Chương 570
Tiêu Diêu thiên tôn
“Không. Không phải mắt đỏ sậm mà là…”Tần Vũ ngưng thần quan sát kỹ lưỡng mới phát hiện ra trong mắt của nam tử áo tím này phát ra một đạo hồng quang lấp lóe.
Mắt của nam tử áo tím thực tế là màu đen nhưng vì khi ông ta nhìn Tần Vũ trong mắt phát ra một đạo hồng quang.
Vì thế làm cho Tần Vũ mới nhìn qua còn cho là mắt của ông ta mà mà đỏ sậm.
Phát ra hồng quang? Tần Vũ chấn động trong lòng, người hắn quen biết rất nhiều nhưng mắt phát ra hồng quang vô cùng ít. “Phí Phí, đúng, Phí Phí!”Hầu Phí vốn là “Hỏa Tình Thủy Viên”, mỗi khi chăm chú quan sát một vật nào đó thì trong cặp mắt màu đen sẽ phát ra hồng quang lấp lóe, tình trạng giống hệt với nam tử áo tím trước mặt.
Mắt của nam tử áo tím trước mặt có thể phát ra hồng quang, là “Hỏa Tình Thủy Viên” sao? Hay là do tu luyện một loại công pháp đặc thù nào đó? Tần Vũ không tiện hỏi vì hắn không thể nào nhìn ra thực lực của người trước mặt. Thực lực của Tần Vũ bây giờ là thượng bộ thiên thần, hắn nhìn không ra… đối phương ít nhất cũng phải là thần vương.– Vãn bối Tần Vũ, không biết tiền bối có phải là Tiêu Diêu thiên tôn tiền bối? Tần Vũ cung kính hành lễ.
Nam tử áo tím nhếch miệng cười, ánh mắt dán vào người Tần Vũ:
Nhãn thần và biểu tình đó thực sự rất ngoạn mục.– Được rồi, không trêu tiểu tử ngươi nữa. Ta cũng biết đám người tham gia chiêu thân các ngươi tới đây làm gì… Tiêu Diêu thiên tôn lật tay, một cái hồ lô màu đồng cổ xuất hiện trên lòng bàn tay.
Ánh mắt của Tần Vũ lập tức dán vào cái hồ lô.
Tiêu Diêu thiên tôn cảm thán: – Ài, bọn ta tuy là thiên tôn, nhưng mà… Hồng Mông Linh Bảo này là do trời đất sinh ra, trên ngươi bọn ta cũng rất ít ỏi. Cái “Bích Tuyền hồ lô” này là một kiện linh bảo mà năm xưa ta đã phát hiện trong lúc đang dạo chơi trong vũ trụ. Ngươi cầm lấy đi.
Bích Tuyền hồ lô từ tay Tiêu Diêu thiên tôn nổi lên rồi bay lơ lửng tới trước mặt Tần Vũ.
Tần Vũ nhận lấy Bích Tuyền hồ lô, trước tiên trích ra một giọt máu tươi, đây bất quá chỉ là bước đầu tiên của việc luyện chế Hồng Mông linh bảo, nhưng một khi trích huyết nhận chủ rồi thì ít nhất Tần Vũ cũng có được quyền khống chế Bích Tuyền hồ lô.
Bích Tuyền hồ lô có khả năng phóng ra dòng suối xanh biếc để trói buộc, công kích… Tần Vũ thoáng cái đã biết được công dụng đại khái của Bích Tuyền hồ lô, đồng thời trong lòng cũng có phán đoán về cấp bậc của nó.
Bích Tuyền hồ lô này là một kiện nhị lưu Hồng Mông Linh Bảo.“Có thể ban tặng cho mình một kiện nhị lưu Hồng Mông Linh Bảo đã rất tốt rồi.” Tần Vũ tự biết thế là đủ vì hắn biết rằng… nhất lưu Hồng Mông Linh Bảo cực kỳ hiếm có trong thần giới.
Tuyệt đại đa số thần vương trong thần giới đều dùng vũ khí là nhị lưu Hồng Mông Linh Bảo.
Năm xưa “Tượng thần” Xa Hầu Viên vì luyện chế ra được một kiện nhất lưu Hồng Mông Linh Bảo mà được phong là “Tượng thần”. Vì thế có thể biết nhất lưu Hồng Mông Linh Bảo hiếm thấy tới mức nào.– Rồi đó, có được Bích Tuyền hồ lô thì ngươi vừa lòng rồi chứ. Tiêu Diêu thiên tôn cười nhẹ nói. – Hiện tại ngươi có thể đi được rồi.
Tần Vũ lật tay thu Bích Tuyền hồ lô lại sau đó cúi người cảm tạ: – Cảm ơn Tiêu Diêu thiên tôn tiền bối.
Tiêu Diêu thiên tôn phẩy tay: – Đi đi.
Tần Vũ liền cúi người sau đó quay đi, lúc Tần Vũ đi tới cửa vườn Tiêu Diêu thiên tôn lại lên tiếng bảo: – Tần Vũ, trước khi ngươi đi ta có một chuyện muốn nhắc nhở ngươi.
Tần Vũ dừng phắt lại, ngoảnh đầu nhìn Tiêu Diêu thiên tôn: – Xin Tiêu Diêu thiên tôn tiền bối chỉ điểm.
Tiêu Diêu thiên tôn cười bảo: – Ta đã nói rồi, Đại sư huynh của ta rất chú ý tới lần chiêu thân này, vì thế… lần này không chỉ có ta và Nhị sư huynh, ngay cả Đại sư huynh cũng đang ở trên hòn đảo nào đó quanh Sơn Hải cung.
Phiêu Vũ thiên tôn đang ở trên hòn đảo nào đó quanh Sơn Hải cung? Trong lòng Tần Vũ cực kỳ ngạc nhiên.– Đương nhiên Đại sư huynh vẫn là Đại sư huynh. Huynh ấy muốn gặp ngươi thì ngươi sẽ gặp được. Nếu huynh ấy không muốn gặp ngươi, dù ngươi chạy khắp ba ngàn hòn đảo quanh đây cũng chẳng thấy. Tiêu Diêu thiên tôn cười nhẹ nói: – Ta nhắc nhở ngươi là để ngươi biết đừng có gấp gáp quay về, cứ ở lại đây trước đã. Biết đâu lúc nào đó lại gặp được Đại sư huynh. Nếu ngươi gặp được huynh ấy. thế thì… ngươi may mắn lắm. Huynh ấy không có nghèo như ta và Nhị sư huynh đâu.
Nghèo?
Tần Vũ dở khóc dở cười.
Bất quá Tần Vũ cũng đã nghe qua có thể gặp được Phiêu Vũ thiên tôn thần bí chính là một chuyện vô cùng tốt đẹp. Bảo bối trên người Phiêu Vũ thiên tôn khẳng định là nhiều hơn Lôi Phạt thiên tôn với Tiêu Diêu thiên tôn nhiều.“Chẳng trách Chu Hiển được Lôi Phạt thiên tôn ban tặng rồi còn ở lại đây.” Tần Vũ đột nhiên hiểu ra.– Cảm ơn Tiêu Diêu thiên tôn tiền bối đã chỉ điểm. Tần Vũ cảm kích nói.
Tiêu Diêu thiên tôn khẽ mỉm cười sau đó toàn thân biến mất.
Tần Vũ bước ra khỏi Tiêu Diêu điện, nhìn xuống phía dưới, quanh Sơn Hải cung có một đám người đang bàn luận với nhau. Lúc Tần Vũ vừa đi ra, đám người này cùng đưa mắt nhìn về Tần Vũ.
Xuống khỏi cầu thang, Tần Vũ đi về phía nhóm Đoan Mộc Ngọc.– Tần Vũ huynh, chúc mừng, chúc mừng. Khuê Nhân Hầu cười lớn nói, Đoan Mộc Ngọc, Thân Đồ Phàm cũng mỉm cười nhìn Tần Vũ. Đoan Mộc Ngọc hiếu kỳ hỏi Tần Vũ: – Tần Vũ huynh, không biết huynh gặp mặt Tiêu Diêu thiên tôn rồi có được ông ấy ban tặng lễ vật không?
Lập tức đám người chung quanh đều dỏng tai lên.
Chu Hiển đưa mắt nhìn chằm chằm vào Tần Vũ.
Tần Vũ mỉm cười, lật tay lấy ra một cái hồ lô màu đồng cổ. Ánh mắt của mười mấy người chung quanh dán chặt lên cái hồ lô.
Hồng Mông Linh Bảo có khí tức đặc thù của Hồng Mông Linh Bảo, hơn nữa vũ khí được luyện chế ra bình thường rất hiếm khi mang hình dáng hồ lô. Hồ lô thường là do trời đất sinh ra.
Trời đất sinh ra thường là Hồng Mông Linh Bảo.
Bọn có nhãn lực tốt như Đoan Mộc Ngọc đã đoán ra, sắc mặt Chu Hiển càng thêm khó coi.– Tần Vũ huynh, Tiêu Diêu thiên tôn cũng ban tặng cho huynh Hồng Mông Linh Bảo? Khuê Nhân Hầu kinh ngạc hỏi.– Đúng thế. Tần Vũ gật đầu.