Chương 574
Phong ba
Bắc cực thánh hoàng điện hoàn toàn bị bao phủ bởi sự yên lặng đáng sợ đó, mọi người đều cảm thấy tức thở, đồng thời trong lòng có một sự sợ hãi trước nay chưa từng có.
Bắc cực thánh hoàng Khương Phạm đứng lên, nỗ lực khôi phục biểu tình như bình thường: – Tần Vũ, ngươi vừa nói cây La Vũ đao kia là nhất lưu Hồng Mông Linh Bảo?– Đúng thế. Tần Vũ bình tĩnh đáp.
Giờ đây mười ba vị thần vương ở phía trên không thèm chú ý đến việc ai ban tặng La Vũ đao mà chỉ quan tâm tới việc… có phải nó là nhất lưu Hồng Mông Linh Bảo hay không.
Số lượng nhất lưu Hồng Mông Linh Bảo trong cả thần giới cũng chỉ khoảng mười kiện.
Nhưng số lượng thần vương thì sao? Tính sơ sơ cũng hơn ba chục người. Hầu như mỗi thế lực đều có ba-bốn thần vương.
Trong cả thần giới chỉ có tám đại thánh hoàng, Tu La thần vương với lại một vị ẩn thế thần vương sở hữu nhất lưu Hồng Mông Linh Bảo. Có khả năng còn có Hồng Mông Linh Bảo không công khai, nhưng dù có thì tối đa cũng chỉ một, hai kiện.
Hơn hai mươi vị thần vương không có nhất lưu Hồng Mông Linh Bảo. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Tâm ý vừa động, La Vũ đao trong tay liền bay lơ lửng lên phía trên đại điện, Bắc cực thánh hoàng Khương Phạm vươn tay nắm lấy nó.– Chư vị, ta tự mình kiểm tra thì mọi người không có ý kiến gì chứ? Khương Phạm nhìn mọi người. Mọi người đều mỉm cười tỏ ý không có ý kiến, ở đây ngoại trừ Khương Phạm ra còn ai có tư cách kiểm tra chứ?
Khương Phạm cười rồi trích huyết nhỏ lên La Vũ đao. Giọt máu tươi vừa mới dung nhập vào trong La Vũ đao, sắc mặt Khương Phạm tràn đầy kinh ngạc, sau đó vui mừng đến phát điên, nhìn Tần Vũ bảo: – Quả thực là nhất lưu Hồng Mông Linh Bảo, quả thực là thế.
Nghe lời nói của Khương Phạm, không khí trên đại điện không còn bình thường.
Khương Phạm cười ha ha bảo: – Lễ vật của Tần Vũ là nhất lưu Hồng Mông Linh Bảo, chỉ tiêu đầu tiên này cấp cho hắn chắc mọi người không ai có ý kiến nhỉ.– Không có ý kiến. Tây Nam thánh hoàng cùng các thần vương đều khẽ lắc đầu đáp.
Chu Hiển ở bên dưới trong mắt lóe lên một tia thất vọng, đến mức này rồi thì hắn cũng chẳng có biện pháp nào nữa. Trên mặt Tần Vũ xuất hiện nét tươi cười. – Vậy thì tốt, ta tuyên bố … Bắc cực thánh hoàng Khương Phạm cười nói.– Chậm đã. Phu nhân của Bắc cực thánh hoàng, Thuần Vu Nhu, đột nhiên bảo.
Khương Phạm nhìn vợ mình, không nhịn được nhíu mày hỏi: – Phu nhân, bà còn chuyện gì nữa? Thuần Vu Nhu cười đáp: – Bệ hạ, ta nhớ là… lễ vật dâng lên phải do thiên tôn ban tặng, đúng không?– Đúng. Khương Phạm gật đầu đáp: