Chương 499
Ngộ Long
“Ngũ cấp trận pháp, có luyện chế được thiên thần khí không nhỉ?” Tần Vũ tỏ ra ngạc nhiên nói.
Phúc bá lắc đầu nói: “Đối với việc lĩnh ngộ trận pháp, để đạt đến tầng trận pháp ngũ cấp, bất quá một điều kiện là phải luyện thiên thần khí, đồng thời lại còn các điều kiện liên quan đến hỏa diễm, tài liệu.v.v. Ta bản thân đã không có linh hồn, tự nhiên vô phương dùng thần thức khống chế được lửa, có luyện chế cũng không ra được thiên thần khí.”Trong lòng Tần Vũ thấy đáng tiếc cho Phúc bá.
Không có linh hồn đích xác là sự trói buộc rất lớn.“Phúc bá, trước hết người cứ nghỉ ngơi đi, bây giờ ta sẽ bố trận đây.” Tần Vũ cười nói rồi cả người bay lên giữa không trung, sau đó song thủ như ảo ảnh xuất ra đạo đạo quang hoa, đồng thời còn có vô số phù triện ấn phù.
Thần linh thạch lấp lánh đột ngột bay ra từ song thủ của Tần Vũ.
Một khối, hai khối, ba khối… hai mươi tư khối! Hai mươi tư khối hạ phẩm Thần linh thạch chỉnh tề bay ra bốn phương tám hướng Mê Nhĩ sơn, mỗi một khối hạ phẩm Thần linh thạch đều tán phát quang hoa rực rỡ.
Tần Vũ ở giữa bố trận, ưu nhã xuất ra đạo đạo thần linh ấn quyết, tốc độ lúc nhanh lúc chậm, thần lực hàm chứa lúc nhiều lúc ít. Một trận pháp hoàn chỉnh thập phần xảo diệu đã hình thành. Trận pháp này bất quá chỉ là nhất cấp trận pháp, chỉ có điều lại thuộc về loại ảo trận lợi hại nhất trong các loại trận pháp nhất cấp.
“Hả?' Tam Dương quay đầu lại nhìn sợi dây nối mình với bên ngoài, sắc mặt tức thì thay đổi, miệng lẩm bẩm: “không, là ảo cảnh, không phải là thật, không thể tin, không thể tin.“* * *Bọn Liễu Thất Viêm kéo mạnh một cái, kéo ra được nửa sợi dây đã bị đứt.“Sợi dây đã bị người ta cắt đứt rồi.” Liễu Thất Viêm vừa nhìn thấy nét mặt liền biến đổi.“Tam Dương huynh đã bị hãm trong đó rồi, giờ phải làm sao đây?” Lập tức vài kẻ vội lên tiếng.“Liễu Thất Viêm, sao không mời mà đến địa bàn của ta?” Một đạo thanh âm đột nhiên vang lên từ Mê Nhĩ sơn. Bọn Liễu Thất Viêm lập tức kinh hãi nhìn về Mê Nhĩ sơn.
Chỉ thấy cả ngọn Mê Nhĩ sơn lại hiện ra quang mang mênh mông, phù triện ấn phù dày đặc nửa chìm nửa nổi trên tấm quang trảo, đồng thời tấm quang trảo đó mở rộng ra, phạm vi một lúc đã tăng lên cả trăm mét.
Lập tức đội của Liễu Thất Viêm cảm thấy choáng váng, bị trận pháp bao phủ hết vào trong.
Liễu Thất Viêm ơi là Liễu Thất Viêm, mang một kẻ chỉ biết sơ sơ bên ngoài về trận pháp đến phá trận pháp của ta thì thật là…thần giới trận pháp, khu vực bao phủ có thể theo năng lượng mà cải biến thành to nhỏ, một điểm tối cơ bản như thế mà bọn ngươi đều không biết.”Tần Vũ thu hồi thần lực đã quán nhập vào trận pháp, phạm vi bao phủ của trận pháp lập tức trở về tình trạng như lúc đầu. Lúc này năng lượng của trận pháp hoàn toàn do Thần linh thạch cung cấp.
Còn đội của Liễu Nhất Viêm thì đã hoàn toàn bị khốn ở trong trận pháp.“A, để ta ra, đồ hỗn đản, để ta ra!” Ở một nơi trên Mê Nhĩ sơn có một kim phát lão đầu đang điên cuồng gào thét. Lão đã bị khốn ở đây mấy tháng trời rồi. Lúc này Liễu Thất Viêm đi ngang qua bên cạnh nhưng hoàn toàn không phát hiện ra một điểm nào của lão đầu điên cuồng nọ.“Hiện giờ trên Mê Nhĩ sơn đã có đến vài chục nhân viên tốt để thí nghiệm trận pháp rồi, bất quá vẫn chưa đủ.” Tần Vũ đứng ở trên cây quan sát, thấy mấy kẻ đang kinh hoàng hoảng sợ đó, miệng lẩm bẩm tự nói: “Thực lực của mấy kẻ này cũng khá là yếu. Bất quá đợi thêm một lúc nữa, cao thủ của Hắc Long đàm không thể ngồi yên được nữa thì ta mới có thể thi triển trận pháp lợi hại thử xem.”