Trước
Sau

Chương 486

Ngộ Long

“Vâng, thưa chủ nhân.” Phúc bá khom người tuân mệnh.

Tần Vũ khẽ gật đầu, sau đó nhìn về phía Hầu Phí, Hắc Vũ: “Phí Phí, tiểu Hắc, vũ khí của hai người, ngoại trừ Xuyên Vân Thương và Hắc Bổng ra, các ngươi muốn có một vũ khí lợi hại hơn nữa không?”“Đại ca, người có ư?” Hầu Phí ánh mắt sáng ngời.

Tần Vũ đưa tay ra, chỉ thấy một chiếc thuyền nhỏ không đáy lơ lửng giữa không trung, còn có một đôi bao tay trong suốt cùng với một tòa thạch tháp cao lớn cũng đồng thời xuất hiện. Phúc bá nhìn thấy màn này không khỏi chấn kinh nhìn về phía Tần Vũ: “Chủ nhân, đây có lẽ là những Hồng Mông linh bảo mà lão chủ nhân lưu cho người!”“Hồng Mông linh bảo? Là Hồng Mông linh bảo trong truyền truyết ư?” Ốc Lam ở bên cạnh khó có thể tin nói, “Còn có những ba kiện Hồng Mông Linh Bảo?”“Đúng là lưu cho ta, ta có quyền phân chia lại cho bọn họ.” Tần Vũ cười nói.

Từ khi có được ba kiện Hồng Mông linh bảo này, Tần Vũ không định một mình luyện hóa hết toàn bộ, nếu như mình luyện hóa toàn bộ, huynh đệ của mình làm sao tung hoành ở Thần giới được?

Huống chi Tần Vũ có Khương Lan giới, còn có một kiện thượng phẩm Thiên thần khí 'Tàn Tuyết' thần thương mà Tượng thần Xa Hầu Viên rất tự hào, Tần Vũ cũng không thiếu bảo vật lợi hại nào.

Không dựa vào Hồng Mông linh khí, luyện chế ra vũ khí lợi hại như thế, có thể so với nhị lưu Hồng Mông linh bảo, cũng là nguyên nhân mà 'Xa Hầu Viên' nhận định 'Tàn Tuyết' thần thương là vũ khí mình tự hào nhất.“Chủ nhân ……” Phúc bá vội vàng nói.“Phúc bá.” Tần Vũ nhướng mày, Phúc bá chỉ có thể cố nén trụ.

Phúc bá muốn nói gì, Tần Vũ há lại không biết.

Tuyết ti thủ sáo này, trên thực tế cùng với Tàn Tuyết thần thương, có thể phối hợp với nhau phi thường tuyệt diệu. Tay đeo 'Tuyết ti thủ sáo', lại dùng Tàn Tuyết thần thương tiến hành công kích. Lực công kích tối thiểu đề cao vài lần. hai kiện một khi phối hợp, khoảng cách với nhất lưu Hồng Mông linh bảo, cũng không coi là xa nữa.

Bất quá Tần Vũ không muốn nói cho huynh đệ mình biết .“Ân, đại ca người lấy Phi viên thần chu vậy.” Hắc vũ nói.

Trong ba kiện linh bảo, Tuyết ti thủ sáo, Phi viên thần chu khá là hay. Tỏa Thần tháp so ra kém hơn, bên trong lại chẳng có thứ gì, cần cao thủ thì phải tự mình đánh bại rồi mới giam cầm được.“Phi viên thần chu? Ta có Khương Lan giới. bỏ chạy giữ mạng so với Phi viên thần chu càng đơn giản hơn nhiều.” Tần Vũ mỉm cười nói.

Hắc Vũ rùng mình.

So sánh với Khương Lan giới, tác dụng giữ mạng của Phi viên thần chu xác định không bằng.“Ha ha, ta quyết định Tỏa Thần tháp thuộc về ta. Phí Phí thân pháp tốc độ không bằng tiểu Hắc, Phí Phí, 'Phi viên thần chu' thuộc về ngươi. Tiểu Hắc, Tuyết ti thủ sáo còn lại giao choy ngươi.”Tần Vũ nói xong liền đưa tay chỉ về phía Tỏa Thần tháp, chỉ thấy một giọt máu tươi nhập vào Tỏa Thần tháp.

Khốn trận cũng vậy chia làm rất nhiều phương diện.* * *Chín trăm quyển “Trận đạo” trên thực tế chủ yếu là giảng giải ba loại đại trận này, nói đến cũng kỳ quái, trong chín trăm quyển “Trận đạo” này, giảng về sát trận chỉ có hơn một trăm quyển, giảng về phòng ngự trận có hai trăm quyển, còn đến hơn năm trăm quyển nói về khốn trận.

Một kim sắc quyển trục, so với ngọc giản của Tiên Ma Yêu dung lượng lớn hơn nhiều.

Tần Vũ vốn không thể tưởng tượng, vì sao Trận đạo thế nhưng có đến chín trăm quyển.

Nhưng mới đọc ba quyển, Tần Vũ đã hoàn toàn hiểu được .

Chín trăm quyển này, phỏng chừng chỉ có một phần trăm nội dung là giảng giải cách bày trận, phá trận, còn đa số nội dung toàn là ví dụ, hình ảnh và giải thích tường tận.

Từ ngũ hành trận pháp rất bình thường đã bắt đầu giải thích tường tận, bố trí như thế nào, phá ra sao, chỗ nào là nhược điểm, chỗ nào quan trọng nhất .v.v.

Mỗi một ví dụ về trận pháp đều có thể bị phá giải.

Các loại phương pháp điều phối lại sinh ra ví dụ về các loại trận pháp. từ trận pháp đơn giản nhất cơ sở nhất, cứ thế mà tiến sâu hơn, trận pháp nêu ra càng ngày càng phức tạp.

Tần Vũ ngay từ đầu đã xem nội dung về sát trận.

Suốt một trăm năm, ngay từ đầu xem các điểm chính của trận pháp đơn giản, Tần Vũ có thể dễ dàng hiểu được nguyên lý cùng với các yếu điểm. Nhưng đi sâu vào, tới một số trận pháp cực kỳ phức tạp, mỗi một lần để hiểu được một trận pháp Tần Vũ phải mất mấy tháng thậm chí cả thời gian dài.“Đúng rồi, cứ như vậy có thể dẫn dụ đối phương tiến vào huyễn cảnh, điều này ta hiểu, nhưng mười tám cấm chế công kích chồng lên nhau làm sao có thể dung hợp thành một thể đây?” Tần Vũ trong lòng không ngừng tự hỏi, thần thức không ngừng tính toán nhanh như chớp tất cả các loại tình huống có thể xảy ra.

Thần thức của thần nhân tính toán, tốc độ so với trí não của phàm nhân giới trong vũ trụ khoa học kĩ thuật còn nhanh hơn gấp trăm ngàn lần.“Chủ nhân, một trăm năm thời gian đã tới, ngoại giới đã qua một năm.” thanh âm của Phúc bá đột ngột vang lên.

Tần Vũ bừng tỉnh.“Đã một trăm năm rồi ư?” Tần Vũ trên mặt tràn đầy kinh ngạc, hoàn toàn đắm chìm trong tình toán trận pháp, căn bản không chú ý đến thời gian trôi qua, “Ai, Tỏa Thần tháp cũng luyện chế thành công rồi.“Tần Vũ tự cười giễu mình.

Vốn phân tâm làm hai việc, một bên chú ý đến Tỏa Thần tháp, một bên nghiên cứu “Trận đạo“, nhưng theo thời gian trôi đi, Tần Vũ hiểu được thần thức tính toán tốc độ quá chậm nên toàn tâm nghiên cứu “Trận đạo”, cho nên căn bản không chú ý đến Tỏa Thần tháp nữa.

Đến khi tỉnh lại, Tỏa Thần tháp sớm đã luyện hóa thành công.

1,133 words
Trước
Sau
Tinh Thần Biến - Chương 486: Ngộ Long — Mê Tiên Hiệp