Trước
Sau

Chương 650

Tàn Sát Lạnh Lùng

Chỉ thấy Khương Lan thân vận thanh sam. Cước đạp La Vũ đao. Xé rách không gian hướng về phía Tần Vũ, các thần vương bay tới cực nhanh. Tốc độ khủng khiếp khiến không gian chấn động.“Là Khương Lan!”Hoàng Phủ Lưu Hương đứng cạnh bát đại thánh hoàng kinh ngạc nói. Lập tức sự chú ý của các thần vương đều tập trung lên Khương Lan vừa tới. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.

Truyện FULL“Đúng là Khương Lan, tên Khương Lan này không ngờ lại tự chui ra.” Ánh mắt Đoan Mộc Vân lóe lên vẻ vui mừng.

Tu La thần vương La Phàm và Huyết Hải nữ vương sáng rực mắt lên, ánh mắt hai người nhanh chóng quét tới Khương Lan, trong lòng kích động. Đối phó với Khương Lan, hai người bọn họ có đủ lòng tin. Khương Lan bay tới bên cạnh Tần Vũ. Nhìn Tần Vũ rồi mỉm cười gật đầu: “Tiểu Vũ.” Tần Vũ nghi ngờ không hiểu. Lan thúc đáng nhẽ đang tu luyện trong tân vũ trụ mới đúng. Sao mới chỉ một lúc đã đi ra rồi?

Không chỉ Tần Vũ, mà cả các thần vương, bọn họ cảm giác cự ly giữa lúc tranh đoạt Hậu Thổ ấn trong Thiên Tôn sơn tới giờ mới chỉ có nửa ngày, tuy thế bản thân Khương Lan thực tế đã tu luyện mấy chục năm rồi, nhưng theo Tần Vũ, dù có tu luyện mấy chục năm. Lan thúc cũng không thể chỉ trong vòng mấy chục năm ngắn ngủi tăng cường thực lực được nhiều.“Khương Lan, ngươi mau đưa Hậu Thổ ấn ra.” Đoan Mộc Vân là người đầu tiên quát. Không chỉ Đoan Mộc Vân, hay là Khương Phạm, bọn họ đều là những nhân vật có dã tâm, nếu không mỗi người cũng không thể lãnh đạo một phương, tranh đấu bao nhiêu năm trên thần giới rồi. Đoan Mộc Vân và Khương Phạm, đều muốn trở thành thiên tôn. Tự nhiên rất muốn có được Hậu Thổ ấn, một trong tam ấn.“Nhị đệ, đưa Hậu Thổ ấn ra đi. Nếu không, hại mình hại người.” Khương Phạm lạnh lùng nói. Khương Lan liếc nhìn đại ca Khương Phạm, rồi lại nhìn Chu Hoắc, Đoan Mộc Vân cùng các thánh hoàng khác, nét mặt bỗng trở nên khó coi. Bởi vì Khương Lan nhớ lại khung cảnh năm xưa Tả Thu My bị mấy đại thánh hoàng hợp lực giết chết. Hiện tại. So với năm xưa. Khung cảnh có nhiều điểm giống nhau. Thậm chí có phần lớn hơn.“Muốn ta đưa Hậu Thổ ấn ra? Không bao giờ.” Khương Lan chậm rãi trả lời.“Khương Lan, hôm nay ngươi không đưa cũng phải đưa.” Tu La thần vương La Phàm trầm giọng nói, đồng thời một đoạn huyết xích đột nhiên xuất hiện trên tay. Chính là huyết xích Đoạn Mệnh.

“Thời… thời gian tĩnh chỉ.

Khương Phạm ngây người.

Chu Hoắc ngây người.

Bát đại thánh hoàng đều kinh ngạc, mười vị thần vương phe phi thăng cũng ngây người. Những thần vương ẩn thế cũng trợn tròn mắt nhìn, kể cả những thần vương biết thời gian tĩnh chỉ là Tu La thần vương La Phàm và Huyết Hải nữ vương Tiết Vân đều trầm mặc.

Thần giới lại thêm một thần vương thi triển được thời gian tĩnh chỉ.

Mười thần vương phe phi thăng không thể cử động nhưng Khương Lan, người thi triển thời gian tĩnh chỉ lại có thể.“Phốc…”Đao mang mờ nhạt hóa thành một luồng sáng cong, xé toang không gian.

Động tác của Khương Lan cực kỳ ưu nhã. La Vũ đao trong tay chém tới phe phi thăng. Nhưng bát đại thánh hoàng phản ứng chỉ trong nháy mắt, bản nguyên lực lập tức đại thịnh. Đồng thời năng lượng của mười vị thần vương phe phi thăng đều bùng lên.“Bồng!”Không khí lại chuyển động. Âm thanh cũng khôi phục. Đao mang cùng hai đạo kiếm mang lại bay.

Thời gian tĩnh chỉ đã bị phá.

Chỉ là trong khoảnh khắc ngắn ngủi của thời gian tĩnh chỉ. Chỉ trong nháy mắt đã có bốn vị thần vương phe phi thăng bị giết. Một vị thần vương trọng thương. Lúc này Huyết Yêu nữ vương Vũ Sát cảm thấy sợ, nếu như không phải trong lúc quyết định thời gian tĩnh chỉ bị phá. Sợ là nàng ta cũng chết rồi.

Thi thể bốn vị thần vương máu phụt ra không gian. Cuối cùng vô lực rơi cắm thẳng xuống.

Bốn vị thần vương mà Khương Lan giết là Huyết Yêu sơn Áo Thôn thần vương, Tu La hải An Tầm thần vương và Song Vực đảo Phổ Pháp thần vương, Tầm Ngôn thần vương.“Tiểu An!”Tu La thần vương La Phàm đột nhiên hét lớn một tiếng giận dữ. Hắc bào Tần Vũ đứng đối mặt với Tu La thần vương ánh mắt đột nhiên sắc lạnh. Bàn tay cầm Tàn Tuyết thần thương cũng nắm chặt hơn.

830 words
Trước
Sau
Tinh Thần Biến - Chương 650: Tàn Sát Lạnh Lùng — Mê Tiên Hiệp