Chương 477
Ngộ Long
Trong căn nhà mà bên ngoài lơ lửng mấy nghìn quyển trục đó, Phúc bá đang ngồi bên cạnh Tần Vũ, trong tay có một quyển trục màu vàng, ánh mắt lim dim. Quyển trục đó đang không ngừng tỏa ra ánh vàng.
Còn Tần Vũ thì ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, con mắt bỗng mở ra. Hình như Phúc bá phát giác được liền nhìn về Tần Vũ.
-Tần Vũ, ngươi? Làm sao mà ngươi không tiếp tục luyện hóa “Luyện Hỏa Thủ Hoàn” nữa?
Phúc bá nghi hoặc hỏi:-Tần Vũ, mới mười mấy năm mà thôi, vẫn còn sớm lắm. Luyện hóa Hồng mông linh bảo này vốn là vô cùng khó khăn. Ngươi có thể luyện chế thành công được trong vài nghìn năm đã là rất giỏi rồi.
Tần Vũ mỉm cười nhìn Phúc bá:-Phúc bá, người nói vài nghìn năm gì vậy? Ta không hiểu. Ta đã luyện hóa thành công “Luyện Hỏa Thủ Hoàn” rồi.
Phúc bá sững sờ :-Ngươi nói ngươi đã luyện hóa thành công rồi?
Vẻ mặt Phúc bá ngạc nhiên.