Chương 541
Thủ chiến
Màn đêm hắc ám qua đi, ánh sáng ban ngày chiếu xuống bao phủ cả thần giới. Huyễn Kim thành cũng đón chào một ngày mới, ngày hôm nay cả Huyễn Kim thành nơi nào cũng đều trong tình trạng huyên náo ồn ào không dứt.
Bên ngoài Lưu Vân phủ, lúc nào cũng có thiên thần đi qua nhìn vào Lưu Vân phủ, đàm luận với nhau.
Đột nhiên, một thiên thần đội ngũ chỉnh tề bay tới Lưu Vân phủ, trực tiếp hạ xuống bên ngoài cửa Lưu Vân phủ. Thị vệ Lưu Vân phủ lập tức giơ tay ngăn lại: “Nơi này là Lưu Vân phủ, không phận sự miễn vào.”Thủ lĩnh của đội thiên thần này trực tiếp đưa ra một khối kim sắc lệnh bài: “Thánh hoàng có lệnh gọi mấy người của Tần Vũ tiên sinh đi tới diễn võ trường của doanh trại quân đội ở phía Bắc Huyễn Kim thành tham gia cuộc chiến tranh đoạt vị trí điện chủ Lam Huyền điện. Tần Vũ tiên sinh, mời nhanh chóng đến diễn võ trường.”Vị thủ lĩnh này rất lớn tiếng. Âm thanh vang lên khắp Lưu Vân phủ. Đoàn người Tần Vũ sớm đã chuẩn bị kĩ càng nghe rất rõ.
Bên ngoài Lưu Vân phủ vốn đã có không ít thiên thần, nghe thấy tiếng của thủ lĩnh đội ngũ thiên thần liền xôn xao hẳn lên, có thiên thần kích động lập tức hống lên: “Trận chiến tranh đoạt ở diễn võ trường phía Bắc thành. Đi nào, chúng ta mau qua đó.”Cũng có thiên thần bình tĩnh khẽ gật đầu nói: “Ân, phạm vi diễn võ trường lớn như thế, thêm vào đó còn có cấm chế kì dị đặc thù của Huyễn Kim thành, đích xác đủ cho các cao thủ giao chiến.”Tóm lại. Thông tin này được truyền ra rất nhanh, kì thật không chỉ truyền ra từ chỗ này mà từ phía Bách Hoa vương phủ và Đổng Hầu cũng có, Huyễn Kim thành tịnh không lớn, thiên thần thì nhiều như thế. Tin tức này mọi người ở Huyễn Kim thành nhanh chóng biết hết.
Trong đại sảnh Lưu Vân phủ.
Mấy người Tần Vũ, Phúc bá, Thu Trọng Phục, Đàm Cửu, Tuy Phù nghe tiếng gọi ở bên ngoài lập tức đứng lên. Bởi vì không chuẩn bị cho Tiểu Hắc xuất chiến nên không quấy rầy Tiểu Hắc tu luyện, Tiểu Hắc vẫn ở lại Khương Lan giới tu luyện.
“Tần Vũ tiên sinh, ta vốn có tới phủ đệ của tiên sinh để gặp mặt, chỉ là Tần Vũ tiên sinh đang bế quan tu luyện, đến hôm nay chúng ta mới gặp lại. Trận chiến tranh đoạt hôm nay chỉ là tỉ thí mà thôi. Mọi người tận lực là được, đừng để tổn thương tới hòa khí.” Tuyết Ngữ mỉm cười nói.
Tần Vũ cũng gật đầu nói: “Nhất định mà. Tuyết Ngữ cô nương, Bách Hoa thần vương đại nhân đâu?”“Thần vương đại nhân sư tôn …”Tuyết Ngữ nói nửa chừng liền dừng lại, ngẩng đầu nhìn. Không chỉ mình nàng, mấy người Tần Vũ cũng nhìn lên trời, hơn một vạn thiên thần đến xem cũng ngẩng đầu nhìn.
Chỉ thấy có tầng tầng lớp lớp hơn trăm người đang bay tới, cầm đầu chính là Đông cực thánh hoàng Hoàng Phủ Ngự toàn thân mang hoàng bào, bên cạnh là thê tử của ông. Bên tay phải Đông cực thánh hoàng chính là Bách Hoa thần y quần áo rực rỡ. Lúc này trông Bách Hoa thần vương như một cô nương hai mấy tuổi, rất hợp nhãn.
Phía bên trái Đông cực thánh hoàng chính là một nam tử lãnh khốc khuôn mặt cương nghị sau lưng có đeo một thanh kim sắc trường kiếm.“Kim Kiếm thần vương?” Mục quang Tần Vũ không nhịn được dán chặt vào nam tử sau lưng có đeo kim sắc trường kiếm này, vũ khí của thần vương bình thường đều thu vào trong thể nội. Còn Kim Kiếm thần vương này lại mang trên lưng, đừng nói là thần vương, dù là trong số thiên thần cũng đã vô cùng hiếm thấy.