Chương 515
Tam phương thủ lĩnh
Tần Vũ nhìn phản ứng lúc này của “Đàm Cửu” không khỏi nhíu mày lại.
Ba mãng hán này là địch nhân của Đàm Cửu ư?
Ba tử đồng tráng hán trước sau rơi xuống, tử đồng tráng hán cầm đầu nhìn về vị trí của mấy tòa cung điện “Hắc Long điện”, không khỏi cười lớn:– Xem ra những điều ta nghe nói là sự thật, mấy tòa cung điện đều bị thiêu hủy không còn gì. Ai nha, Hắc Long, ngươi lần này đã rất mất mặt rồi.– Ồ, nơi này có một trận pháp, chắng lẽ là đại trận được vị thiên thần giỏi bố trận đó bố trí.
Tử đồng tráng hán đứng ở sau cùng sắc mặc hưng phấn tiến về phía đại trận, đại trận đó cũng là sát trận mà Tần Vũ đã bố trí, có thể phát xuất bạch sắc tinh hỏa công kích!– Lão tam, cẩn thận một chút.
Tử đồng tráng hán cầm đầu hét lên.– Không sao đâu!
Nói xong, lão tam ấy trực tiếp sải bước tiến vào bên trong đại trận, cả sát trận liền khởi động, bạch sắc tinh hỏa thoáng chốc đã ngập tràn.
Người tới toàn thân mặc kim y, dáng vẻ thiếu niên. Cả người rất là sáng lạng… Tần Vũ nhìn thiếu niên này, cảm thấy kim y thiếu niên và Cửu Thủ Hắc Long “Đàm Cửu” chính là hai cực đoan.
Đàm Cửu da đen, kim y thiếu niên này da lại trắng nõn như trẻ con.
Đàm Cửu nhãn thần âm trầm tràn đầy sát khí, kim y thiếu niên dương quang khai lãng.– Man gia tam xuẩn ngưu, ta đi tìm các ngươi chỉ để bàn luận, các ngươi vì sao lúc nào cũng trốn tránh ta? Cửu đầu trùng ngươi, mỗi lần tìm ngươi đều tìm không được, lần này để ta tóm được rồi, các ngươi một người cũng chạy không thoát, hôm nay tất cả phải cùng ta đại chiến một phen. Kim Y thiếu niên ha ha cười lớnTần Vũ trong lòng cảm thấy kinh dị.
Kim y thiếu niên vừa đột nhiên xuất hiện này là người như thế nào, nghe khẩu khí tựa hồ như là một nhân vật lợi hại.– Lưu Thủy!
Một đạo thanh âm đột nhiên từ bên cạnh Tần Vũ vang lên, chính là Hoàng Tĩnh đang đứng cạnh Tần Vũ.
Ánh mắt của kim y thiếu niên vừa rồi trên mặt còn có nét cười hưng phấn giờ đột nhiên tắt ngấm, nghi hoặc nhìn về phía Tần Vũ. Nhưng, nói chính xác là nhìn Hoàng Tĩnh ở bên cạnh Tần Vũ.
Kim y thiếu niên phải nghiêng đầu mới nhìn thấy rõ Hoàng Tĩnh ở cạnh Tần Vũ.– A, tỷ!
Kim y thiếu niên mở to hai mắt.– “Tỷ?”Tần Vũ ngẩn người.
Cửu Thủ Hắc Long “Đàm Cửu” cũng ngạc nhiên nhìn Hoàng Tĩnh, lại nhìn sang kim y thiếu niên, vẻ mặt khó tin.
Còn Man gia tam huynh đệ cũng trợn tròn mắt, sau một hồi lâu, Man Phỉ mới nói thầm:– Không ngờ cô nương này chính là tỷ tỷ của tên chiến đấu cuồng đó, đệ đệ mạnh như vậy, không ngờ tỷ tỷ còn mạnh hơn.– Lưu Thủy, lúc ta ly khai ngươi đã đáp ứng ta như thế nào? Sao ta vừa quay người đi, ngươi lại đi ra? Hoàng Tĩnh trầm giọng nói.
Kim y thiếu niên ôm lấy đầu, nhìn mấy người xung quanh, sau đó mục quanh nhìn Tần Vũ, mắt sáng lên, lập tức chuyển đề tài nói: – Tỷ tỷ, tỷ và người này đứng gần như vậy, tỷ quen hắn à? Ai, bình thường tỷ nhìn nam nhân không vừa mắt, sao lại cùng nam nhân thân cận như thế?
Hoàng Tĩnh quả nhiên không truy hỏi chuyện kim y thiếu niên bỏ đi nữa, lúc này liền giải thích: – Hắn gọi là Tần Vũ, cùng ta gặp gỡ vài lần, Lưu Thủy, ngươi đừng có khua môi múa mép nữa!– Nhất định không, nhất định không, hắc hắc, ta nghe lời tỷ.
Kim y thiếu niên liền nói.
Sau đó kim y thiếu niên đi đến cạnh Tần Vũ, chắp tay nói: – Tần Vũ huynh đệ, ta là thủ lĩnh Hoàng Phủ Lưu Thủy của Lương Kim Sơn trong Úy Trì thành tam đại thủ lĩnh! Chắc ngươi đã nghe nói tới đại danh của ta rồi.– Hoàng Phủ huynh, tại hạ Tần Vũ, tỷ tỷ của huynh cũng giới thiệu qua rồi.
Tần Vũ lập tức hành lễ.
Lúc này Tần Vũ mới biết, kim y thiếu niên này chính là Lương Kim Sơn thủ lĩnh, một trong Úy Trì Thành tam đại cường đạo thế lực, có nhìn thế nào cũng nhìn không ra thiếu niên sáng lạng thế này lại có thể là một cường đạo thủ lĩnh.
Đồng thời tận đáy lòng Tần Vũ cũng thấy nghi hoặc, Hoàng Tĩnh họ Hoàng, Hoàng Phủ Lưu Thủy cũng họ Hoàng, hai người là tỷ đệ?
Hoàng Tĩnh cười áy náy với Tần Vũ:– Tần Vũ huynh, ta căn bản chuẩn bị quay về Lương Kim Sơn, hiện tại ngươi đã không có chuyện gì, vậy ta cáo từ trước. Hi vọng sau này chúng ta có thể gặp lại ở Huyễn Kim Sơn.– Hoàng Tĩnh cô nương, ngày sau đợi công lực ta cao lên một chút, nhất định sẽ đến.
Tần Vũ lập tức nói.
Nhãn tình của Hoàng Phủ Lưu Thủy nhất thời sáng lên, liền cười nói: – Tỷ, tỷ đi thong thả!