Chương 583
Bình Phán
Dịch giả : HalosNguồn : Thời gian trôi đi rất nhanh, chớp mắt chỉ còn cách ngày bình phán chỉ tiêu thứ hai của chiêu thân hơn một tháng.
Mười bảy ứng cử viên đều đã tới Bắc cực Phiêu Tuyết thành, bọn họ đang yên lặng chờ này bình phán.
Bắc cực Phiêu Tuyết thành, Phiêu Vân phủ.
Hoa tuyết bay lả tả, Hầu Phí, Hắc Vũ mặc quần áo của mình, sánh vai đi trên con đường nhỏ lót bằng gạch xanh.– Hầu tử, ngày bình phán sắp tới rồi mà sao đại ca vẫn chưa trở về nhỉ? Hắc Vũ nhíu mày, có chút lo lắng.
Từ chín năm trước Tần Vũ tiến vào tân vũ trụ rồi ở mãi trong đó không quay lại.
Hầu Phí lắc đầu, chép miệng: – Tạp mao điểu, đừng quá lo lắng, đại ca huynh ấy bất kể ra sao cũng không quên ngày quan trọng ấy đâu. Cứ đợi đi, không phải còn hơn một tháng nữa sao? Ài, ta cứ mãi nghĩ vũ khí mà đại ca luyện chế cho bọn ta đáo để trông như thế nào?
Hắc Vũ mỉm cười: – Đại ca là luyện khí tông sư, vũ khí huynh ấy luyện chế ra tuyệt đối không phải là tầm thường.
Đây là khí tức đặc thù do hấp thu “Huyền Hoàng chi khí”.– Đại, đại ca? Đây chính là vũ khí của bọn đệ? Hầu Phí lắp bắp,Mắt nhìn trừng trừng vào cây trường côn, Hắc Vũ cũng nhìn chằm chằm vào thanh trường thương.– Hai tên ngốc, vũ khí này không phải để tặng cho bọn đệ thì tặng cho ai chứ? Các đệ trích huyết nhận chủ trước đi. Tần Vũ cười ha hả bảo. Hầu Phí, Hắc Vũ cùng nhìn Tần Vũ cảm kích.
Bình thường có bảo vật gì ba huynh đệ đều không so đo, có điều hai món vũ khí mà Tần Vũ đưa raQuá kinh người, có uy lực ngang với nhất lưu Hồng Mông Linh Bảo.
Cả thần giới chỉ có khoảng mười kiện nhất lưu Hồng Mông Linh Bảo. Bất quá, đây cũng là do Tần Vũ dựa vào Huyền Hoàng chi khí mới làm uy lực của hai món vũ khí lớn như thế. Hai giọt máu tươi, hai kiện Huyền Hoàng Linh Bảo.
Hắc Vũ đưa một tay ra nắm lấy thanh trường thương, chỉ thấy khi Hắc Vũ huy động một tay, thanh trường thương đó như du long xuyên qua không gian và thời gian.
Chung quanh thân thể Hắc Vũ phảng phất như thời gian và không gian đang biến ảo.
Bản thân Hắc Vũ đã cảm ngộ được một bộ phận thời gian pháp tắc, vừa hay thanh trường thương này lại có hiệu quả đặc thù “Xuyên thấu”, “Phá không”, đem phối hợp với Lưu Quang thương đạo thì uy lực càng lớn.
Thương ảnh đi tới đâu không gian dao động tới đó, mũi thương chấn động không gian liền xuất hiện khe nứt.“Lưu Quang thương đạo quả nhiên là lợi hại.” Tần Vũ thầm tán thưởng.– Ông! Ông! Toàn thân Hầu Phí giống như ảo ảnh, trường côn trong tay giống như cuồng lòng bay lượn, lúc thì làm thời gian, không gian tê liệt, lúc thì đâm tới phá tan.
Hầu Phí trước giờ vốn thích công kích bằng sức lực.
Hiệu quả đặc thù của cây trường côn này vừa hay lại là “Bạo liệt”, “Trọng quân” làm cho lực công kích của Hầu Phí tăng lên gấp bội. Đặc biệt là Huyền Hoàng chi khí lưu động trên hai thanh vũ khí này làm khí tức càng thêm kinh người.“Có hai món vũ khí này thì thượng bộ thiên thần bình thường tuyệt đối không phải là đối thủ của Phí Phí và Tiểu Hắc nữa.” Tần Vũ khẽ gật đầu.
Hắc Vũ đột nhiên dừng tay, một tay nắm thanh trường thương, mắt nhìn nó sáng rỡ vui mừng nói: – Đệ tu luyện Lưu Quang thương đạo, thanh trường thương này gọi là “Lưu Quang” vậy.– Quác quác, cây côn này tốt thật, màu sắc cũng đã thay đổi rồi, tiếp tục gọi Hắc bổng thì không hay, hây, màu xanh đen lại còn có Huyền Hoàng chi khí… vậy gọi là “Huyền Thanh Nhất Khí côn” đi. Hầu Phí chụp lấy Huyền Thanh Nhất Khí côn, vui mừng cười ha hả. Lưu Quang. Huyền Thanh Nhất Khí côn.– Tiểu Hắc, Phí Phí, thử thì cũng đã thử rồi, hai món vũ khí này giao lại cho ta để đem chúng tiếp tục hấp thu Huyền Hoàng chi khí đến khi bão hòa đã. Tần Vũ cười bảo.
Hầu Phí, Hắc Vũ nhìn nhau, trong mắt đầy nuối tiếc.
Tần Vũ nhìn khuôn mặt tươi cười của Chu Hiển, cười nhẹ.
Bản thân có được Huyễn Linh kính, Tần Vũ biết rất rõ là Chu Hiển muốn tra sẽ tra được ngay. Hơn nữa, Chu Hiển chắc chắn là sẽ nghĩ biện pháp, nỗ lực để giành chỉ tiêu này.
“Biết rõ mình có Huyễn Linh kính mà còn tự tin như thế?” Tần Vũ thầm cười lạnh. “May mà mình đã chuẩn bị đầy đủ, một tòa Tử Huyền phủ to lớn này ta không tin là không thắng được ngươi!”
Tử Huyền phủ, luận bảo vật, luận thủ pháp luyện chế…
Nếu để hai vị luyện khí tông sư Âu Nghiệp Tử hoặc Đoan Mộc Phong luyện chế có lẽ phải hao phí thời gian rất dài đến hãi nhân.
Đồng thời, sợ là hai vị luyện khí tông sư đó sẽ không hao phí nhiều tinh lực đến thế chỉ để luyện chế một số vật trang trí cấp thượng phẩm thiên thần khí. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY – http://xtruyen.vn– Tần Vũ huynh, huynh không trả lời thì ta cũng biết. Bất quá, nếu huynh cho rằng có được Huyễn Linh kính… chỉ tiêu thứ hai sẽ vào tay thì cực kỳ sai lầm.
Chu Hiển cười tự tin sau đó quay người cười lớn bước vào cửa hoàng thành.“Cười bây giờ là quá sớm đó.” Tần Vũ cũng bước vào cửa thành,còn mọi người tham gia yến tiệc ở bên cạnh đều đứng xem trò.
Thần giới mênh mông, hiện tại tám đại thánh hoàng và ba vị thần vương của ba thế lực phi thăng giả đã tập trungTại Bắc cực thánh hoàng điện. Trường chiêu thân này có ảnh hưởng vô cùng lớn tới cả thần giới.
Lúc này. Trong Bắc cực thánh hoàng điện, mười ba bị thần vương ngồi trên cao, phía dưới mười bảy ứng cử viên đang cười tủm tỉm ngồi đó.– Tần Vũ huynh, nghe nói huynh có được Huyễn Linh kính? Khuê Nhân Hầu hạ giọng hỏi.– Khuê Nhân huynh, huynh cũng biết ư? Tần Vũ kinh ngạc hỏi lại.
Việc này vốn chỉ có hắn và Đoan Mộc Ngọc biết, không ngờ đã truyền khắp như thế.
Khuê Nhân Hầu cười ha hả nói: – Trên thế giới này làm gì có bức tường nào mà không có gió lọt qua. Huynh có Huyễn Linh kính, ta cũng nghe nói Chu Hiển đã chuẩn bị một món lễ vật cực kỳ phi phàm. Bây giờ xem ra chỉ tiêu thứ hai chỉ thuộc về một trong hai người rồi.– Đâu nhất định là thế, mười bảy ứng cử viên không có ai tầm thường. Biết đâu mỗi người đều đưa ra một món lễ vật làm người ta chấn động thì sao. Tần Vũ cười bảo.– Nói cũng đúng, chỉ tiêu thứ hai này là để kiểm tra “dụng tâm” với lại trình độ mới lạ, độc đáo. Kết quả ra sao cũng khó nói lắm. Khuê Nhân Hầu gật đầu tán đồng.
Tần Vũ nhìn thấy ở phía trên đại điện Bắc cực thánh hoàng Khương Phạm bắt đầu đứng lên, lập tức hắn mỉm cười với Khuê Nhân Hầu. Hai người tự giác không nói nữa, cùng ngẩng đầu nhìn Khương Phạm, cả đại điện trở nên hoàn toàn yên tĩnh.
Khuôn mặt Khương Phạm đầy tươi cười thân thiết: – Các vị, hôm nay là ngày bình phán chọn lựa chỉ tiêu thứ hai. Trước đây mọi người cũng đã biết… hồi trước trong mười tám ứng cử viên có Đoan Mộc Ngọc của Nam cực Kính Quang thành, nhưng bây giờ cậu ta đã bước vào cảnh giới thần vương. Trong quá trình chiêu thân của con gái ta,Cậu ta đã đột phá trở thành thần vương. Ta cảm thấy rất vinh hạnh.
Các vị thần vương ở phía trên đều gật đầu.– Đoan Mộc thành thần vương rồi liền rút lui không tham gia chiêu thân, trong lòng ta cảm thấy nuối tiếc. Khương Phạm than nhỏ rồi cười. – Bất quá… hiện tại vẫn còn mười bảy ứng cử viên, một người đều là nhân vật tuấn kiệt của thần giới.
Ánh mắt của Khương Phạm lướt qua mọi người phía dưới, lúc nhìn Tần Vũ còn cười với hắn.
Trong lòng Tần Vũ biết rằng nhạc phụ tương lai rất ấn tượng với mình, thái độ rất tốt, điều này cũng bình thường, dù gì thì lần trước mình cũng đã hiến tặng một kiện nhất lưu Hồng Mông Linh Bảo.– Ta biết điều mọi người muốn biết nhất là chỉ tiêu thứ hai của chiêu thân sẽ thuộc về ai? Ta cũng không kéo dài thời gian, bây giờ xin mời mười bảy ứng cử viên từng người một dâng lễ vật lên. Giọng Khương Phạm cao lên.
Chiếu theo thứ tự chỗ ngồi.
Người đầu tiên là ứng cử viên ngồi ở ngoài cùng, một hoàng tử của Đông Nam Địa để chi thành, thực lực mới chỉ là trung bộ thiên thần.
Vị hoàng tử này mỉm cười đi tới giữa đại điện.– Chư vị thần vương, lễ vật của tôi là “Thiên loạn thiểm tinh”, đây là do một lần tôi tự mình xuống một không gian vũ trụ của phàm nhân giới gặp được một tinh cầu kỳ lạ đặc biệt. Chỗ kỳ lạ đặc biệt của nó là mỗi lúc phát ra quang mang một khác. Vào buổi tối nhìn vô cùng rực rỡ. Tôi đem tinh cầu đó tiến hành luyện chế ra thành một món lễ vật nhỏ.
Vị hoàng tử này ngửa tay ra, một tinh cầu cỡ nắm tay liền bay lên lơ lửng trong lòng bàn tay, quang mang bảy sắc không ngừng biến đổi, thực sự rất kỳ lạ đặc sắc.
Đối với thiên thần mà nói, một tinh cầu của phàm nhân giới chẳng phải giống như đồ chơi?
Từng ứng cử viên nối tiếp nhau đưa ra lễ vật của mình, có nhiều lễ vật Tần Vũ không khỏi không kinh ngạc tán thưởng. Cấu tạo của chúng cũng vô cùng mới lạ đặc sắc.
Bên phải của Tần Vũ là Chu Hiển, bên trái là Thân Đồ Phàm, ở phía ngoài cùng bên trái là Khuê Nhân Hầu.
Chiếu theo thứ tự thì giờ đây đến lượt Chu Hiển, sau Chu Hiển là Tần Vũ.
Khuôn mặt Chu Hiển tươi cười đầy tự tin, hắn bước vào giữa Bắc cực thánh hoàng điện: – Chư vị thần vương, lễ vật của tôi là “Cửu Phượng quan”, chỗ kỳ lạ đặc sắc của Cửu Phượng quan xin để lát nữa tôi sẽ nói kỹ lưỡng. Bây giờ xin mọi người quan sát nó trước đã.