Chương 496
Ngộ Long
Tần Vũ, Hắc Vũ tiếp tục tu luyện trong tầng không gian thứ hai của Khương Lan giới, không bước ra bên ngoài nữa. Trước đây Tần Vũ vào Phù Giác thôn chẳng qua chỉ để nắm rõ tình hình chung của Thần giới mà thôi. Hiện giờ chuẩn bị tiến hành khổ tu lên một tầng mới sao hắn có thể quan tâm đến điều gì khác?
Mỗi ngày ở Thần giới đều có nhiều người mất tích, chuyện hai nhân vật mới phi thăng biến mất chỉ là chuyện cỏn con. Sau này nếu muốn trở lại sống bình thường, chỉ cần chi một ít Thần linh thạch cho Phủ thành chủ Úy Trì Thành là có thể giải quyết được.
Trong không gian tầng thứ hai Khương Lan giới, đang có năm người ngồi dùng bữa thưởng rượu, chính là Tần Vũ, Hắc Vũ, Phúc bá, Ốc Lam và một hán tử cao lớn da ngăm đen.– Ốc Lam, còn bao lâu Thần kiếp của huynh mới giáng hạ?
Tần Vũ cười hỏi dò.– Thần kiếp của ta hả? Không rõ, giờ cũng không thấy cảm ứng gì.
Ốc Lam bất đắc dĩ nói, thời gian y cùng Tần Vũ đến Thần giới tuy không dài, nhưng vì luôn ở trong không gian tầng thứ hai của Khương Lan giới nên thực tế tính ra đã hơn mười mấy vạn năm.
Hơn mười vạn năm cửu cấp yêu đế mà vẫn chưa cảm ứng được Thần kiếp, điều này khiến Ốc Lam không khỏi rầu rĩ.– Ốc Lam huynh đệ, chớ nôn nóng, đến lúc đó thì lão Ô ta sẽ cùng độ Thần kiếp với ngươi.
Đại hán da đen cười lớn:
Tần Vũ mỉm cười gật đầu.***Thời gian sau đó, Tần Vũ toàn tâm tĩnh tu, thân tâm chìm đắm trong trận đạo. Các loại sát trận, khốn trận, phòng ngự trận, mỗi loại đều có rất nhiều trận pháp, mỗi loại đều có một cách thôi diễn bố trí riêng biệt.
Không ngừng thôi diễn, một sinh hai, hai sinh tư, tư biến ra tám… cứ vậy thôi diễn, vô cùng vô tận!
Tốc độ thôi diễn bằng Thần thức của Tần Vũ cực nhanh, trong đầu tự động hiện ra các kiểu trận, đồng thời hiệu số trận pháp của các thuộc tính cũng biến ảo nhanh chóng, ngàn vạn phù triện cứ mất đi rồi sinh ra không ngừng. Nhưng nhìn từ bên ngoài, Tần Vũ vẫn như bất động tại một chỗ.– Thống khoái! Thật thống khoái!
Tần Vũ đột nhiên mở to hai mắt, trên mặt hiện lên một nụ cười. Cuối cùng hắn đã thành công, hoàn toàn nắm rõ một khốn trận phức tạp đã làm hắn vật vã suốt ba nghìn năm nay.
Cảm giác không ngừng nỗ lực, không ngừng nghiên cứu, cuối cùng đạt được thành công khiến Tần Vũ tràn đầy khí thế chinh phục. Tựa như leo lên đỉnh một ngọn núi rồi vượt một ngọn núi khác cao hơn, đồng thời Tần Vũ cũng càng cảm nhận được thực lực của Phúc bá về Trận đạo. Sát trận mà trước đây Phúc bá bày bố cho hắn xem, thậm chí với thực lực hiện nay của hắn chi mới khiên cưỡng nhìn ra được một chút thực hư, còn nguyên lý thực sự trong đó vẫn có chỗ chưa thông suốt.
Sau khi giải quyết được một vẫn đề khó, Tần Vũ lại nghỉ ngơi trong chốc lát.– Ta thật đã tập trung hết thân tâm vào nghiên cứu Trận đạo chưa nhỉ? Tần Vũ nhíu mày, bỗng nhiên tự hoài nghi.