Chương 469
Ngộ Long
Một gốc bạch diệp cổ thụ hùng vĩ phía ngoài một toà đình viện, ở trong đình viện này là nơi Văn Phong đang cư ngụ, vì nằm trên đỉnh núi, mấy trận gió cứ liên tục thổi qua, lá cây rụng xuống lả tả.
Dẫm bước trên thảm lá này, hắc bào bay lật phật, Tần Vũ đi tới phía ngoài đại môn đình viện– Ủa!
Tần Vũ vừa tới ngoài cửa, đại môn liền tự động mở ra để lộ một thanh niên bận ngân sắc trường bào, gương mặt lãnh tuấn chính là Văn Phong. Hắn nhìn thấy Tần Vũ thì gật đầu:– Vừa rồi Phất Lan đại trường lão vừa truyền âm nói cho ta biết là ngươi đã tới.– Văn Phong,coi bộ ngươi có vẻ lo lắng lắm hả?
Tần Vũ cười cười truy vấn.– Cái đồ gia hỏa nhà ngươi.
Văn Phong lắc đầu mỉm cười, gương mặt lãnh tuấn điểm một chút nét tươi cười tạo nên sự thu hút khác biệt. – Lưu Tinh, ngươi hiểu rõ chuyện này mà. Thực lực của ta căn bản không bằng ngươi và Lưu Lam. Ta lo lắng không phải là cái địa vị quân chủ đâu.