mất mặt. Thật là ý đồ đáng chết!

Giờ phút này, nàng hận không thể lao đến chỗ ẩn náu của Hàn Phong, hành hung hắn một trận.

Hàn Phong không nói thêm gì nữa, đóng nhóm chat, ngược lại mở giao dịch đại sảnh, thuận lợi hoàn tất giao dịch với Bành Vũ. Tiếp theo, hắn tiếp tục xem tin tức giao dịch.

【 Khương Văn Đào bán một đôi dép lê, đổi hai bình nước tinh khiết. 】

【 Nham Cảnh Thiên bán một chiếc quần lót nữ, đổi đồ ăn, trò chuyện riêng. 】

【 Cát Văn Vũ bán một bàn tay giả, đổi một lọ nước. 】

【 Đào Hoa bán một bao muối ăn, trò chuyện riêng. 】

"Có bán muối ăn!"

Ánh mắt Hàn Phong sáng lên, nhanh chóng liên hệ Đào Hoa:

- Anh em, ta muốn đổi muối ăn của ngươi, ngươi muốn đổi gì?

Đào Hoa:

- Ngươi muốn mấy bao?

Hàn Phong ngạc nhiên:

- Ngươi có nhiều vậy?

Đào Hoa:

- Mở rương bảo được năm bao.

Hàn Phong:

- Ta muốn hết.

Muối ăn là nhu yếu phẩm, dự trữ nhiều chút cũng không sao.

Đào Hoa:

- Ta muốn giữ lại một bao, nhiều nhất cho ngươi bốn bao.

Hàn Phong:

- Không thành vấn đề.

Đào Hoa:

- Ngươi có thể cho ta cái gì?

Hàn Phong suy nghĩ một chút:

- Năm con cá nặng một cân, được chưa?

Đào Hoa:

- Không được, quá ít.

Hàn Phong:

- Vậy thêm hai con nữa.

Đào Hoa:

- Bảy con cá, cộng thêm hai bình nước.

Hàn Phong:

- Thành giao!

Sau khi hoàn tất giao dịch, Hàn Phong tiếp tục xem tin tức.

【 Lâm Vi Vi bán hai mươi cây tề tể thái, đổi một lọ nước. 】

【 Mầm Vĩ bán một rương bảo màu lam, đổi mười cân thịt. 】

"Rương bảo màu lam?"

Hàn Phong lập tức ngây người.

1,613 words
Trước
Sau
Toàn Dân Hải Đảo Cầu Sinh: Ta Có Thể Nghe Được Vạn Vật Tiếng Lòng - Chương 49: Hòm Bảo Vật Màu Lam — Mê Tiên Hiệp